Đôi chân trần mang những ước mơ
2021-11-21 01:20
Tác giả:
Mậu Hùng
blogradio.vn - Hình ảnh em Lúa luôn in đậm trong kí ức về quãng đường đầy nhiệt huyết. Qua đó, tôi tự rút ra cho mình được kinh nghiệm quý báu trong công tác chủ nhiệm đó là phải biết tìm hiểu kĩ hoàn cảnh, đặc điểm của học sinh dù chỉ là một chi tiết nhỏ, và phải lưu tâm để có biện pháp giáo dục, giúp đỡ kịp thời nhưng cũng phải phù hợp.
***
Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, những người đang làm nhiệm vụ trồng người, không nhiều thì ít cũng đã có những kỉ niệm đáng nhớ trong hành trình chèo lái con đò tri thức. Bản thân tôi cũng vậy, dù chưa tròn 10 năm công tác nhưng cũng đã có nhiều khoảnh khắc không thể nào quên về những mầm non hồn nhiên kia. Và kỉ niệm ấn tượng nhất của riêng bản thân tôi đó chính là hình ảnh về cậu học trò nhỏ với đôi chân trần mà tôi đặt tên cho kỉ niệm ấy “Đôi chân trần mang những ước mơ.”
Cách đây hai năm, sau khi chuyển về từ một ngôi trường vùng cao, tôi về lại ngôi trường làng ngày xưa đã nâng bước chân tôi - Trường Tiểu học Phú Thủy, tôi được phân công chủ nhiệm lớp 2C.
Ngày đầu nhận lớp, khi tôi đang làm quen với học sinh thì ở cửa lớp, có một cậu bé nhỏ thó, gầy gò, ốm yếu, hai bàn chân lấm lem không giày dép. Em thỏ thẻ.
“Thưa cô cho em vào lớp”.
Tôi gật đầu và hỏi em “Em tên gì?”.
Em ấp úng “Dạ, Lúa”.
Cả lớp cười ồ lên. Tôi nhắc em lần sau nhớ đi học đúng giờ. Suốt buổi hôm đó, tôi cứ băn khoăn về em. Cái tên đặc biệt và hình dáng cũng đặc biệt ấy khiến tôi chú ý đến em hơn trong buổi học. Em có vẻ tiếp thu chậm hơn so với các bạn.
Chiều hôm ấy, tôi tan trường muộn nhất, tôi đến rửa tay ở vòi nước gần hố rác. Tôi giật mình và tôi không tin vào mắt mình nữa. Là Lúa, em say sưa tìm trong đống rác những tờ giấy vụn rồi thoăn thoắt bỏ vào cặp, em mừng rơn khi nhìn thấy vỏ lon nước ngọt. Vẫn dáng vẻ nhỏ bé ấy, nhưng rất lanh lợi khác với dáng vẻ ngơ ngác trước cái chữ hay con số khi ở lớp.
Nhìn xuống bàn chân lại không có dép, tôi thấy máu đang rướm ra ở một ngón chân, vậy mà em không hề khóc rên một chút nào. Có lẽ, vết thương kia chẳng đáng gì so với sức chịu đựng của em.
Tôi vội chạy đến bế thốc em dậy ra khỏi hố rác rồi cầm lại vết thương đang rỉ máu trên đôi chân bé nhỏ của em. Lúc này, tôi mới phát hiện ra bàn chân phải của em không bình thường, nó có sáu ngón xòe ra như cánh quạt. Khi vết thương đã được băng bó cẩn thận, tôi mới bắt đầu hỏi em.
“Dép em đâu rồi Lúa?”
Em rụt rè “Dạ, em không có dép”.
Tôi bàng hoàng. Cứ ngỡ chỉ có những học sinh cũ ở miền sơn cước ấy mới phải đến trường bằng chân đất. Tôi không nghĩ ngay ở đây cũng có những hoàn cảnh đáng thương đến vậy.
Tôi ngỏ ý chở em về nhà. Con đường về nhà quanh co, vắng vẻ. Trước mặt tôi, một ngôi nhà bé tí, quá sức tưởng tượng. Qua một lúc tìm hiểu, tôi được biết nhà em thuộc diện hộ nghèo, ba em mắt bị mù, mẹ em không lanh lợi như người ta, em còn có một chị gái cũng bị hỏng mắt và hai em nhỏ. Cả nhà bảy người sống vào tiền phụ cấp khuyết tật của ba và những đồng tiền làm thuê, làm mướn của mẹ. Hằng ngày, sau giờ học, chị em Lúa tranh thủ nhặt phế liệu về cho mẹ bán.
Suốt quãng đường về nhà, tôi không khỏi nghẹn ngào khi nghĩ về gia đình của Lúa. Hôm sau, tôi đến lớp, mang cho Lúa một ít quần áo cũ và một đôi dép mới. Cầm đôi dép trên tay, em cười rạng rỡ, đôi mắt sáng long lanh. Giờ ra chơi, tôi thấy Lúa không mặc dép mà lại cắp vào nách. Tôi nghĩ chắc chân em còn đau nên không mặc được. Tôi liền bước tới và hỏi “Chân em còn đau lắm à? Sao mà không mặc dép vào?”.
Em hồn nhiên đáp “Dạ không phải, em mang dép sợ bẩn với mau hư”.
Tôi bật cười nhìn em, xoa đầu rồi nói “Em cứ mặc đi kẻo nhiễm trùng vết thương rồi nếu có hư thì cô lại tặng em đôi mới”.
Lúa bẽn lẽn “Dạ”, nhưng khi mang dép vào, bàn chân phải có vẻ không hợp tác, khiến em khó chịu, không đi được. Giờ thì tôi hiểu thêm phần nào vì sao em lại không mang dép dù rất thích nó. Chính vì thế, hôm sau đến lớp, tôi đã đổi cho em một đôi dép xỏ ngón. Lúa vui sướng mang vào ngay và hòa mình vào chơi cùng các bạn.
Ngay hôm đó, tôi trao đổi hoàn cảnh của em với Ban giám hiệu nhà trường. Tôi đã lập một kế hoạch nhỏ cho riêng Lúa. Một thùng giấy được đặt ở góc hành lang lớp để thu gom giấy vụn hằng ngày. Kế hoạch này không chỉ học sinh lớp tôi mà các lớp khác cũng hưởng ứng theo.
Không thể diễn tả niềm vui sướng của Lúa thế nào khi cuối tuần được các bạn trong lớp tặng số tiền nhỏ cho mình. Tôi cũng đã cùng với đồng nghiệp và các đoàn thể trong nhà trường, kêu gọi các tấm lòng hảo tâm để giúp đỡ em về cả tình cảm lẫn vật chất. Đặc biệt, có một mạnh thường quân nhận hỗ trợ sữa cho em uống mỗi ngày.
Từ đó, Lúa không còn đi học trễ nữa, em cũng tập quen với việc mang dép, sức khỏe em khá lên và học tập tiến bộ hơn. Giờ em đã học lên lớp trên, nhưng lúc nào đi qua lớp tôi, em cũng ghé mắt nhìn tôi với nụ cười rất tươi. Lúc ấy lòng tôi ấm áp lạ thường. Chính em đã tiếp thêm cho tôi lòng yêu nghề, yêu trò giữa những khó khăn, vất vả mà người giáo viên đang trải qua.
Hình ảnh em Lúa luôn in đậm trong kí ức về quãng đường đầy nhiệt huyết. Qua đó, tôi tự rút ra cho mình được kinh nghiệm quý báu trong công tác chủ nhiệm đó là phải biết tìm hiểu kĩ hoàn cảnh, đặc điểm của học sinh dù chỉ là một chi tiết nhỏ, và phải lưu tâm để có biện pháp giáo dục, giúp đỡ kịp thời nhưng cũng phải phù hợp. Tôi tự nhủ với bản thân phải luôn cố gắng, nỗ lực hơn nữa để tiếp tục trên con đường mà mình đã chọn vì một tương lai tươi sáng hơn.
Gửi từ: Ngô Thị Huệ - Trường Tiểu học Phú Thủy
© Mậu Hùng - blogradio.vn
Xem thêm: Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







