Đôi bàn tay mẹ
2014-11-06 12:10
Tác giả:
Trời đã se lạnh, cũng cuối thu rồi còn gì. Tôi lang thang trên con phố quen cố hít hà lấy mùi hương của những bông hoa sữa còn sót lại. Và rồi chợt bắt gặp hình ảnh, một bé con kêu lạnh và bà mẹ trẻ kia đưa tay lên xoa má cậu bé. Cậu bé nhoẻn miệng cười "con hết lạnh rồi mẹ ạ". Hai mẹ con nhìn nhau cười hạnh phúc. Phút giây nhìn thấy khoảnh khắc đẹp của tình mẫu tử ấy làm tôi khẽ mỉm cười, lâu nay ngoài giờ làm là tôi chỉ biết giam mình trong căn phòng nhỏ, cảm thấy cuộc sống có phần vô vị và tẻ nhạt. Chính hình ảnh ấy bỗng chốc làm tôi thấy yêu cuộc sống đến thế. Để rồi khóe mắt nhòe đi, tôi nhớ mẹ tôi quá - nhớ đôi bàn tay của mẹ.
Nhớ ngày nhỏ, có lần mẹ đã đưa tay lên xoa má tôi. Nhưng tôi đã vội đẩy tay mẹ ra và tỏ vẻ bực bội "mẹ ơi, mẹ làm xước mặt con rồi". Lúc đó, mẹ đã rất buồn, tôi thấy đôi mắt mẹ nặng trĩu tâm sự. Tôi cũng cảm thấy có chút bối rối, nhưng lại nghĩ "mình không có lỗi đâu, mình thấy sao thì bảo vậy thôi". Để rồi khi tôi ngày một trưởng thành, va chạm nhiều hơn với cuộc sống thì tôi mới phần nào hiểu được nỗi nhọc nhằn, vất vả của cha mẹ. Và thêm nhớ, thêm yêu đôi bàn tay xù xì, gai góc của mẹ hơn.
Đâu đó có lời cô gái nũng nịu với người yêu: "Sương xuống nhiều thế này, rủ em ra phố làm gì, không khéo cảm lạnh, lại còn làm làn da mềm mại của em trở nên khô rát nữa chứ". Tôi giật mình, ồ đã có sương rồi nhỉ, sương giăng đầy trên lá cây, sương làm khung cảnh phía xa trở nên huyền ảo hơn. Nhưng một chút sương sa nơi đô thị phồn hoa này đã là gì so với sương mù ở quê trong mỗi mùa làm sắn. Mùa thu hoạch sắn ở quê tôi thường vào độ cuối tháng mười âm lịch. Khi ấy sương mù phủ kín, đến mức phải lại gần mới nhận ra mặt người. Những lúc ấy vào mỗi buổi sáng khi mà con gà trống chuồng gáy vang là lúc chúng tôi vẫn còn ngái ngủ, cảm giác không muốn ra khỏi chiếc chăn ấm áp. Nằm trong chăn mà vẫn cảm thấy tê buốt chân tay, cảm thấy vị lạnh của hơi sương buốt giá. Nghe thấy tiếng phào phào, ngửi thấy vị giòn tan của rơm cháy. Rồi lại thấy mùi béo béo của mỡ lợn quyện với mùi hành, mẹ sớm nào cũng dậy sớm nấu ăn sáng cho cả nhà. Mẹ nấu những món dân dã, nhưng dường như những thứ ấy đã thấm sâu vào da thịt, vào tâm hồn tôi. Để bây giờ ở một nơi xa, mỗi buổi sáng tỉnh giấc tôi lại tưởng như mình sắp được ăn món bánh sắn có vị bùi bùi, béo ngậy và thơm mùi hành của mẹ. Hay mỗi sáng đông lạnh lẽo mở mắt ra lại thấy nồi khoai lang thơm nức đang bốc khói nghi ngút. Và hình ảnh cả nhà quây quần quanh bếp lửa ngồi ăn rồi kể cho nhau nghe những câu truyện của ngày hôm qua.

Đôi bàn tay mẹ lại nhen nhóm từng nắm rơm để cho ấm nước mau sôi, lấy nước pha ấm trà nóng và pha nước ấm để cha con chúng tôi rửa mặt. Đôi bàn tay mẹ phải làm biết bao công việc, từ việc đồng áng, rồi lại chăm sóc chúng tôi. Thời gian cứ thế trôi đi, chúng tôi cứ vô tư mà lớn lên trong vòng tay chăm sóc của cha mẹ. Ồ, lời nói của cô gái kia làm tôi chợt thấy đôi môi mình cũng đang nứt nẻ, da mặt khô dát và đôi bàn tay đang lạnh cóng. Chỉ một chút khắc nghiệt của thời tiết thôi cũng làm con người ta có sự thay đổi đáng kể, có lẽ thêm một chút gió, một chút sương, nắng nữa thôi cũng đủ để bàn tay của tôi trở nên xù xì hơn tay của mẹ.
Mẹ ơi, giờ này mẹ đang làm gì nhỉ? Tôi mở điện thoại, ấn số máy gọi về cho mẹ, vẫn giọng nói ấm áp và thấm đượm hồn quê "Ừ, bố mẹ vừa đi trở sắn về, giờ bố đang cho lợn ăn, còn mẹ đang nấu cơm, dạo này thời tiết xấu nên sắn chua quá con à. Mà rét rồi, nhớ mặc áo ấm, rồi đếm ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận nhé...". Bố mẹ lúc nào cũng vậy chỉ lo chúng tôi đói, rét, lo chúng tôi không bằng bạn bằng bè, quan tâm và yêu thương chúng tôi. Nhưng nhiều khi chúng tôi vô tư đến mức vô tâm chẳng hỏi han xem cha mẹ có khỏe không, hay được nghỉ tới vài ngày mà còn tranh thủ đi chơi, chẳng về quê thăm cha, thăm mẹ.
Mùa này có lẽ tay mẹ lại nứt nẻ và bỏng rát, đôi tay gầy guộc của mẹ có những phết phòng lên, có chỗ nhựa sắn bắt lại sột soạt, có chỗ nứt nẻ những tia máu. Mẹ nói mẹ không đau, mẹ quen rồi. Phải rồi bao nhiêu năm tháng trôi qua, những vết chai sạm, nứt nẻ lại nhiều hơn và mẹ đã quen với điều ấy. Tôi nhớ đôi bàn tay mẹ và giờ tôi đã hiểu tại sao đôi bàn tay mẹ lại trở nên xù xì và gai góc đến thế.
Thỉnh thoảng tôi có giúp mẹ những công việc nhà nông như cắt cỏ, gặt hái, nhổ lạc, nhổ sắn. Những công việc ấy với chỉ một chút sương, một chút gió, một chút nhựa cỏ, một chút bùn cũng đủ để làm cho da trở nên đen nhẻm, khô rát, gai góc và xù xì. Lúc ấy tôi mới hiểu tại sao những người phụ nữ nơi thôn quê làn da sặm sụi, chân tay đen đủi và có những vết nứt nẻ. Tất cả có lẽ do hoàn cảnh và cũng là do sự giản dị vốn có của các mẹ.
Có những người thành thị về quê chơi, các mẹ cố gắng gói gém chút quà quê cho họ. Tôi bắt gặp ánh mắt khó chịu của họ khi nhìn thấy đôi bàn tay gai góc và xù xì của mẹ. Họ có hiểu là mỗi chiếc bánh mẹ gói, mỗi nồi xôi mẹ đồ là thấm đượm bao nhiêu tình cảm của mẹ. Họ chỉ nhìn vào đôi bàn tay không được nhẵn nhụi ấy mà cảm nhận rằng "chắc món đồ không hợp vệ sinh cho lắm", rồi tỏ vẻ ái ngại.
Mẹ tôi hiền hậu và chất phác. Tình cảm mẹ dành cho chúng tôi giản dị mà ấm áp. Chúng tôi yêu mẹ và mẹ cũng yêu chúng tôi nhiều lắm. Mặc dù chưa bao giờ mẹ nói "mẹ yêu con" và chúng tôi cũng vậy chưa bao giờ nói "con yêu mẹ". Nhưng có lẽ mẹ con chúng tôi hiểu và không cần phải nói ra điều ấy.
Ngày 20-10, tôi muốn gọi điện về mà nói rằng "20-10 con chúc mẹ luôn vui vẻ, mạnh khỏe và hạnh phúc" nhưng tôi không thốt nên lời. Bởi có lẽ cả tôi và mẹ đều không quen với những lời chúc đầy lễ nghĩa. Tôi sợ làm mẹ lại ngạc nhiên rồi bảo "Con bé này dạo này lẻo mép quá nhể". Tôi nhớ mẹ đã nói: "Chỉ cần các con sống tốt, sống lương thiện, biết quan tâm tới người khác, ngoan ngoãn, đó là món quà vô giá rồi".
Mẹ à, con nhớ đôi bàn tay xù xì, gai góc của mẹ, mẹ đã vất vả, tần tảo để nuôi nấng chúng con. Giờ đây con hiểu mỗi vết xước, mỗi vết nứt trên tay mẹ đều là minh chứng cho sự hi sinh mà mẹ dành cho chúng con. Con yêu đôi bàn tay mẹ, yêu mỗi vết xước, vết nứt ấy. Con hứa sẽ sống thật tốt. Và khi nghĩ đến chúng con, con hy vọng sẽ thấy ánh mắt mẹ rạng ngời, nụ cười mẹ luôn tươi tắn trên môi. Nếu lúc này con đang ở gần mẹ con sẽ cầm đôi tay mẹ và đặt lên má con mà rằng "Đôi tay mẹ ấm áp hơn bao giờ hết".
- Tú Trần
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.



