Đôi bàn tay mẹ
2014-11-06 12:10
Tác giả:
Trời đã se lạnh, cũng cuối thu rồi còn gì. Tôi lang thang trên con phố quen cố hít hà lấy mùi hương của những bông hoa sữa còn sót lại. Và rồi chợt bắt gặp hình ảnh, một bé con kêu lạnh và bà mẹ trẻ kia đưa tay lên xoa má cậu bé. Cậu bé nhoẻn miệng cười "con hết lạnh rồi mẹ ạ". Hai mẹ con nhìn nhau cười hạnh phúc. Phút giây nhìn thấy khoảnh khắc đẹp của tình mẫu tử ấy làm tôi khẽ mỉm cười, lâu nay ngoài giờ làm là tôi chỉ biết giam mình trong căn phòng nhỏ, cảm thấy cuộc sống có phần vô vị và tẻ nhạt. Chính hình ảnh ấy bỗng chốc làm tôi thấy yêu cuộc sống đến thế. Để rồi khóe mắt nhòe đi, tôi nhớ mẹ tôi quá - nhớ đôi bàn tay của mẹ.
Nhớ ngày nhỏ, có lần mẹ đã đưa tay lên xoa má tôi. Nhưng tôi đã vội đẩy tay mẹ ra và tỏ vẻ bực bội "mẹ ơi, mẹ làm xước mặt con rồi". Lúc đó, mẹ đã rất buồn, tôi thấy đôi mắt mẹ nặng trĩu tâm sự. Tôi cũng cảm thấy có chút bối rối, nhưng lại nghĩ "mình không có lỗi đâu, mình thấy sao thì bảo vậy thôi". Để rồi khi tôi ngày một trưởng thành, va chạm nhiều hơn với cuộc sống thì tôi mới phần nào hiểu được nỗi nhọc nhằn, vất vả của cha mẹ. Và thêm nhớ, thêm yêu đôi bàn tay xù xì, gai góc của mẹ hơn.
Đâu đó có lời cô gái nũng nịu với người yêu: "Sương xuống nhiều thế này, rủ em ra phố làm gì, không khéo cảm lạnh, lại còn làm làn da mềm mại của em trở nên khô rát nữa chứ". Tôi giật mình, ồ đã có sương rồi nhỉ, sương giăng đầy trên lá cây, sương làm khung cảnh phía xa trở nên huyền ảo hơn. Nhưng một chút sương sa nơi đô thị phồn hoa này đã là gì so với sương mù ở quê trong mỗi mùa làm sắn. Mùa thu hoạch sắn ở quê tôi thường vào độ cuối tháng mười âm lịch. Khi ấy sương mù phủ kín, đến mức phải lại gần mới nhận ra mặt người. Những lúc ấy vào mỗi buổi sáng khi mà con gà trống chuồng gáy vang là lúc chúng tôi vẫn còn ngái ngủ, cảm giác không muốn ra khỏi chiếc chăn ấm áp. Nằm trong chăn mà vẫn cảm thấy tê buốt chân tay, cảm thấy vị lạnh của hơi sương buốt giá. Nghe thấy tiếng phào phào, ngửi thấy vị giòn tan của rơm cháy. Rồi lại thấy mùi béo béo của mỡ lợn quyện với mùi hành, mẹ sớm nào cũng dậy sớm nấu ăn sáng cho cả nhà. Mẹ nấu những món dân dã, nhưng dường như những thứ ấy đã thấm sâu vào da thịt, vào tâm hồn tôi. Để bây giờ ở một nơi xa, mỗi buổi sáng tỉnh giấc tôi lại tưởng như mình sắp được ăn món bánh sắn có vị bùi bùi, béo ngậy và thơm mùi hành của mẹ. Hay mỗi sáng đông lạnh lẽo mở mắt ra lại thấy nồi khoai lang thơm nức đang bốc khói nghi ngút. Và hình ảnh cả nhà quây quần quanh bếp lửa ngồi ăn rồi kể cho nhau nghe những câu truyện của ngày hôm qua.

Đôi bàn tay mẹ lại nhen nhóm từng nắm rơm để cho ấm nước mau sôi, lấy nước pha ấm trà nóng và pha nước ấm để cha con chúng tôi rửa mặt. Đôi bàn tay mẹ phải làm biết bao công việc, từ việc đồng áng, rồi lại chăm sóc chúng tôi. Thời gian cứ thế trôi đi, chúng tôi cứ vô tư mà lớn lên trong vòng tay chăm sóc của cha mẹ. Ồ, lời nói của cô gái kia làm tôi chợt thấy đôi môi mình cũng đang nứt nẻ, da mặt khô dát và đôi bàn tay đang lạnh cóng. Chỉ một chút khắc nghiệt của thời tiết thôi cũng làm con người ta có sự thay đổi đáng kể, có lẽ thêm một chút gió, một chút sương, nắng nữa thôi cũng đủ để bàn tay của tôi trở nên xù xì hơn tay của mẹ.
Mẹ ơi, giờ này mẹ đang làm gì nhỉ? Tôi mở điện thoại, ấn số máy gọi về cho mẹ, vẫn giọng nói ấm áp và thấm đượm hồn quê "Ừ, bố mẹ vừa đi trở sắn về, giờ bố đang cho lợn ăn, còn mẹ đang nấu cơm, dạo này thời tiết xấu nên sắn chua quá con à. Mà rét rồi, nhớ mặc áo ấm, rồi đếm ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận nhé...". Bố mẹ lúc nào cũng vậy chỉ lo chúng tôi đói, rét, lo chúng tôi không bằng bạn bằng bè, quan tâm và yêu thương chúng tôi. Nhưng nhiều khi chúng tôi vô tư đến mức vô tâm chẳng hỏi han xem cha mẹ có khỏe không, hay được nghỉ tới vài ngày mà còn tranh thủ đi chơi, chẳng về quê thăm cha, thăm mẹ.
Mùa này có lẽ tay mẹ lại nứt nẻ và bỏng rát, đôi tay gầy guộc của mẹ có những phết phòng lên, có chỗ nhựa sắn bắt lại sột soạt, có chỗ nứt nẻ những tia máu. Mẹ nói mẹ không đau, mẹ quen rồi. Phải rồi bao nhiêu năm tháng trôi qua, những vết chai sạm, nứt nẻ lại nhiều hơn và mẹ đã quen với điều ấy. Tôi nhớ đôi bàn tay mẹ và giờ tôi đã hiểu tại sao đôi bàn tay mẹ lại trở nên xù xì và gai góc đến thế.
Thỉnh thoảng tôi có giúp mẹ những công việc nhà nông như cắt cỏ, gặt hái, nhổ lạc, nhổ sắn. Những công việc ấy với chỉ một chút sương, một chút gió, một chút nhựa cỏ, một chút bùn cũng đủ để làm cho da trở nên đen nhẻm, khô rát, gai góc và xù xì. Lúc ấy tôi mới hiểu tại sao những người phụ nữ nơi thôn quê làn da sặm sụi, chân tay đen đủi và có những vết nứt nẻ. Tất cả có lẽ do hoàn cảnh và cũng là do sự giản dị vốn có của các mẹ.
Có những người thành thị về quê chơi, các mẹ cố gắng gói gém chút quà quê cho họ. Tôi bắt gặp ánh mắt khó chịu của họ khi nhìn thấy đôi bàn tay gai góc và xù xì của mẹ. Họ có hiểu là mỗi chiếc bánh mẹ gói, mỗi nồi xôi mẹ đồ là thấm đượm bao nhiêu tình cảm của mẹ. Họ chỉ nhìn vào đôi bàn tay không được nhẵn nhụi ấy mà cảm nhận rằng "chắc món đồ không hợp vệ sinh cho lắm", rồi tỏ vẻ ái ngại.
Mẹ tôi hiền hậu và chất phác. Tình cảm mẹ dành cho chúng tôi giản dị mà ấm áp. Chúng tôi yêu mẹ và mẹ cũng yêu chúng tôi nhiều lắm. Mặc dù chưa bao giờ mẹ nói "mẹ yêu con" và chúng tôi cũng vậy chưa bao giờ nói "con yêu mẹ". Nhưng có lẽ mẹ con chúng tôi hiểu và không cần phải nói ra điều ấy.
Ngày 20-10, tôi muốn gọi điện về mà nói rằng "20-10 con chúc mẹ luôn vui vẻ, mạnh khỏe và hạnh phúc" nhưng tôi không thốt nên lời. Bởi có lẽ cả tôi và mẹ đều không quen với những lời chúc đầy lễ nghĩa. Tôi sợ làm mẹ lại ngạc nhiên rồi bảo "Con bé này dạo này lẻo mép quá nhể". Tôi nhớ mẹ đã nói: "Chỉ cần các con sống tốt, sống lương thiện, biết quan tâm tới người khác, ngoan ngoãn, đó là món quà vô giá rồi".
Mẹ à, con nhớ đôi bàn tay xù xì, gai góc của mẹ, mẹ đã vất vả, tần tảo để nuôi nấng chúng con. Giờ đây con hiểu mỗi vết xước, mỗi vết nứt trên tay mẹ đều là minh chứng cho sự hi sinh mà mẹ dành cho chúng con. Con yêu đôi bàn tay mẹ, yêu mỗi vết xước, vết nứt ấy. Con hứa sẽ sống thật tốt. Và khi nghĩ đến chúng con, con hy vọng sẽ thấy ánh mắt mẹ rạng ngời, nụ cười mẹ luôn tươi tắn trên môi. Nếu lúc này con đang ở gần mẹ con sẽ cầm đôi tay mẹ và đặt lên má con mà rằng "Đôi tay mẹ ấm áp hơn bao giờ hết".
- Tú Trần
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.



