Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điểm giao hai sợi chỉ đỏ

2017-10-06 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Cô muốn cùng anh sóng bước cả đời này, cố chấp thay đổi bản thân chỉ mong rằng anh sẽ thoải mái, không hấp tấp vội vàng để anh không khó xử. Tình yêu của cô là như thế, không mạnh mẽ cuộn trào như sóng biển, cũng không to lớn như núi đá, nó chỉ âm thầm lặng lẽ như dòng suối nhỏ, thấm dần qua năm tháng nhưng đủ để bao mòn sỏi đá.

***

blog radio, Điểm giao hai sợi chỉ đỏ

Trăng sánh từ thuở nào

Nâng chén hỏi trời xanh

Chẳng hay thiên cung trên cao ấy

Đêm nay là năm nào



Ta muốn cưỡi gió về chốn đây

Lại còn e lầu quỳnh điện ngọc

Nơi cao sao tránh khỏi giá lạnh

Đành cô đơn múa với bóng hình



Chẳng nơi nào sánh bằng chốn nhân gian

Trăng rọi gác tía, khẽ luồn qua song cửa ngắm người đang thao thức

Chẳng đành đâu oán hận

Chỉ là cớ sao khi biệt ly, trăng cứ tròn sáng tỏ



Người có vui buồn ly hợp

Trăng có tỏ mờ tròn khuyết

Mọi chuyện xưa nay vốn khó vẹn toàn

Chỉ mong đời người bền lâu

Ngàn dặm cùng ánh trăng thâu....

blog radio, Điểm giao hai sợi chỉ đỏ

Bản nhạc réo rắt vang lên, tiếng hát trong trẻo bắt nhịp cùng với làn gió bao trùm lấy cô tách biệt với không gian bên ngoài. Cô đứng đó một mình, lặng yên nghe bài hát, cảm nhận được giai điệu hòa cùng với mặt đất cát bụi; giống hệt ngày xưa cô cũng lẳng lặng như vậy mà lắng nghe anh.

Buổi sớm mai đầu thu của miền Bắc thật dịu, mang lại cho người ta cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng. Hôm nay là ngày giỗ đầu của anh, đối với cô quãng thời gian đó giống như chỉ mới ngày hôm qua, cô vẫn còn chăm sóc, lo lắng cho anh. Cô không nhớ làm thế nào để chấp nhận rồi vượt qua sự thật, chỉ biết rằng nó trôi đi như một quãng phim quay chậm được cắt ghép đơn điệu.

Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày của cô trôi qua rất đơn điệu, nhàm chán. Cô thường vô thức lặp lại những hành động của anh theo thói quen, thường xếp giày gọn gàng, tự chơi Đông-Tây-Nam-Bắc, mày mò học kirigami, rồi nghiên cứu cả văn học cổ nữa. Phàm là những việc anh thích, cô đều ghi nhớ, sở thích của anh cô đều chú tâm, tất cả chỉ để cô và anh được gần nhau hơn. Cô lại nhớ về thu này hai năm trước, anh đọc cô nghe thật nhiều bài thơ hay, anh nói rằng tình yêu của cô quá bao dung, kiên cường nhưng thật cô quạnh.

Đôi lúc ngẫm lại, cô cũng thấy duyên phận thật trớ trêu. Bởi vốn dĩ anh là bác sĩ chữa bệnh cho cô, đến lúc cô bình phục thì anh lại đổ bệnh, chỉ là anh không thể hồi phục lại được nữa. Cô bị trầm cảm, còn anh bị ung thư. Khoảng thời gian tối tăm của cô, anh luôn ân cần, tỉ mỉ, anh để ý đến từng chi tiết nhỏ, từng bước mở ra con đường ánh sáng giúp cô thoát khỏi hộp đen quá khứ. Còn cô, lại khắc sâu trong tâm cốt hình ảnh của anh, đem chúng kết thành một bức tranh tươi sáng mà cô muốn bước vào. Anh, luôn mỉm cười, thân thiện với mọi người nhưng âm thầm lịch sự xa cách. Còn cô, chỉ cười với anh, cũng chỉ khóc bên anh, nhưng lại mang đến ấm áp chân thành cho mọi người bằng những cử chỉ quan tâm vô cùng tinh tế. Anh là một bác sĩ giỏi và nhiệt huyết, luôn yêu thích khám phá văn học cổ đại, thích yên bình giản dị. Còn cô, lại là dân chuyên khoa học tự nhiên, ưa tìm tòi những điều bí ẩn to lớn bên ngoài thế giới. Hai con người, hai thế giới, hai cuộc đời khác nhau như hai sợi chỉ đỏ, vì một chữ duyên mà chung một nút thắt để rồi tình còn chưa nên mà duyên đã lỡ làng.

Bạn bè cô thường khuyên "Duyên đến thì ở, duyên hết thì đi, níu kéo nhau chi cho đời thêm khổ." Nhưng có ai nào hay biết cô đến 25 mùa xuân mới biết yêu lần đầu, mới biết rung động, biết thương, biết nhớ một người là sao, vậy chẳng phải quá khó cho cô để quên đi anh ư. Cô cố chấp như vậy, khăng khăng lựa chọn sự nghiệp và đam mê làm trọng, bỏ qua bao đối tượng tốt nhưng lại gục ngã bởi anh. Không phải cô quá cô đơn nên yếu lòng, mà bởi ở anh, cô thấy được chính mình của ngày xưa, an nhiên, tự tại, không cần quá cầu toàn với bản thân, cũng không phải gắng gượng đứng vững vì cô biết nếu cô lỡ ngã, anh sẽ đỡ cô thật dịu dàng và chắc chắn. Cô muốn cùng anh sóng bước cả đời này, cố chấp thay đổi bản thân chỉ mong rằng anh sẽ thoải mái, không hấp tấp vội vàng để anh không khó xử. Tình yêu của cô là như thế, không mạnh mẽ cuộn trào như sóng biển, cũng không to lớn như núi đá, nó chỉ âm thầm lặng lẽ như dòng suối nhỏ, thấm dần qua năm tháng nhưng đủ để bao mòn sỏi đá.

blog radio, Điểm giao hai sợi chỉ đỏ

Bây giờ, dưới chân cô là mộ phần của anh. Cỏ xanh giờ cũng úa màu, nằm lưa thưa trên nền đất khô, xen kẽ là những chiếc là ngả vàng tạo nên một nền tranh cô quạnh, hiu buồn khiến cô nhớ lại một bài thơ từng đọc trên mạng:

Thương cho đời chiếc lá

Mong manh kiếp xuân thì

Chớm xanh vào mùa hạ

Thu ngã vàng ra đi...

...

Thương cho người con gái

Nét đẹp như mùa xuân

Xinh tươi như hoa nở

Bỗng dưng hóa bạc phần...

Một nụ cười buồn nở nhẹ trên môi, bỗng cô nhận thấy rằng mọi thứ trên thế giới này đều có mối liên kết vô hình như từng sợi chỉ nhỏ trong cuộn vải to và như lực hấp dẫn giữa vạn vật trong vũ trụ bao la. Có thể điều chua chát nhất mà một người trải qua là hữu duyên nhưng vô phận, có thể điều nuối tiếc nhất ở tuổi thanh xuân của con gái là mối tình đầu đẹp đẽ, có thể khoảnh khắc đau đớn nhất khi yêu ai đó là được người đó yêu nhưng lại không thể hồi đáp, có thể... thật nhiều cái có thể mà cô thấy, nhưng tồn tại một nghịch lý ở đây là cô mới sống phần ban mai của cuộc đời nên đâu thể chắc chắn mọi thứ "có thể" ấy là duy nhất?

Một điều gì đó mới nhưng mông lung dần hiện lên trong suy nghĩ của cô. Đã đến lúc cô cần thay đổi rồi, cần vươn mình làm lại mọi thứ vì cô, vì anh, cho cô và cũng cho anh:

Em của ngày xưa là cô gái mang hài đỏ

Bỏ cả thế giới nhỏ để chỉ yêu mình anh

Em của ngày hôm nay là cô gái mang hài xanh

Tuy mỏng manh nhưng không còn xem anh là tất cả!

Tạm biệt anh, mối tình đầu đẹp nhất!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

back to top