Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điểm cực Tây - Việt Nam – Xa

2023-10-31 05:25

Tác giả: Lãng Bạt


blogradio.vn - Xa tới mức quần áo của những đội thiện nguyện có thể vẫn chưa tới nhiều được với vùng đất này. Những đứa trẻ chỉ mặc mỗi áo, hay trần truồng cả ngày với làn da lem luốc, đen nhẻm, vác cuốc ra đồng chơi cùng cha mẹ trên rẫy.

***

3 ngày đêm - 1400km - 8 tỉnh - 1 điểm đến.

Những chuyến đi ngày càng ngắn. Chẳng phải thời gian dành cho chuyến đi, mà chính là những điều mà thân ghi dấu trong chuyên đi đấy.

Ngắn.

Chợt nghĩ tới nó bởi một thời gian đã tự tạo áp lực cho bản thân về thời gian mà mình có cho cuộc đời này, những nơi mà mình bắt buộc phải đến, những trải nghiệm mà mình bắt buộc phải có. Công việc, gia đình, bạn bè và trải nghiệm của chính bản thân mình. Thay vì dành 3 ngày chỉ mài mông trên ghế lái, để vì một cột mốc dường như vô tri, ta đã có thể có những chén rượu say sưa, vui vẻ bên những con người từ lâu đã trở thành một phần gia đình trong tiềm thức.

Nhưng xin lỗi, bởi đơn giản ta biết những điều mới mẻ thì luôn vẫy gọi, và gia đình thì sẽ không bao giờ quay mặt với ta.

Xin lỗi bởi ta đã luôn quá vội vã, đã luôn quá xem trọng hay quá bàng quan với bất cứ điều gì. Nhưng bởi vì, nếu ta chẳng sống như vậy, thì tình yêu đơn giản chẳng còn là tình yêu, mà chỉ là một điều gì đấy có thể thay thế, có thể bỏ mặc mà đi, có thể cân đong đo đếm, có thể cân nhắc và có thể làm bất kỳ một điều gì tàn nhẫn khác đối với nó. Nó chẳng còn là nơi mà thứ tâm hồn thuần khiết nhất của chính con người có thể tìm về, để ít nhất có thể níu lại được một vài lý do cho sự tồn tại của chính ta trong thế giới này.

Điểm cực Tây của Tổ quốc - Xa.

Xa tới mức mà những đoàn người lướt qua trên quãng đường đi lên đấy, đông đến bao nhiêu như đường phố Hà Nội vào giờ tan tầm, cũng chỉ dừng lại ở Đèo đá trắng, ở cung đường chữ S, hay ở thị trấn Mộc Châu. Còn cung đường từ thị trấn Mộc Châu lên thành phố Sơn La, Điện Biên thì tưởng như chẳng có nổi một chiếc xe đồng hành.

Những quãng đường chạy trong đêm tối đôi khi chỉ chợt thốt lên rằng “Hãy nói cho ta biết rằng không cô đơn trên quãng đường này đi.” Nhưng đáp lại chỉ là màn đêm với những ánh phản quang từ cột mốc, từ những điểm phân làn giữa những khúc cua.

Xa tới mức mà những đoạn đường ôm sát ngay cạnh những vách núi trong cái thời tiết u ám cho ta cảm giác sợ hãi về chính những điều hoang sơ của thiên nhiên còn đang lạ lẫm với thế giới hiện đại này.

Xa tới mức quần áo của những đội thiện nguyện có thể vẫn chưa tới nhiều được với vùng đất này. Những đứa trẻ chỉ mặc mỗi áo, hay trần truồng cả ngày với làn da lem luốc, đen nhẻm, vác cuốc ra đồng chơi cùng cha mẹ trên rẫy.

Xa tới mức những điều dường như đang xâm thực đến cả những đứa trẻ ở vùng cao khác mà ta đã từng qua cũng chưa thể vươn tới nơi này. Những đứa trẻ có thể ngồi khoác vai nhau, cười vui, chỉ trỏ về hình ảnh phản chiếu của chính bản thân chúng cả ngày trước những chiếc gương cầu lồi ở những điểm đường cua gấp. Hay chỉ cần một cuộn cáp viễn thông cũng có thể trở thành nơi để một điểm tụ tập để lũ trẻ chạy vòng quanh chơi trò đuổi bắt.

Xa tới mức mà dường như thiên nhiên, cây cỏ vẫn thân thuộc với con người như chính gia đình của họ vậy. Một gia đình dường như vừa đi dự đám cưới ở bản bên về, tự nhiên dừng xe lại, cho chiếc xe nằm hẳn xuống bên mương thoát nước, chẳng thèm dựng chân chống xe. Người chồng gối đầu lên đùi vợ nằm nghỉ, người vợ ngồi dựa lưng vào cột mốc, trên tay còn là đứa bé đang bế ngửa ra, ngủ ngon lành như đây chính là chiếc giường êm ái của chính mình vậy.

Xa tới mức người thiếu nữ dáng người mảnh mai, làn da trắng mịn còn thản nhiên đứng tắm đêm dưới vòi nước chảy từ đỉnh núi về, ngay ở mặt đường chính nối liền hai điểm thị trấn.

Xa tới mức mà dường như cái văn hóa chỉ bật đèn pha khi đi đường của người Kinh còn chưa lan đến những con người nơi đây. Những người, ngay cả đứa trẻ còn đang khoác chiếc áo đồng phục tuổi trung học cũng biết phản xạ bật đèn chiếu gần khi gặp xe đi ngược chiều, chỉ cần vượt qua tầm mắt của nhau là trả lại ngay chế độ đèn pha để đảm bảo an toàn. Những đứa trẻ vượt xe cũng biết điều tối thiểu là xi-nhan, bấm còi, thấy xe trước bật lại xi nhan rồi mới tăng tốc để vượt. Tự phải hỏi lại cái gọi là văn minh, tiến bộ của người Kinh trong những điều tối thiểu như thế.

 

Xa là vậy.

Ngắn là vậy.

Nhưng những chuyến đi thì chẳng bao giờ phụ ta.

Chẳng trọn vẹn nụ cười của những đứa trẻ hồn nhiên chơi đùa bên đường.

Chẳng trọn vẹn cảm giác mát lạnh của gió trời, hơi ấm của ngọn lửa trong đêm ở nơi hoang vu.

Chẳng trọn vẹn vị ngọt của con gà nướng hay ngọn cải Mèo xanh mướt.

Nhưng.

Điểm phía cực Tây của Tổ Quốc.

Người thiếu nữ tắm muộn bên đường.

 

Cô gái với nhiều hình xăm bán kem nơi TP Điện Biên.

Những khúc cua trong đoạn đường lên đồn biên phòng A Pa Chải.

Thị trấn Mường Nhé.

Đoạn đường từ Mường Lay qua TP Sapa.

Thành phố Lai Châu.

Cơn mưa tháng Năm.

 

© Lãng Bạt - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ra Đi Là Để Trở Về | Blog Radio Radio 872

Lãng Bạt

Life is an adventure!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

back to top