Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dì tôi

2021-09-16 01:05

Tác giả: Bắc Duyên


blogradio.vn - Trời tháng 3, xuân hẵng còn, cỏ non vẫn xanh rì, bầu trời trong veo đượm chút nắng. Tôi tiếc cho tình yêu của dì và khóc cho thanh xuân của dì. Còn dượng ôm một bó hoa màu tím, lặng lẽ quỳ bên cạnh mộ dì. Đâu đó vẫn văng vẳng những câu thơ thuở bé tôi hay nghe dì đọc.

***

Tôi hay gọi dì là má Hai, bởi dì là con gái đầu của ngoại và là người đầu tiên bồng bế tôi lúc lọt lòng. Cả tuổi thơ của tôi gắn bó với dì trong ngôi nhà nhỏ bên xóm chợ An Nhơn cũ những năm hai nghìn, với những câu chuyện cổ tích và cái kết đẹp như mơ về hoàng tử công chúa dì kể.

Dì tôi xinh đẹp lắm, nước da trắng, mái tóc đen dài ngang lưng được búi cao gọn gàng, vài mớ tóc mềm phía trước lòa xòa qua đôi mắt ướt át lúc nào cũng đượm buồn. Thuở ấy, bố tôi công tác xa nhà, mẹ tôi bận rộn với sạp vải ở trong chợ, dì mở một tiệm tạp hóa nhỏ ngay sát bên hông nhà, thế nên từ sáng đến tối, mấy chị em tôi chỉ biết bên cạnh dì. 

Tôi là bé Út nên lúc nào cũng được dì ẵm bế, đến lúc 5 tuổi dì vẫn còn đút cơm ngày 3 bữa cho tôi thay mẹ. Những đêm trời nóng nực, dì đặt tôi lên võng, đu đưa và ngâm thơ. Má Hai thương chị em tôi như con. Cuộc sống của người phụ nữ góa chồng thuở đó tôi chẳng cảm nhận được nhiều, chỉ ấn tượng những chiều trời trở mưa, dì hay đem một cái ghế nhựa ra ngồi trước cửa tay cầm tấm hình một người đàn ông trong bộ quân phục - là hình của dượng tôi. Thỉnh thoảng tôi thấy dì khóc, cũng có khi dì sẽ đọc cho tôi nghe những bức thư của hai người thuở còn yêu đương.

nghi-ve-ex-4

Lớn lên một chút, tôi mới hiểu nhiều chuyện hơn. Dượng tôi đẹp trai, giỏi giang nhưng vốn là con mồ côi lưu lạc vào làng tôi năm mới lên bảy tuổi. Hai người yêu nhau rồi kết hôn mặc cho ông bà ngoại tôi ngăn cản. Không bao lâu dượng ra chiến trường biên giới Tây Nam rồi hy sinh. 

Ở cái tuổi đẹp nhất của thì con gái vì nặng tình mà dì chẳng muốn đi thêm bước nữa. Khi bố mẹ tôi vào Sài Gòn sinh sống, dì cũng muốn vào Nam để còn đi tìm hài cốt của dượng trên chiến trường Campuchia. Nhưng mãi, dù bố tôi đã nhiều lần đi hết mấy tỉnh miền Tây, qua tận biện giới vẫn bặt vô âm tính.

Mẹ tôi bảo thật ra dì vẫn hy vọng dượng chưa hy sinh, vẫn đang ở đâu đó, có gia đình mới nên không muốn về gặp dì, thế nên mới không lập bàn thờ cho dượng. 

Hồi đấy tôi chẳng thấu nỗi nặng lòng là gì trong tình yêu chỉ thầm nghĩ sao dì ngây dại, nếu dượng đã có gia đình mới tại sao dì chẳng đi thêm bước nữa, chờ đợi chi một người tình nghĩa như vôi. Sau này khi trải qua những đổ vỡ, tôi mới hiểu, cam tâm tự nguyện vì một người đó chính là tình yêu, cả cuộc đời ngắn dài chỉ thương một người đó gọi là trăm năm, là vĩnh cửu. 

Những năm tháng bé thơ đi qua cùng những ngày mưa bất chợt của Sài Gòn. Bố tôi không còn đóng đơn vị xa nhà nữa mà chuyển hẳn về thành phố, các chị lớn lần lượt đi du học rồi kết hôn. Còn mỗi tôi bận rộn với lịch học và những thú vui của tuổi mới lớn ngày ấy. Chẳng còn quấn quanh chân dì, chẳng chạy theo dì đi lấy đá lạnh ở mấy xưởng gần bờ sông. 

Đúng là ông bà nói chẳng sai “Nước chảy xuôi, nước không chảy ngược”. Càng lớn tôi càng ít dành thời gian bên dì. Thi thoảng dăm ba bữa những lúc dì ốm đau tôi mới qua ngủ chung với dì. Dì thì vẫn thế, đồ ăn ngon vẫn để phần cho tôi, vẫn đến đón tôi học về mỗi lần trời đổ mưa bất chợt, vẫn ôm tôi “Gà nay lớn rồi nhưng vẫn út ít thôi.”

Mọi người trong xóm bảo tôi giống dì, nhất là đôi mắt lúc nào cũng như đang khóc. Dì sợ cuộc đời tôi sẽ giống dì nên nghe ai nói thế cũng xua xua “Mặt mũi con bé tươi tắn thế sao giống tui được”. Khi tôi vào học phổ thông, dì về quê sống để tiện chăm sóc cho bà ngoại đã già. 

co_-_don_5

Dì về rồi, ngôi nhà bên cạnh bố tôi lấy lại đem cho thuê, tôi không chịu nên chuyển sang đó ở. Mọi thứ trong căn nhà, tôi vẫn giữ như cũ, những món đồ nho nhỏ dì mua, tôi giữ lại mặc kệ bố bảo vứt bớt cho đỡ chật.

Một dịp hè, tôi về quê viếng mộ bà ngoại và thăm dì, dì già đi nhiều, mái tóc đã bạc, đôi mắt giờ như không còn được nhìn rõ bởi những dòng nước mắt dành cho một người đàn ông vốn chẳng rõ còn tồn tại hay không. Ôm dì, tôi khóc vì nhớ và vì thương. Vốn có ý định đưa dì vào lại Sài Gòn nhưng khi nhìn thấy bàn thờ của dượng và nghe dì tâm sự chỉ có ở quê dì mới được sống lại thuở mười tám đôi mươi nên tôi từ bỏ ý định. 

Vậy là cuối cùng, một người phụ nữ sau bao năm chờ đợi đã chấp nhận sự thật, không còn mong chờ một điều viển vông, chấp nhận rằng một người đã không còn ở trên cõi đời này nữa. Dì ngồi bên cạnh tôi, giữa ngôi nhà trống vắng không tiếng trẻ con, chỉ có sự cô đơn lạnh lẽo.

Ánh nắng lúc chiều buông xuống trên cánh đồng trước nhà sao thật buồn. Dì nói “Ngày trước dì không dám đi thêm bước nữa, trước là còn thương, sau là sợ lỡ một ngày dượng trở về tìm dì, lúc đó dì phải làm sao. Cũng gần bốn mươi năm rồi, giờ thì không chờ đợi nữa, dù sự thật có thế nào với dì bây giờ dượng cũng đã không còn trên đời này”.

Tôi tạm biệt dì về lại Sài Gòn và chuẩn bị một hành trình mới của cuộc đời ở một đất nước xa lạ. Xa Sài Gòn được gần một năm, tôi nghe tin dữ. Dì mất do đột quỵ.

Cả cuộc đời dì, sống trong chờ đợi trong mòn mỏi hy vọng rồi đến cuối đời ra đi trong thinh lặng và lẻ loi. Ngày về Việt Nam tiễn dì trên chuyến bay từ Narita đến sân bay Tân Sơn Nhất, tôi ngồi cạnh một người đàn ông, mái tóc hoa râm, đôi mắt leo nheo nhìn vào tấm ảnh của một cô gái cỡ tuổi đôi mươi. Là dì. Hình dì tôi mà ngày bé tôi đã từng nhìn thấy. 

Tôi tự hỏi “Là dượng Quân”. Nếu đúng là con người bạc bẽo ấy, dì tôi bây giờ liệu đau lòng hay vui mừng đây, khi người đàn ông bao năm dì ngóng đợi vẫn còn đang sống và có vẻ viên mãn như thế kia.Nếu người đó không phải là dượng thì tại sao lại có tấm hình của dì. 

bii-bo-roi-moi-hieu-yeu-dang-so-den-nhuong-nao

Mọi thứ khiến tôi thốt lên vô thức, lúc đấy chẳng cần biết đó có đúng là dượng không. Ông ta ngước lên nhìn tôi “Sao cháu biết chú?”. Tôi như nghẹn đắng cổ họng, một chút tủi hờn, một chút oán hận như trỗi lên trong lòng. Tôi đau thay cho dì, giận thay cho dì

“Chú là chồng Dì Tuyết sao?”. Sau cái gật đầu, tôi tự nhiên òa lên khóc. Chẳng biết lúc đó ngoài cảm giác oán hận ra trong lòng tôi có vui mừng không, khi cuối cùng tâm nguyện cả đời của dì cũng đã hoàn thành. 

Tôi đưa dượng về quê chịu tang dì. Mẹ tôi oán dượng nên chỉ biết buông lời trách móc sao ngần ấy năm biệt tăm biệt tích để dì phải lặn lội tìm kiếm. Dượng kể, năm đó sau một phen cận kề cái chết, dượng được một cô gái cứu giúp rồi hai người phải lòng nhau. Sau khi kết hôn một thời gian thì sang Nhật sống. Dù đã qua nhiều năm nhưng trong lòng dượng chưa bao giờ thôi nhớ về dì, thôi nhớ về mối tình đầu. 

Dượng cứ ngỡ, sau tin dượng hy sinh, dì chắc cũng sẽ lập gia đình, đã rất hạnh phúc nên không muốn quay về hay giải thích điều gì nữa. Hôm dì mất, dượng mơ thấy dì trong chiếc áo hoa tím thuở hai người còn hò hẹn, mặt buồn tênh không nói lời nào. Rồi chẳng biết điều gì thôi thúc khiến dượng quyết định về Việt Nam sau gần bốn mươi năm chưa một lần dám trở lại.

hoa_-_tim

Đau lòng làm sao khi dì tôi dùng cả tuổi trẻ, cả hạnh phúc đời người để đánh cược một tình cảm son sắt từ dượng, còn dượng lại dùng sự nghi ngại và bội tín để chối bỏ tình yêu của bản thân. Và rồi cả hai lạc mất nhau.

Trời tháng 3, xuân hẵng còn, cỏ non vẫn xanh rì, bầu trời trong veo đượm chút nắng. Tôi tiếc cho tình yêu của dì và khóc cho thanh xuân của dì. Còn dượng ôm một bó hoa màu tím, lặng lẽ quỳ bên cạnh mộ dì. Đâu đó vẫn văng vẳng những câu thơ thuở bé tôi hay nghe dì đọc.

“Em ơi, dẫu xuân xanh có qua

Thì hẵng nhớ tình anh vẫn còn

Anh vẫn mãi thương

Dẫu tóc có hoa râm

Dẫu giọng nói không còn khỏe khoắn

Dẫu tình ta vô cớ chia đôi lối rẽ

Em hãy nhớ, tình anh vẫn còn”.

© Tuệ Di - blogradio.vn

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Bắc Duyên

"Cái gọi là tình cờ ấy, vốn dĩ đều đã được sắp xếp, có thể là bởi con người, cũng có thể là bởi ông trời."

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 4)

Nhà có hoa Tigon (Phần 4)

Hắn đưa mắt nhìn quanh, như lúc này mới nhận ra mình đã quá vội. Có lẽ vừa nghe thím Năm nói chuyện cưới hỏi, hắn liền hấp tấp tìm đến mà chưa kịp nghĩ kỹ.

back to top