Phát thanh xúc cảm của bạn !

Để trái tim dẫn lối

2016-11-01 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Minh cười, đúng là anh đã được cô bạn thân của Thụy thông báo chuyện người đó đã quay về, nhưng biết thì có ích lợi gì. Nếu trái tim Thụy không ở đây, nhưng lại vì do dự mà không thể đi, vậy thì anh chỉ còn có thể giúp cô có cơ hội nghe thật rõ lời trái tim mách bảo.

***

“Em ơi
Có nghe thấy gì không?
Trái tim em thổn thức
Về ngày xưa cũ ấy
Có kí ức cả hai
Nụ cười người rạng rỡ
Tuổi trẻ em rực rỡ

Em ơi
Nếu có thể
Em có quay về không?”


Tháng 10, cây bàng đánh rơi lá trên ban công tầng 5 của Tòa soạn Thanh Nhã. Lá rơi trải khắp trên nền xi măng xám tro, nhưng Thụy vẫn một mực không cho bác lao công quét đi, đợi một ngày nắng hanh, đem từ nhà cái ghế mây cũ kĩ đặt lên trên thảm lá. Xong rồi suốt những ngày sau đó, hôm nào cũng đem lap ra ngoài ban công, vừa viết bài vừa nghe tiếng lá vàng lạo xạo dưới chân. Cả Tòa soạn ai cũng biết tiếng tăm quái dị của Thụy, đôi khi quái dị đến mức khiến cả những ban phòng ở tầng khác sợ phát khiếp. Vậy mà Thụy lại đi hẹn hò với Tổng biên, một người đàn ông đủ trầm ổn, đủ chín chắn và đủ bình đạm. Mối tình của họ bùng nổ vào đầu tháng 7, trở thành chủ đề bàn tán khắp các ban phòng. Họ đặt ra tỉ tỉ những câu hỏi xoay quanh câu chuyện giữa Thụy và Tổng biên, và chốt lại rằng, đó là một mối tình lệch tông.

Thụy chẳng hơi đâu đi quan tâm, cho đến khi nghe được cái tên gọi “lệch tông” ấy, buổi tối ngồi bên Minh – người yêu Tổng biên của Thụy, Thụy đã khẽ hỏi.

“Anh biết người ta gọi chuyện tình của mình là gì không?”

Minh đang xem tạp chí, nghe Thụy hỏi, dừng lại một lát, “hửm?”

“Mối tình lệch tông haha...”

Minh cũng cười, nhưng vẫn không quan tâm lắm, “vậy à.”

“Này này, anh nói xem, đúng không?”, Thụy kéo áo Minh, để Minh phải nhìn mình.

Cuối cùng Minh cũng bỏ quyển tạp chí xuống, quay sang kéo Thụy vào lòng, cằm đặt trên mái tóc màu nâu rêu của Thụy, thở dài, “nếu đúng thì sao? Em sẽ bỏ đi à?”

Thụy cười, khẽ khàng nhắm mắt tựa vào Minh. Đúng là lệch tông, nhưng mà như vậy Thụy sẽ bỏ đi à? Lúc đó Thụy còn chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ cảm thấy mối tình này là điều đẹp đẽ và may mắn nhất mà trước đây Thụy chưa từng một lần dám nghĩ đến. Ở bên Minh, Thụy cảm nhận rõ rệt được rằng, mình đang được yêu. Nhưng mà, lại không phải là, đang yêu.

Để trái tim dẫn lối

Trái tim Thụy không yên. Và đôi chân Thụy đã muốn rời đi, khi có người thông báo với Thụy một tin từ phương xa, người Thụy từng đem cả thanh xuân của mình để thương nhớ, đã trở về rồi.

Tháng 10, Sài Gòn đổ mưa, Thụy trở về nhà ướt mem, cả trái tim lạnh toát. Minh bận công việc, trở về gọi cho Thụy, Thụy để chuông vang lên trong bóng tối, chỉ lặng thinh. Sài Gòn đi qua những ngày nóng hạn, đã vào mùa mưa, nhưng lòng Thụy vẫn cứ lửng lơ ở nơi cách Thụy 1,730KM. Tin nhắn ấy Thụy vẫn chưa trả lời, đã vội vã rời Tòa soạn, vội vã vào nhà, rồi quỵ ngã sau cánh cửa gỗ đóng kín.

Trong bóng tối, Thụy mở điện thoại, cẩn thận gõ từng dòng chữ, như sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ.

“Về hẳn à hay như nào hả mày?”

“Ừ về hẳn. Tao còn nghĩ mày không trả lời cơ đấy.”

“Hâm à. Làm gì không trả lời.”

“Ừ cũng đúng, dù sao bây giờ mày cũng đã có anh người yêu quá tốt thế rồi còn gì.”

Thụy xem xong tin nhắn, không hồi âm, tắt điện thoại. Giữa màn đêm tịch mịch, hình ảnh Minh hiện lên rõ ràng đến đau đớn. Người yêu hiện tại của Thụy, là Minh, không phải là người xưa cũ kia. Người đã cùng Thụy đi qua những ngày tháng cô đơn và nhiều nước mắt, là Minh, không phải là người xưa cũ kia. Người đã ở bên Thụy chở che, yêu thương, và dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho Thụy, vẫn là Minh. Và người ở bên Thụy, ngay lúc này, vẫn chỉ có Minh.

Đèn phòng khách bật sáng, Minh mở cửa phòng Thụy, ánh đèn hắt lên thân ảnh anh, áo sơ mi màu lam nhạt đã thấm ướt một mảng. Trên tay Minh vẫn đang cầm một túi thức ăn nóng hổi, khuôn mặt đầy lo lắng, hỏi Thụy.

“Sao em không mở đèn? Lại còn để mình ướt như thế nữa. Mau đi thay quần áo đi rồi ra đây ăn cháo quẩy em thích này.”

Mặc kệ Minh mắng, Thụy vẫn đứng phía đối diện ngây ngốc nhìn Minh. Xong rồi tự nhiên khảng khái thốt lên, “Minh à, cảm ơn anh đã yêu thương em nhiều nhiều như thế!”. Xong rồi chạy một mạch vào trong, để Minh cứ đứng đấy ngốc nghếch bật cười.

Tối đó Minh ngồi bên Thụy, lặng lẽ nhìn Thụy, thi thoảng lại đưa tay lên xoa đầu cô, nhẹ giọng nhắc nhở, “ăn chậm thôi cô bé”. Từ ngày biết anh đến tận bây giờ, anh vẫn một mực gọi Thụy là “cô bé”, cho dù khi yêu nhau vẫn chưa bao giờ gọi bằng một danh xưng sến súa hường hòe khác. Thụy nghe thấy thế tự nhiên nổi hứng trêu Minh, bảo đùa, “em nhớn rồi nhá!”

Minh cười rạng rỡ, trả lời Thụy nửa đùa nửa thật, “ừ, đủ tuổi làm vợ anh rồi.”

Minh vừa nói hết câu, Thụy đã va vào cốc trà bên cạnh, nước trà còn nghi ngút khói hắt vào cánh tay Thụy, rồi đổ xuống nền nhà, làm ướt cả cuốn sổ đã úa màu để dưới gầm bàn. Nhưng Thụy không quan tâm đến tay của mình, chỉ biết cuống quýt cầm cuốn sổ lên và giũ nước. Ngay tại thời điểm ấy, Thụy đã không thấy nóng, bởi vì trong lòng Thụy lúc đó bỏng rát còn hơn cả thế nữa.

Để trái tim dẫn lối

***

Chỗ bị bỏng đỏ hỏn suốt mấy ngày, và bao nhiêu ngày trôi qua ấy, là bấy nhiêu ngày Thụy tìm cách né tránh Minh. Thụy không thể tìm được cách giải thích cho Minh phản ứng của mình ngày hôm đó, càng không thể bày ra bộ dạng vô ưu như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đứng trước Minh, Thụy luôn mang nặng một cảm giác rằng, mình đang phản bội anh.

Nhưng thật ra, Thụy đã làm gì? À, chỉ đơn giản là chuệnh choạng để trái tim rơi tõm vào vùng biển kí ức trước đây, chỉ thuần túy là thắt một sợi chỉ nối từ tâm thức của mình dẫn đến một người ở cách Thụy gần 2000 cây số. Và, chỉ là đã cất giữ cuốn sổ của Thụy và người đó một cách quá cẩn trọng, đến mức dù nó đã cũ kĩ, vẫn sợ nó bị hỏng. Cuốn sổ đó là nơi lưu giữ tất cả những tấm ảnh cả hai chụp với nhau, những tấm ảnh Thụy chụp trộm người đó kèm theo mấy dòng ngốc nghếch phía dưới, và cũng là món quà Thụy mãi mãi không thể trao đến tay người đó. Sau bốn năm đại học, người đó rời Việt Nam học lên Tiến sĩ, gia đình Thụy xảy ra biến cố phải chuyển vào Sài Gòn, vậy là lời hẹn cùng nhau du học bỏ ngỏ. Thụy khi ấy còn nhiều e sợ và tự ti, nên đã lựa chọn dừng lại.

Sau đó, gặp Minh. Biết rõ trong lòng Thụy vẫn hoài cất giữ một hình bóng khác, nhưng anh vẫn kiên trì theo đuổi Thụy suốt một năm, từ cấp dưới cấp trên thành bạn bè, thành anh em rồi trở thành người yêu. Minh không giống những người khác, không nuông chiều Thụy, không miệng lưỡi ngon ngọt nhưng lại luôn nhún nhường Thụy, luôn ẩn nhẫn bên cạnh nghe Thụy lôi đủ thứ chuyện ra nói linh tinh mà không một lần cảm thấy phiền hà. Thậm chí lúc yêu nhau, đôi khi Thụy giả vờ đỏng đảnh để mối quan hệ hai người thoát khỏi sự bình ổn thường ngày, nhưng anh lại không bao giờ để cả hai phải gây nhau. Đến tận bây giờ, Thụy mới phát hiện ra, cái gì gọi là “lệch tông”. Đó không phải là hai người có tính cách đối lập nhau, mà chính là, “em hát ở tông Đô, anh đánh ở tông Fa.”

Vậy thì, “em sẽ bỏ đi à?”

Cả buổi tối nghĩ ngợi, Thụy vẫn không trả lời được, vì Thụy đã bận tơ vương về một người khác. Ngày Thụy bước cạnh bên người đó, bất cứ ai cũng bật lên một câu “đẹp đôi”. Có lẽ đẹp đôi thật. Vì người đó từ sở thích, đến phong thái bên ngoài đều hệt như Thụy. Đã vậy hai đứa lúc nào trước mặt người lạ cũng chỉ cười cười đúng một kiểu, nhìn vô cùng đẹp mắt. Thế nhưng với Minh thì không giống như thế, tuổi trẻ hừng hực luôn thường trực trong đôi mắt Thụy, còn Minh, trong đôi mắt anh là cả một biển trời an lành. Thụy hay cười, còn anh thì không. Thụy có thói quen huyên thuyên suốt khi gặp người thân quen, còn anh đối với thân sơ đều trầm lặng kiệm lời. Nếu đã là “lệch tông”, Thụy có nên tiếp tục cuộc tình này nữa không?

Để trái tim dẫn lối

Thụy vẫn chưa quyết định được thì tròn mười bốn ngày Thụy né tránh Minh, Minh đã đến gặp Thụy. Chẳng hỏi gì những chuyện của mấy ngày qua, chỉ cười hiền lành bảo Thụy.

“Anh vừa xuống máy bay thì đến đây, có quà cho em này.”

Nói đoạn, Minh lấy một cái gói nhỏ nhiều màu sắc trong va li ra đưa cho Thụy. Thụy cười gượng nhận, không mở ra xem cũng đã biết được bên trong chắc chắn sẽ có thứ kia. Bao giờ đi công tác, Minh cũng mang những tấm postcard thật đẹp về cho Thụy, nhưng lại không bao giờ hỏi Thụy vì sao lại thích những thứ ấy.

“Lần sau anh đừng mua postcard nữa nhé...”, Thụy thôi cười, nhìn Minh buồn bã khẽ khàng.

Minh không lên tiếng ngay, kéo Thụy ngồi xuống bên cạnh mình, xoa đầu Thụy rồi khàn khàn bảo, “ừ, anh biết rồi.”

“Tại sao anh không hỏi em lý do?”. Thụy ngạc nhiên ngẩng lên hỏi Minh. Anh là người biết rõ nhất Thụy đã từng cuồng si những tấm postcard đến mức nào nhưng giờ đây, khi nói với anh Thụy không cần nữa, anh lại không hỏi điều gì.

Minh cười nhẹ nhàng, “có một số chuyện không cần cố gắng đi tìm nguyên do đâu em.”

Thụy thở dài, “anh lúc nào cũng điềm tĩnh như thế nhỉ...”

Đáp lại Thụy chỉ là tiếng hít thở đều đều của Minh. Thụy quay lại nhìn, thấy Minh dường như đã ngủ, có lẽ vì quá mỏi mệt. Khi ngủ, anh trở nên gần gũi và ngây thơ hơn bình thường rất nhiều. Về điểm này, thì khá giống với người đó. Nghĩ đến người đó, Thụy lại đau đầu không thôi. Có người hỏi, bây giờ cô sẽ lựa chọn ở lại bên Minh hay sẽ rời đi để tìm kiếm người đó, dù gì trước đây hai người cũng vì hoàn cảnh mà rời xa nhau. Thụy lúc ấy bảo rõ ràng và dứt khoát, “quá khứ hãy cứ để nó mãi mãi ngủ yên đi.” Thụy đã chọn Minh, kể từ giây phút gật đầu trước lời tỏ tình của anh, và Thụy vẫn sẽ tiếp tục đi trên con đường này. Nhưng Thụy đến tận sau này mới rõ, trong chuyện tình yêu, sẽ không bao giờ có một câu trả lời rõ ràng và đúng đắn, nếu như trái tim bạn đi lạc đường.

“Minh à, yêu như thế nào thì chúng ta mới hạnh phúc đây?”

“Minh à, yêu như thế nào thì chúng ta mới hạnh phúc đây?”

Minh lúc đó đã muốn ngồi dậy ôm Thụy mà bảo, “chỉ cần em nghe theo trái tim mình...” nhưng anh không đủ can đảm. Bởi vì chính anh cũng sợ hãi rằng, trái tim của Thụy không đập những nhịp thuộc về anh. Bởi vì anh biết rõ lý do vì sao Thụy thích sưu tập những tấm postcard, vì sao Thụy luôn cẩn thận gìn giữ cuốn sổ đã phai màu ấy, vì sao hôm đó Thụy mặc kệ chính mình thấm mưa vẫn cứ ngồi một mình trong bóng tối, và vì những ngày qua, Thụy đã bắt đầu thay đổi.

Các bài viết của Thụy dạo gần đây xuất hiện những lỗi vặt trước đây chưa từng có, và xuất hiện cả tình trạng đến ngày deadline vẫn chưa có bài gửi đến biên tập. Tầng 5 của tòa soạn Thanh Nhã lại có dịp rộn ràng và ồ ã xoay quanh câu chuyện của Thụy. Có người nói những bài viết xuất sắc của Thụy lúc trước là nhờ Tổng biên đã biên tập lại, có người tốt tính hơn thì cho rằng do chuyện tình của cô và Tổng biên đang gặp trục trặc dẫn đến giảm hiệu suất làm việc của Thụy. Lời ra tiếng vào, cuối cùng đến tai Minh. Nhưng anh vẫn không lên tiếng, cũng không hỏi Thụy. Cuối tuần đến đón Thụy đi ngoại ô đổi không khí, Thụy vẫn tíu tít và cười rộ suốt.

Vậy mà trong mắt Minh, nụ cười ấy chất chứa bao nhiêu là đau thương, bao nhiêu là bi ai.

Để trái tim dẫn lối

Hơn một năm trôi qua, anh từng có lúc nghĩ rằng, hai người sẽ được mãi như thế này. Không cần Thụy phải yêu anh nhiều hơn người trước, không cần Thụy phải quên đi tất cả những chuyện quá khứ, chỉ cần cả hai yên lành yêu nhau, yên lành bên nhau, và rồi cái kết nhất định sẽ là hạnh phúc. Nhưng hóa ra, anh đã sai. Trong lòng Thụy, năm tháng tuổi trẻ dại khờ cùng người đó, vẫn là những kí ức Thụy trân trọng nhất, khó quên nhất, và người đó cũng vẫn là người Thụy day dứt nhất, nhớ thương nhất.

Buổi chiều ngồi trên xe trở về nhà, Minh nhìn Thụy một lúc rồi chợt đề nghị, “sắp tới trụ sở chính của chúng ta có mở lớp đào tạo ngắn hạn, em có muốn đi không?”

Thụy đang chơi trò chơi trên điện thoại, Minh vừa hỏi xong, trên màn hình đã hiện lên hai chữ “Game over”.

Minh nhìn thấy nhưng giả vờ như không biết, nói tiếp “dạo gần đây anh nghe có lời qua tiếng lại không tốt về em... Tất nhiên, vẫn do em lựa chọn.”

Không nghĩ ngợi gì, Thụy buột miệng, “anh có ý gì thế? Còn anh thì sao?”

Minh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nở nụ cười, trêu Thụy, “thế em muốn anh cùng ra ngoài đấy học với em à?” rồi vươn tay ra xoa xoa hai má của Thụy, “ngốc, chỉ ba tháng thôi mà.”

Thụy cười nhưng không vui, ngẩn người trông ra khoảng không trước mắt. Trụ sở chính không phải là cùng thành phố với người đó ư? Có phải Minh đã biết điều gì không? Nhưng Thụy vẫn chưa nói gì cả, mà vốn dĩ Thụy cũng không có ý giấu anh, chỉ là không biết phải bắt đầu từ đâu, và cũng không muốn làm anh muộn phiền.

Để trái tim dẫn lối

Thụy suy nghĩ miết mải rồi thiếp đi trên xe lúc nào không hay biết. Một vệt kí ức chảy dài đan xe trong giấc mơ của Thụy. Khoảnh khắc xao xuyến ngay lần đầu tiên Thụy gặp người đó trên sân vận động, khoảnh khắc người đó nở nụ cười nhìn Thụy, khoảnh khắc người đó tỏ tình với Thụy, và là rất nhiều khoảnh khắc vui vẻ của cả hai. Nụ cười rạng rỡ của người đó, giọng nói ấm áp của người đó, cách người đó quan tâm Thụy, ở bên Thụy, là tất cả những khắc khoải sâu kín nhất của Thụy. Gặp gỡ người đó, năm tháng thanh xuân của Thụy, đã rực rỡ hơn bao giờ hết. Vì vậy, nếu có thể, trái tim Thụy thật lòng ước vọng, được quay trở về, cùng người đó viết tiếp câu chuyện cũ còn đang dang dở.

Thấy Thụy đã ngủ, Minh dừng xe lấy áo khoác ngoài đắp lên cho Thụy rồi dịu dàng vén tóc cho cô, thảng thốt như tự nói với chính mình.

“Gặp em, anh mới biết mình thật ra không rộng lượng một chút nào, không thể điềm tĩnh được một phút nào...”

***

“Em thật không hiểu, vì sao anh biết rõ người cô ấy từng thương đã trở về mà vẫn tạo cơ hội cho cô ấy đi?”

Thư ký Duy Anh đứng cạnh bên Minh, cùng nhìn về phía chiếc máy bay đang cất cánh lên bầu trời, thở dài cất lên một câu hỏi.

Minh cười, đúng là anh đã được cô bạn thân của Thụy thông báo chuyện người đó đã quay về, nhưng biết thì có ích lợi gì. Nếu trái tim Thụy không ở đây, nhưng lại vì do dự mà không thể đi, vậy thì anh chỉ còn có thể giúp cô có cơ hội nghe thật rõ lời trái tim mách bảo.

“Anh có nghĩ rằng mình đã làm sai không?”

“Có lẽ là không”. Đợi chiếc máy bay đã khuất sau tầng tầng mây trên cao, Minh tiếp, “trong chuyện tình cảm, hãy cứ để trái tim dẫn lối...”

Có thể là ba tháng, hoặc cũng có thể là không bao giờ, nhưng anh hiểu rằng, sau này nếu có nghĩ lại, nhất định anh không hối hận vì việc mình đã làm ngày hôm nay.

© Mộc Nhiên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top