Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chấp nhận để trái tim mình không đau thêm lần nào nữa

2016-10-19 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi không nói rằng tôi thích anh nhưng tất cả những hành động, những cử chỉ của tôi đều để anh hiểu điều đó. Thế nhưng anh vẫn im lặng. Còn tôi thì chờ đợi.

***

Tình yêu đầu tiên của tôi là một chuyện tình rất buồn, nhưng lại rất sâu sắc và khó quên mãi cho tới tận bây giờ, đôi khi bất chợt nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy lòng mình quặn lên một nỗi đau day dứt, khó tả. Một nỗi đau mang tên anh đủ để tôi biết mình còn yêu anh nhiều như thế nào.

Lần đầu tiên tôi gặp anh là vào một ngày mưa phùn cuối tháng 11, trong căn tin trường, anh học trên tôi hai lớp, là một chàng trai có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng lại rất thu hút. Tôi không bao giờ có thể quên được ánh mắt buồn sâu lắng, vương trên mắt rất nhiều u sầu và trầm tư của anh khi anh nhìn những hạt mưa rơi tí tách ngoài sân. Có lẽ kể từ lần gặp gỡ định mệnh ấy, đã cuốn tôi vào vòng xoáy tình yêu với anh, cũng từ đó tôi thầm để ý đến anh. Chỉ đứng từ xa nhìn anh thôi, nhưng với tôi đó lại là một niềm vui và sự hạnh phúc vô bờ…

Và rồi vào một ngày đầu tháng ba, tôi đã lấy hết can đảm để viết cho anh một lá thư làm quen. Và nếu như ngay từ lúc đó anh từ chối làm quen với tôi thì có lẽ tôi đã không đau khổ như bây giờ.

Lúc biết được rằng anh đồng ý làm bạn với tôi, thật sự tôi vui và bất ngờ lắm, mới đầu chỉ làm bạn bình thường nhưng tôi cũng đã khấp khởi hy vọng rằng thời gian sẽ vun đắp cho tình cảm của tôi và anh.

 Chấp nhận để trái tim mình không đau thêm lần nào nữa

Khoảng thời gian sau đó hai chúng tôi đã có với nhau những kỉ niệm rất đẹp, những lần ngồi cùng trò chuyện với anh trong căn tin hay những lần cùng anh đi bộ về lớp sau những giờ ra chơi, đã làm cho tình cảm của tôi dành cho anh ngày càng sâu đậm hơn. Khi tôi mới giật mình nhận ra rằng mình đã yêu anh, không phải vì vẻ bề ngoài mà là vì con người bên trong của anh, từ tư cách đạo đức và quan niệm sống của anh đã làm tôi khâm phục.

Anh đã từng có bạn gái và đã chia tay. Nhưng anh bảo rằng anh chưa quên cô ấy. Nhưng tôi đã chấp nhận hết tất cả yêu mến anh một cách mù quáng. Còn anh thì vẫn cứ dửng dưng và lạnh lùng trước tình cảm của tôi, hay nói đúng hơn thì anh chỉ xem tôi như một người bạn, nhiều lắm thì là một đứa em gái khờ khạo của mình mà thôi.

Tôi không nói rằng tôi thích anh nhưng tất cả những hành động, những cử chỉ của tôi đều để anh hiểu điều đó. Thế nhưng anh vẫn im lặng. Còn tôi thì chờ đợi.

Và rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đã đến, anh chủ động gửi mail cho tôi, nhưng không phải để nói về chuyện của hai đứa chúng tôi, mà là để cho tôi thấy tấm hình của anh và người con gái anh chưa quên ấy, cả hai người họ chụp chung với nhau kèm dòng chữ “Nhật ký chuyện tình của anh và em” và câu cuối cùng khi chốt lại mọi chuyện, anh đã nói rằng: “Trái tim anh mãi mãi ở bên em, mãi mãi…”

Con tim tôi đau thắt lại, và hoàn toàn vỡ vụn khi đọc xong, đến lúc đó tôi mới hiểu được rằng, trong lòng anh hoàn toàn không có chỗ dành cho tôi, từ đầu đến cuối đều là do một mình tôi yêu đơn phương theo đuổi anh, và tôi cũng ít nhiều ngộ nhận tình cảm anh dành cho tôi. Yêu đơn phương một người thật là một điều đau khổ biết chừng nào.

Sau khi suy nghĩ rất lâu tôi đã quyết định gửi cho anh một lá mail khác, để nói thật tình cảm của tôi dành cho anh bấy lâu và kèm theo một câu kết: “Với em thì tình bạn có thể thăng hoa thành tình yêu, nhưng còn tình yêu thì không bao giờ có thể làm tình bạn đâu anh à! Đừng gửi cho em thêm bất kỳ lá mail nào, em không muốn lại một lần nữa tan vỡ vì anh như thế này”.

 Chấp nhận để trái tim mình không đau thêm lần nào nữa

Sau đó anh im lặng và tôi tìm cách lảng tráng anh. Dẫu biết mình đang trốn tránh sự thật nhưng tôi tin rằng mình đã làm đúng. Nếu gặp người tôi yêu mến nhưng người đó chỉ mang lại cho tôi đau khổ, thì tôi thà không gặp nữa còn hơn, làm vậy cũng sẽ tốt cho tôi và anh ấy…

Anh đến và đi khỏi cuộc đời tôi nhanh như một cơn gió thoảng qua, mặc dù tình yêu với anh không được trọn vẹn và chỉ mang lại cho tôi toàn là nước mắt và những khổ đau, nhưng những ngày tháng ngắn ngủi được ở bên anh đối với tôi đó là những ngày tháng êm đềm và hạnh phúc nhất, có quá mâu thuẫn lắm không nhỉ?

Tôi tin rằng quyết định từ bỏ của mình là đúng, bởi vì càng dấn sâu vào thì tôi sẽ càng đau lòng và tuyệt vọng hơn mà thôi! Dù cho bây giờ chúng tôi đã mỗi người một phương, và cũng lâu rồi tôi không gặp anh nữa, nhưng tôi vẫn muốn anh biết một điều rằng: "Tôi đã không hối hận khi yêu anh, trước đây bây giờ và mãi mãi, bởi tình yêu là không bao giờ nói đến sự hối hận, cảm ơn anh đã đến và cho tôi biết được yêu thương một người nào đó thực sự là một điều hạnh phúc. Hy vọng rằng ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam này, anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình anh nhé!”

© Han Lưu Song – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top