Phát thanh xúc cảm của bạn !

Để em rời xa mà sao lòng đau đến vậy

2019-11-07 01:30

Tác giả: Nguyễn Trúc Vy


blogradio.vn - Khi em nói lời chia tay, anh đã gật đầu. Chính anh là kẻ bằng lòng trả lại tự do cho em vậy mà sao nỗi nhớ giờ đây lại giày vò anh đến thế.

***

Phố vắng thênh thang, một chiều Hà Nội buồn hiu hắt. Anh thẫn thờ rảo bước qua con đường gạch đỏ quen thuộc, gió đìu hiu đem những lá vàng khô rơi vãi khắp lối về. Mặt trời dần khuất bóng sau hàng cây cổ thụ, nắng chói lóa của buổi chiều thu biến thành những ánh hoàng hôn lấp ló nhuộm hồng cả một bầu trời Hà Nội. Anh bỗng nhận ra mình đang bước vội hơn. Đâu có lẽ cũng vì không muốn một mình lẻ bóng trong chiều tan tầm người ta đón đưa nhau vồn vã đến thế.

Đằng sau cánh cửa phòng là một căn phòng trống rỗng bóng dáng người. Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc sáng khóa cửa ra đi. Những mảnh áo quần vứt bừa bãi trên sàn nhà, đĩa đồ ăn sáng còn dở dang và vài ba mẩu giấy lặt vặt còn vương trên chiếc sofa nỉ màu đỏ lạnh lẽo. Vứt chùm chìa khóa lên mặt bàn và chẳng buồn đắn đo liệu nó có hạ cánh đúng nơi hay đã lăn vào một xó xỉnh khó tìm, anh nặng nề thả mình xuống chiếc sofa, nhắm nghiền mắt. Thế là đã lại trôi qua một ngày nữa gồng mình lên quay cái vòng quay vô vị của cuộc sống bon chen chốn đô thị rồi đấy. Không một suy tư trong đầu, không một cảm xúc trong tim. Anh từ từ để giấc mơ nuốt chửng mình vì dường như trong đó mọi thứ có thể dễ chịu hơn chăng?

ip

Tỉnh dậy khi căn phòng nhỏ đã bị bóng tối nuốt chửng, có đôi ba tiếng người ta bày bát đĩa, í ới gọi nhau cho bữa tối. Cơn đau dạ dày bỗng nhiên bột phát, khiến cả người anh bất động trong một cơn đau rên rỉ. Đợi cho nó qua đi, anh với lấy cái cặp làm việc, lờ mờ lục tìm chiếc điện thoại - dường như là người bạn duy nhất bên cạnh anh lúc này. Màn hình điện thoại sáng bừng lên trong đêm tối, anh chợt bần thần trước bức ảnh vẫn còn lưu trên màn hình chính. Nụ cười của em, ngời lên trong một ngày nắng hạ đẹp tuyệt vời và trong dòng kí ức ngọt ngào của anh. Ngày ấy đôi ta đã bỏ mặc hết những bộn bề của cuộc sống đô thị, cùng nhau trở về miền nông thôn mà em vẫn thường đùa rằng muốn ta cùng “trồng rau và nuôi thêm cá”. Ngày ấy là ngày đẹp hơn thảy mọi niềm vui trong cuộc đời cộng lại.

Ta đã thuê một căn phòng nhỏ có ánh sáng lung linh rực rỡ trong những đêm muộn em ngả vào lòng anh, gảy một khúc ca trên cây đàn ukulele đầy êm ái. Ta đã trao nhau những cái ôm thật chặt, những nụ hôn nồng nàn ngất ngây. Làn môi mềm của em, mái tóc dài màu đen bồng bềnh thường khiến anh nghĩ tới những gợi sóng lấp lánh trong đêm, đôi gò má vẫn hay ửng hồng trước những lời đùa vẩn vơ của người khác. Và em có một cách thật riêng để nói ba tiếng “em yêu anh”. Em sẽ không nói như vậy đâu, mà em sẽ ghì anh thật chặt rồi vò mái tóc anh đến khi chúng xơ lại một mớ rối xù và khẽ thì thầm “đồ ngốc.”

Rán qua loa hai quả trứng, hâm nóng lát bánh mì và một tách trà xanh rồi đặt chúng xuống chiếc bàn nhỏ trước ti vi. Anh theo thói quen cũ bật chiếc ti vi lên trong khi cố nuốt thức ăn xuống cổ họng đắng ngắt. Một bộ phim mà anh chưa từng xem, dù cố chú ý vào từng khung hình nhưng cũng không thể dõi theo nội dung phim là gì. Trút một tiếng thở dài đã nén từ lâu trong lồng ngực căng phồng đến ngộp thở, nước mắt anh trào ra. Anh đã khóc thật rồi, anh không thể kìm nén được nữa em à. Những giọt nước mắt cay đắng cứ đua nhau rơi lã chã xuống nền nhà. Mọi thứ xung quanh mờ đi, nhạt nhòa dần, cả trong kí ức lẫn thực tại. Khi em nói lời chia tay, anh đã gật đầu. Chính anh là kẻ bằng lòng trả lại tự do cho em vậy mà sao nỗi nhớ giờ đây lại giày vò anh đến thế.

Em là một đóa hoa dại nở rộ ngay cả giữa chốn phố thị xô bồ. Em cần được quan tâm, cần được tưới nước và chăm sóc mỗi ngày. Nhưng ra là anh chỉ là kẻ khờ nắm lấy em nhưng chẳng hề biết nâng niu. Ta đã bên nhau say đắm những ngày mình còn trẻ và còn ngây dại, ta đã thì thầm vào tai nhau những lời yêu chân thành nhất mà hai con người trên thế giới có thể trao nhau. Rồi ta đánh mất nhau trong khi dòng đời cuốn xoay bóp nghẹt bờ vai ta, những nhu cầu vật chất hèn mọn khiến đôi mắt trong trẻo của anh mờ dần và ta không còn đủ sức để giữ lấy tay nhau thêm nữa.

i0o

Anh ngước nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi bầu trời đêm Hà Nội rực sáng ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng như hàng nghìn vì sao lung linh trên mặt đất. Sau tất cả, em cũng rời xa anh. Rồi em sẽ tìm thấy một vòng tay mới, ôm lấy và che chở em dịu dàng trước những giông bão cuộc đời. Nắng rồi sẽ lại lên trong đôi mắt em, trên nụ cười thân thương đã trao anh bao kỉ niệm yêu dấu. Dù ta không bước chung một lối nhưng con đường của anh đã vấn vương hình bóng em và rốt cuộc một tình yêu mới mẻ và ngọt ngào sẽ lại nở rộ trên tàn tro của những niềm đau trong quá khứ. Và lần đầu tiên kể từ khi xa em, anh khẽ buông một tiếng cười nhẹ nhõm.

Anh thu mình trong chăn sau khi thắp lên một chiếc đèn ngủ với thứ ánh sáng ấm áp cho căn phòng. Thay màn hình nền thành một bức ảnh mới và cài chuông báo thức từ năm giờ sáng, có lẽ anh đã sẵn sàng để bước qua một mối tình thật rồi. Sau tất cả, em à, có lẽ đã đến lúc ta bỏ lại những tan vỡ phía sau để bắt đầu một hành trình mới. Rốt cuộc thì, ngày mai ta sẽ lại tìm thấy tình yêu thôi mà, phải không em?

© Nguyễn Trúc Vy – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Điều hối hận thứ nhất

Nguyễn Trúc Vy

Chúng ta phải có sự tự do để trở thành người duy nhất tin vào một điều gì đó

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top