Đánh mất một tia nắng hạ
2022-10-27 01:20
Tác giả:
Tra Tra
blogradio.vn - Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi nguyện vọng, tôi cũng sẽ không vì cậu mà đánh cược tương lai phía trước.
***
Âm thầm quan tâm, lại âm thầm phân rõ giới hạn. Giống như đắm chìm, lại giống như chưa từng có gì xảy ra.
Mùa hạ năm ấy chúng ta đã có nhau, cũng tại mùa hạ ấy, chúng ta đã cùng lúc buông bỏ.
Cậu là thanh xuân của tôi.
Tôi cũng là mùa hạ của cậu.
Tiết trời ngày hạ dần trở nên nóng bức, ngôi trường cấp ba thoáng chốc chỉ còn lại bóng dáng của những cô cậu học trò lớp 12, bên cạnh những ước mơ và khát vọng cũng chỉ còn đọng lại những lưu luyến xen lẫn tiếc nuối mơ hồ.
Thời gian trôi đi từng ngày, câu chuyện của chúng ta cũng dần đi đến hồi kết.
.jpg)
Đứng trước ngưỡng cửa bắt đầu cho một tương lai, trong lòng ai lại không khỏi bàng hoàng. Đến mùa hoa phượng thứ mười bảy, chúng ta lại trở về dáng vẻ của những đứa trẻ. Giống như ngày đầu tiên chúng ta đến đây vậy, là những đứa trẻ khuyết thiếu mọi kí ức về thế giới xung quanh.
Có lẽ điều duy nhất còn khác biệt chính là chúng ta có thanh xuân. Một thanh xuân đầy nước mắt, một thanh xuân tràn ngập tiếng cười, một thanh xuân nhiệt huyết với muôn ngàn những ước mơ.
Tồn tại trong kí ức của tôi, một thanh xuân vì chính mình, và một thanh xuân có cậu.
Dưới nắng hạ chan chát, trong lớp học yên ắng với tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy. Vô thức sẽ vang lên một tiếng cười, rồi sẽ là vô số những tiếng cười khác. Không có một lý do gì hết, chỉ đơn giản là muốn cười, đơn giản muốn lưu giữ khoảng thời gian đẹp nhất này cho nhau.
Trong những niềm vui vu vơ ấy, tôi bắt gặp tiếng cười của cậu, tiếng cười rất nhẹ, gần giống như hòa tan vào giữa không khí, thế nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ ràng sự phức tạp ở trong đó. Một chút không nỡ, một chút bồi hồi, cùng một chút tiếc nuối.
Rốt cuộc là cậu nuối tiếc cho thời áo trắng này, hay đang nuối tiếc cho câu chuyện của hai chúng ta?
Đổ vỡ ngay từ khi bắt đầu, tình cảm thuở học trò mỏng manh đến mức đứng trước áp lực liền giữ không được, cùng lựa chọn im lặng rời đi. Nhưng cũng lại lựa chọn âm thầm dây dưa không dứt.
Đôi lúc chính tôi đã không nhịn được mà hỏi chính mình, mối quan hệ của chúng ta rốt cuộc là gì?
Tôi dành cho cậu một sự quan tâm đặc biệt, cậu cũng sẽ đối với tôi bằng một cách thức không giống những người khác.
Là một sự hèn nhát, những đứa trẻ non nớt không muốn tiếp nhận trách nhiệm, ngu ngốc tin vào một lời hứa không bao giờ có vào tương lai.
Thanh xuân này của chúng ta lạ lắm, biết rõ sẽ không có kết quả, nhưng vẫn không thể ngừng lại, giống như thiêu thân lao vào lửa, đắm chìm trong cái mùa hạ vừa đắng chát vừa ngọt ngào ấy.
Nắng hạ vẫn cứ rơi xuống trên những mái tóc, thời gian cũng sẽ không vì những do dự của chúng ta mà dừng lại. Chỉ có tôi và cậu, một nửa muốn rời đi, một nửa lại muốn lưu giữ mãi những tia nắng ấy. Lưu giữ một thứ mơ hồ chính chúng ta cũng không thể hiểu.
Vốn tưởng nơi này là ngõ cụt, mà lại không ngờ đến đây cũng là một sự giải thoát. Có nên thấy may mắn hay không khi cả hai đều không có sự ràng buộc lẫn nhau? Tự do làm những điều mình muốn, tự do mơ những giấc mơ thật cao, thật xa. Mà trong những ước vọng ấy, chúng ta lại không thể tìm thấy bóng dáng của nhau trong cuộc đời?
Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi nguyện vọng, tôi cũng sẽ không vì cậu mà đánh cược tương lai phía trước.
Âm thầm quan tâm, lại âm thầm phân rõ giới hạn. Giống như đắm chìm, lại giống như chưa từng có gì xảy ra.
Mùa hạ năm ấy chúng ta đã có nhau, cũng tại mùa hạ ấy, chúng ta đã cùng lúc buông bỏ.
Cậu là thanh xuân của tôi.
Tôi cũng là mùa hạ của cậu.
Đến cuối cùng, chúng ta cũng chỉ là một quãng thời gian nhỏ bé trong cuộc đời của nhau mà thôi. Là một điểm sáng nhỏ bé, lại như bạch nguyệt quang không cách nào chạm đến. Cũng là nốt chu sa cắm rễ trong tim, vĩnh viễn cũng không thể từ bỏ, lại chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà loại bỏ nhau ra khỏi cuộc đời này.

Bởi vì đã từng có nhau, nên chúng ta đều không nguyện ý tiến lên. Tất cả dũng khí vốn có đều mang ra đặt cược để có thể duy trì mối quan hệ như hiện tại. Chỉ như vậy đã đủ thỏa mãn, đủ để nuôi dưỡng một thanh xuân trọn vẹn.
Có đôi lúc tôi thật muốn lưu giữ mãi khoảnh khắc này, chúng ta đã cùng nhau đi qua những năm ánh sáng.
Còn cậu, liệu cậu có như vậy hay không?
Mùa hạ tồn tại trong tôi là những mảng đối lập phức tạp. Chính tôi cũng không thể hiểu hết được lòng mình. Có lẽ là chưa từng nếm trải qua những tư vị khác, cũng có thể chính mình đang sợ hãi phải đối mặt với sóng gió bao la ngoài kia.
Tôi sợ phải lớn lên, cũng muốn thật nhanh chóng trưởng thành.
Tôi muốn ở mãi trong mùa hạ này, đắm chìm trong những năm thanh xuân tươi đẹp, nhưng lại quyết tuyệt từ bỏ khoảng thời gian này, mùa hạ sẽ trở thành cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của tôi.
Gửi nỗi nhớ vào những tia nắng hạ, gửi vào mùa hạ một thanh xuân đẹp nhất.
Gửi mùa hạ tất cả con người chân thật nhất của tôi. Dám yêu, dám buông bỏ, hèn nhát nhưng lại cuồng vọng. Một mặt mạnh mẽ, một mặt kiêu ngạo, tiếp bước một mặt đầy nuối tiếc.
Ở mùa hạ ấy, tôi chưa kịp tận hưởng hết những tiếng cười, chưa kịp làm những điều bản thân thật sự mong muốn.
Ở mùa hạ ấy, tôi chưa thật sự ngông cuồng.
Tuổi trẻ của tôi sống mãi trong mùa hạ ấy, không phải chỉ có một mình cậu. Tôi còn các cậu ấy, những thiếu niên thật đẹp, thật rực rỡ.
Thanh xuân ấy gửi nhờ mùa hạ, nhưng mùa hạ mà tôi muốn gửi gắm nhất chính là các cậu, là những nụ cười còn rực rỡ hơn cả nắng hạ chói chang, là sự nhiệt huyết có thể đương đầu với lửa nóng của đất trời, một tình cảm thuần khiết nhưng êm đềm như ánh nắng chiều tà.
Đợi đến khi ngông cuồng tiến ra thế giới ngoài kia, đối mặt với mọi góc cạnh của cuộc đời. Và, nhìn lại mùa hạ này, các cậu vẫn ở đây, ngay trong trái tim tôi, ở một góc mà bất cứ áp lực hay sóng gió nào cũng không thể chạm tới. Chỉ đơn giản là thuần khiết, là ngây thơ, là những thiếu niên đẹp nhất.
Là chính con người với sơ tâm đẹp đẽ thuở ban đầu.
Thời gian sẽ không dừng lại, thanh xuân rồi cũng sẽ bị chúng ta bỏ lỡ. Cho dù đẹp đẽ, cũng sẽ mãi chỉ là nét đẹp trong tâm hồn.
Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, chúng ta mới phát hiện, có những người đã bỏ lỡ nhau thì sẽ mất nhau mãi mãi.
Lời hứa không tồn tại ở nơi mùa hạ này, đến tương lai cũng sẽ không thể thực hiện. Cậu và tôi, đều muốn dùng sự trưởng thành để đối đãi nhau.
Nhưng đến cuối cùng, chúng ta đều đã đánh mất một tia nắng hạ đẹp nhất.
Mùa hạ ấy, tôi đánh mất chính tôi, cũng buông tay những kí ức đẹp nhất của chúng ta.
Mà ngay cả lời nói cuối cùng muốn dành cho cậu cũng đã bị cái chói chang của ngày hạ ấy chôn vùi.
Tất cả mọi thứ, vĩnh viễn biến mất sau ngày hạ năm ấy.
© Tra Tra - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chia tay đôi khi không phải là hết yêu | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”







