Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đã từng yêu ai đó một cách thiết tha

2021-11-16 01:30

Tác giả: Gạo tẻ


blogradio.vn - Em đang thời thanh xuân đẹp nhất của ng con gái với những rung động đầu đời, còn tôi, nhìn lại chẳng có gì trong tay ngoài tình yêu em nhỏ bé. Rồi lúc nào đó khi trưởng thành ngoảnh lại, chúng ta sẽ tự mỉm cười vì đã từng yêu ai đó một cách thiết tha.

***

Tôi đã gặp gỡ em vào kì hai của năm lớp 10. Trong một buổi sinh hoạt đầu tuần, lớp tôi ngồi kế lớp em. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em, em trong mắt tôi lúc đó nhỏ nhắn, xinh xắn và rất hòa đồng. Khiến một học sinh cá biệt là tôi phải tự cảm thấy ghen tị. 

Vẫn như thường lệ, tôi bị phê bình trước cả khối, nhưng không còn giống như thường ngày vênh váo đắc ý, lần này thực sự tôi rất xấu hổ. Em cũng nhận thấy sự ngại ngùng quanh tôi, em mỉm cười rất nhẹ “Con người ai chẳng có lúc mắc lỗi, mình cũng từng bị phạt đấy thôi”. Có lẽ em không biết, ngay tại lúc đó có một thứ gì đó khẽ chạm vào tim tôi.

Em của những năm tháng cuối cấp, lúc nào cũng vùi đầu vào sách vở, em nói không thể lãng phí 12 năm học chỉ vì sự vui chơi nhất thời. Vì muốn được gặp em, tôi đánh liều đăng ký trường Đại học mà em vẫn ấp ủ, rồi lấy cớ đó mà lẽo đẽo theo em suốt ngày nhờ em chỉ bảo, giúp đỡ. 

dong_34

Không những không cười cợt, em còn khích lệ tôi. Em kiên nhẫn, chỉ bảo cho dù tôi có làm chậm tiến trình học tập của em đi chăng nữa. Ngày có kết quả, tôi thậm chí không dám lên xem, chỉ đến khi thấy nụ cười giòn tan của em qua điện thoại tôi mới biết, mọi sự cố gắng sẽ được đền đáp xứng đáng. Tôi đang từng bước, từng bước đi về phía em.

Chúng ta của những năm đầu Đại học nhiệt huyết. Tôi chở em trên chiếc xe cup huyền thoại đưa em đi khắp phố phường sầm uất, ăn những món ăn mà chúng tôi chưa được nếm thử. Hay những lúc tìm phòng trọ mệt nhọc vất vả, em chưa bao giờ tắt nụ cười trên môi. Em là nguồn động lực to lớn, tôi mong rằng có thể bên em mãi.

Chúng ta, những năm cuối thật vất vả và đầy lo toan. Chúng ta có những dự định và hoài bão lớn lao, bên cạnh đó là những áp lực cần người chia sẻ. Chúng ta có quá nhiều thứ để bỏ quên mất nhau, những lần cãi vã ngày càng tăng. Chúng ta buông lời trách móc, thất vọng về đối phương, cảm thấy em và tôi không còn như trước nữa. Chúng tôi chia tay nhau vào cuối mùa thu năm đó, tôi từng bước, từng bước rời xa khỏi em. Luyến tiếc nhìn em lần nữa, tôi chợt nhận ra mình đã đánh mất đi nụ cười của em tự lúc nào.

đông_46

Chúng ta, ra ngoài, guồng quay công việc cứ hối hả. Chúng ta chạy đua với thời gian và tiền bạc, không còn những ngây thơ của thuở thiếu thời hay tràn đầy sức sống của thời sinh viên. Không còn những lần khóc ướt gối hay bỏ ăn chỉ vì vài lời nói của đối phương. Chúng ta giờ biết thông cảm nhau hơn nhưng lại mất đi sự tự do của cảm xúc và mất đi nhau.

Hà nội lạnh nhỉ? Mùa đông đã qua từ lâu mà sao tháng ba vẫn lạnh đến thế. Dạo bước trên con đường chúng ta hay đi, tôi như nhìn thấy em của những năm tháng đó, nhìn thấy đôi má em ửng hồng màu nắng mà lòng ấm lại, nhìn đôi mắt em rực rỡ mà thấy xuyến xang, nhìn nụ cười em mà thấy an yên hạnh phúc

Đúng thiệt, em đang thời thanh xuân đẹp nhất của ng con gái với những rung động đầu đời, còn tôi, nhìn lại chẳng có gì trong tay ngoài tình yêu em nhỏ bé. Rồi lúc nào đó khi trưởng thành ngoảnh lại, chúng ta sẽ tự mỉm cười vì đã từng yêu ai đó một cách thiết tha.

© Gạo tẻ - blogradio.vn

Xem thêm: Ai rồi cũng sẽ biến mất khỏi cuộc đời mình | Radio Tình yêu

Gạo tẻ

Đừng vội vàng thỏa hiệp với ước mơ nếu bạn chưa cố gắng...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

back to top