Phát thanh xúc cảm của bạn !

Covid ơi, hãy trả lại cho chúng tôi bình yên vốn có!

2021-08-10 01:25

Tác giả: TRẦN THỊ CẨM QUYÊN


blogradio.vn - Chúng ta bao lâu đã đợi được nên còn một chút nữa thôi hãy cùng nhau cố lên nhé. Chúng ta sẽ cùng vượt qua đại dịch. Covid ơi, hãy trả cho tôi cuộc sống vốn có như ngày nào, trả tôi về với thoáng yên bình cho tôi thực hiện những giấc mơ còn dang dở.

***

"Nhắm mắt lại để lòng thôi dậy sóng

Thả trôi đi phiền muộn của ngày qua

Tìm bình yên giữa chốn phong ba

Tâm an yên vững lòng qua đại dịch".

Trong 22 năm qua có lẽ đây là lần đầu tôi xa quê lâu nhất, trở lại Sài Gòn với guồng quay học tập, công việc của một đứa sinh viên năm cuối từ mùng 5 Tết đến tận giờ, tôi chưa trở về thăm lại gia đình tôi. Kết thúc thực tập vào cuối tháng 6 cũng là lúc dịch bệnh Covid bùng phát kéo dài đến tận giờ, tôi lựa chọn ở lại Sài Gòn để bảo vệ chính tôi, gia đình tôi và cộng đồng nói chung. Và đây cũng là khoảng thời gian dừng lại để tôi ngẫm về con đường sắp tới, dự định tương lai và về ký ức tuổi thơ bên gia đình. 

Một đứa sinh viên năm 4, tôi dường như bị choáng ngợp, mông lung và vô định với thực tại, tôi không biết bản thân mình có hợp với việc tôi chọn, rồi nỗi lo gánh nặng kinh tế luôn đè nặng lên vai tôi. Covid không chỉ là nỗi ám ảnh, lo sợ khi bị nhiễm, khi phải đối mặt giữa ranh giới sống và chết tựa hồ rất mong manh chỉ 5s mà đằng sau nó là những câu chuyện, những góc nhìn của nhiều mảnh đời, cũng là cơ hội cho tôi được nhìn lại bản thân tôi thực ra đã may mắn đến dường nào.

chong_-dich

Sau khi rời khỏi ký túc xá, tôi đã chọn một căn trọ nhỏ bên Bình Dương vì giá cả khá thấp để bắt đầu cuộc sống tự lập một mình, nhưng bù lại tôi có được tình yêu thương của những người ở đây, của cô chủ trọ tốt bụng, ít ra nhờ giúp đỡ của cô, của anh chị, tôi không sợ đói giữa mùa dịch này. 

Họ là những người công nhân đơn thuần nhưng mang trái tim ấm áp, dịch ai cũng thất nghiệp đặc biệt là lao động chân tay. Tôi đọc và chứng kiến nhiều gia đình phải rơi vào tình trạng khốn cùng, cạn kiệt tiền, nguồn thức ăn trữ cũng hết, vớt vát tất cả không ngại đường xa để trở về quê hương.

Tôi nhìn thấy cảnh hàng ngàn người ngủ ngoài đường để chờ được qua chốt hoặc dừng lại nghỉ sau chặng đường dài về quê, là những em bé nhỏ theo ba mẹ cùng lỉnh kỉnh đồ trên chuyến hành trình rời khỏi phố thị, rời khỏi tâm dịch để trở lại chốn quê nhà. Họ không thể bám trụ được nữa, sau đợt dịch này chắc hẳn Sài Gòn sẽ vắng lắm. 

Sài Gòn hoa lệ nhưng là hoa cho người giàu và lệ ứ trong đôi mắt người nghèo. Không biết sau chuyến về quê đó họ có còn trở lại Sài Gòn không hay họ sẽ chọn cuộc sống bình an yên ổn nơi quê nhà, những người con xa xứ lại lần lượt rời đi trở về nơi chôn rau cắt rốn.

Tôi chọn ở lại, tôi vẫn tin Việt Nam sẽ chiến thắng đại dịch, nén nỗi nhớ nhà thêm chút nữa nhưng mỗi lần gọi về quê là lòng nặng trĩu. Nhiều đêm mơ chỉ mong được trở về nhà bên cha mẹ và em gái, được đùa giỡn với lũ mèo, hít khí trời trong lành bình yên ở quê hương, mỗi ngày được ăn món ngon mẹ nấu. 

Khi còn ở nhà, tôi thường kén cá, kén ăn nhưng đến khi xa quê thèm lắm món cá rô đồng kho tộ, thèm canh chua cá lóc nóng hổi, thèm miếng bánh xèo miền Tây, thèm con khô lưỡi châu ăn kèm miếng dưa hấu ngọt lịm.

chien_-_thang_1

Tôi nhớ lắm quê hương thơm mùi lúa chín, nhớ con sông quê trĩu nặng phù sa, nhớ nét dịu dàng và xinh đẹp vùng đất trù phú đó, nhớ cả từng hương vị dân dã thôn quê từ bếp nhà của mẹ, thèm những lần bám sát theo mẹ như chú mèo con để nịnh nọt, thèm luôn mỗi buổi chiều nhỏ em gái chở tôi dạo vòng quanh công viên. Nhớ nhà nhiều nhưng vì an toàn nên tôi cố gắng chờ ngày bình an, sẽ trở về thăm lại ngôi nhà yêu dấu.

Thật sự, cảm giác lạc lõng một mình của cuộc sống độc thân mới bắt đầu không hề dễ dàng nhưng nó lại càng tiếp cho tôi sức mạnh. Tôi may mắn vì còn có điểm tựa để yêu thương, còn bạn bè ở bên quan tâm dù không thể đến thăm nhau được, vẫn có người âm thầm ở bên chăm tôi yêu tôi bằng tình cảm dịu dàng nhất, tôi vẫn còn bữa cơm no giữa mùa đại dịch. 

Ngoài kia còn nhiều hoàn cảnh cơ nhỡ lang thang đói khát, Sài Gòn xô bồ thì tôi choáng ngợp nhưng khi Sài Gòn lặng im như tờ tôi lại càng sợ hơn. Tôi nhớ không khí đông đúc người vào lúc kẹt xe, nhớ nhịp sống nhộn nhịp, tiếng kèn xe inh ỏi, nhớ cả ánh đèn đủ màu của Sài Gòn về đêm.

Chúng ta bao lâu đã đợi được nên còn một chút nữa thôi hãy cùng nhau cố lên nhé. Chúng ta sẽ cùng vượt qua đại dịch. Covid ơi, hãy trả cho tôi cuộc sống vốn có như ngày nào, trả tôi về với thoáng yên bình cho tôi thực hiện những giấc mơ còn dang dở.

© Trần Thị Cẩm Quyên - blogradio.vn

Xem thêm: Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố | Special Radio

TRẦN THỊ CẨM QUYÊN

"Thà làm bông sen nở khi thấy mặt trời để rồi mất hết tinh nhụy còn hơn giữ nguyên nụ búp trong sương lạnh vĩnh viễn mùa đông"_Tago

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy yêu thương vẻ đẹp của chính mình

Hãy yêu thương vẻ đẹp của chính mình

Vẻ đẹp bên ngoài là không có giới hạn, đa dạng và phong phú. Không cần tất cả mọi người đều khen bạn đẹp, mà chỉ cần duy nhất một người cũng đã đủ rồi. Vì con người ta không ai là hoàn hảo, dù là vẻ đẹp bên ngoài. Chúng ta có khuyết điểm đơn giản vì chúng ta là con người.

Hóa ra em chỉ là người thay thế

Hóa ra em chỉ là người thay thế

Tôi không thể khóc thành tiếng, nước mắt cũng không chảy. Có lẽ lần đau này là tột cùng cũng là cuối cùng. “Chẳng còn điều gì có thể làm cho em luyến tiếc nữa. Tại sao khi tim anh chưa dọn sạch sẽ lại nói lời yêu em. Hóa ra em chỉ là người thay thế. Em từ bỏ thật rồi. Em sẽ không cần một người không trân trọng em. Anh đúng thật là cơn mưa mùa hạ tắm mát cả em và con tim của em làm em hiểu, yêu một người không yêu mình kết quả là tự mình đa tình”.

Mùa thu năm ấy đã ngủ yên rất lâu rồi

Mùa thu năm ấy đã ngủ yên rất lâu rồi

Xe bus đã đến trạm, tôi bước xuống xe đi về nơi góc phố cũ năm ấy, đôi lúc ngoảnh nhìn lại, ôn lại từng cảm xúc đã trôi qua của tháng năm ngày nào, ôn lại chuyện tình Phong và Phương, chuyện tình mùa thu năm ấy. Nhưng rồi cũng như kỷ niệm cho dù có đẹp đẽ đến nhường nào, đều sẽ bước vào nhà, đóng cửa và đi ngủ. Mãi mãi chìm sâu một lần nữa.

Cách kiểm soát chi tiêu hợp lý mùa lễ Tết bạn nên thử

Cách kiểm soát chi tiêu hợp lý mùa lễ Tết bạn nên thử

Ai cũng cảm thấy hân hoan ngập tràn mỗi khi Tết đến và quyết định “nuông chiều” bản thân vì đây là dịp đặc biệt. Tuy nhiên, chúng ta dễ rơi vào tình trạng “cháy túi” khi quá đắm chìm trong không khí nhộn nhịp và các hoạt động giải trí vào dịp này. Dưới đây là những cách rất đơn giản giúp bạn có thể chi tiêu hợp lý, tiết kiệm hơn vào các dịp lễ Tết.

Muốn thoát ế trong năm 2022, thì hãy nhớ kĩ những ngày hoàng đạo này

Muốn thoát ế trong năm 2022, thì hãy nhớ kĩ những ngày hoàng đạo này

Cơ hội nào để 12 chòm sao thoát ế trong năm nay?

Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh

Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh

Thành phố lạnh rồi, đừng bước nữa qua nhau Lại gần đây về bên em anh nhé Nắm tay nhau đi hết quãng đường đời Hãy để em là mặt trời hong trái tim anh.

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

Bởi vì con khôn lớn rồi, cuộc đời đã dạy cho con rất nhiều điều, cũng giúp con thấu hiểu những vất vả, khổ cực của bố mẹ. Bố mẹ nuôi con lớn đã chịu bao khó nhọc, con không muốn mãi làm bố mẹ lo lắng, con muốn thấy bố mẹ vui vẻ.

Mong em ngày trở lại

Mong em ngày trở lại

Ừ thì yêu là thế Không buộc ràng tự do Mong em ngày trở lại Như ngày xuân gió cười.

Cuộc đời bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn

Cuộc đời bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn

Vượt qua thử thách lớn nhất là sự lạc quan, hôm nay bạn có thể mắc phải một chuyện buồn không có nghĩa là cả cuộc đời bạn như thế. Muốn hạnh phúc, muốn yêu đời hay muốn đau khổ là do bạn chọn lựa. Không vì khó khăn này mà than trách thượng đế bất công, có bất công hay không đều nằm ở đôi chân của bạn.

Mối tình đầu sâu thẳm trong tim bạn là ai?

Mối tình đầu sâu thẳm trong tim bạn là ai?

Chàng trai năm ấy, dù có hay chưa từng thật lòng cũng đã khiến tôi có những tháng ngày vui vẻ, khiến tôi trưởng thành hơn, và cũng đã in dấu lại trong ký ức nhỏ bé của chính tôi. Còn bạn? Mối tình đầu năm đó có phải là dáng hình khó quên nhất, dù không còn yêu vẫn giữ trọn một vị trí nơi sâu thẳm trái tim bạn?

back to top