Dịch Covid-19 khiến tôi nhận ra những bài học này, còn bạn thì sao?
2021-08-03 01:22
Tác giả:
blogradio.vn - Những ngày ở nhà, có cơ hội sống chậm hơn, đọc tin tức xung quanh dịch bệnh này, tôi bỗng nhận ra những bài học quan trọng mà có lẽ nếu không có sự xuất hiện của dịch Covid-19, có lẽ tôi vẫn thờ ơ, không quan tâm.
***
Không phải chúng ta mà tất cả mọi người trên hành tinh này đã phải gánh chịu những hậu quả mà đại dịch Covid-19 đã "giáng xuống".
Chắc chắn rằng tất cả các kế hoạch mà chúng ta ấp ủ đã bị "phá sản" hoàn toàn cũng bởi đại dịch khiến tâm trạng của mọi người vốn đã chán vì ở nhà lâu ngày lại càng buồn chán hơn. Tôi không phủ nhận việc mình cũng trải qua cảm giác tương tự như mọi người, nhưng bên cạnh đó, dịch Covid-19 đã thay đổi góc nhìn của tôi rất nhiều.
Những ngày ở nhà, có cơ hội sống chậm hơn, đọc tin tức xung quanh dịch bệnh này, tôi bỗng nhận ra những bài học quan trọng mà có lẽ nếu không có sự xuất hiện của dịch Covid-19, có lẽ tôi vẫn thờ ơ, không quan tâm.
Chẳng có gì quan trọng hơn gia đình
Gia đình vốn quan trọng với tất cả chúng ta, thế nhưng giữa lúc dịch Covid-19 hoành hành như thế này, tôi nhận ra gia đình quan trọng như thế nào. Tôi biết rằng cảm giác mọi người sẽ khá là bức bối khi cả ngày chạm mặt nhau trong 4 bức tường, nhưng tin tôi đi, đến giờ này, mâm cơm nhà bạn vẫn còn đầy đủ các thành viên, còn cùng nhau xem thời sự về dịch bệnh, đó đã là một niềm hạnh phúc.
Trước khi dịch bệnh ập đến, những người trẻ như tôi đi làm từ sáng đến tối, chẳng có nhiều thời gian ở cùng bố mẹ. Giờ ở nhà mỗi ngày, tôi mới có thể hiểu hết thói quen sinh hoạt của bố mẹ, mới hiểu được mỗi ngày bố mẹ mình làm gì, bố mẹ bệnh ra sao và họ giờ đây đã già yếu như thế nào. Tôi học cách dành thời gian cho bố mẹ nhiều hơn bởi những biến động ngoài kia, bố mẹ già có thể bị "cơn bão Covid-19" quét đi bất kì lúc nào.
Tôi cũng phải học cách hòa hợp với người bạn đời, với con cái khi "phải" gặp nhau 24/24, suốt nhiều tuần lễ như vậy. Trước khi đi làm tối mới gặp mặt nhau nên cũng ít khi có chuyện. Giờ đây ở cùng nhau suốt ngày, chúng tôi có thể cãi nhau đôi chút vì sự bức bối nhưng mỗi ngày còn được vui đùa bên nhau, âu đã là một niềm hạnh phúc.
Tiết kiệm chẳng bao giờ là thừa
Không chỉ có tiền, tôi hiểu rằng chúng ta còn phải biết tiết kiệm cả điện, nước, từng món ăn, đồ dùng trong gia đình. Thức ăn nào cũng ăn, chẳng còn chê ỏng chê eo; điện, nước cũng chẳng phung phí. . Tôi học cách tiết kiệm từ những thứ nhỏ nhặt nhất và tôi hiểu rằng, tiết kiệm chẳng bao giờ là thừa.
Dịch bệnh kéo đến, ngoài chuyện nó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ của mọi người thì vấn đề kinh tế của từng gia đình chắc chắn cũng bị ảnh hưởng theo. Ai may mắn thì vẫn còn việc làm và không bị trừ lương, người ít may hơn lại bị giảm đi 1/2 thu nhập, còn tệ hơn là mất việc.
Đến lúc này tôi mới hiểu rõ lời khuyên "tiết kiệm phòng thân" là như thế nào. Đừng nghĩ lời khuyên này sáo rỗng. Chúng ta không biết hết những biến động trong cuộc sống là như thế nào, nên một khoản tiền để dự phòng trong lúc cấp bách là thực sự rất cần thiết.
Biết yêu thương, quan tâm, chia sẻ
Chưa khi nào tôi cảm nhận được sự quan tâm, yêu thương, sẻ chia được lan truyền rộng rãi như thế này. Tôi học cách yêu thương mọi người hơn, và còn yêu cả những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Chúng ta học cách quan tâm và chia sẻ những ai khổ hơn mình, dù đó là người xa lạ hay là người trước đây chúng ta không thích. Tất cả chúng ta đều nhận được những món quà hữu hình và cả vô hình từ mọi người xung quanh và tôi cũng vậy. Những gói thực phẩm, từng cuộc điện thoại, những dòng tin nhắn hỏi thăm mà mọi người gửi cho nhau, cái nào cũng đáng quý.
Giúp đỡ người xa lạ từng phần cơm nhỏ, chia sẻ với người bạn trong khu vực phong tỏa từng ổ bánh mì, từng bó hành… Những việc chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến trước kia mà giờ lại làm chẳng chút đắn đo, suy nghĩ.
Sống đơn giản, sống chậm
Ngày trước không chỉ tôi mà tất cả mọi người đều ôm ấp nhiều hoài bão, làm việc bán sống bán chết với mong muốn có được cuộc sống mà ai cũng phải trầm trồ. Nhưng khi dịch ập đến, tôi chợt nhận ra cuộc sống đơn giản hơn, ít tiện nghi hơn cũng đủ khiến tôi hạnh phúc, bởi ngoài kia còn bao người đói khổ hơn mình.
Tôi vốn muốn gì cũng phải làm cho bằng được, không bao giờ để mọi thứ bị trì hoãn, thế nhưng đến bây giờ tôi cũng phải học cách chấp nhận việc kế hoạch không thể như dự tính, những gì chưa thực hiện được do dịch bệnh, chúng ta sẽ ấp ủ thực hiện sau.
Người xưa có câu, "người tính không bằng trời tính", cuộc sống buộc có những thay đổi ngoài suy nghĩ của chúng ta, và chúng ta phải học cách chuẩn bị cho mình một tâm lý vững vàng lỡ có bất trắc xảy ra. Sức chịu đựng của bản thân nhờ vậy mà cũng tăng lên. Chúng ta hãy cố gắng học cách tự làm nhiều điều trong cuộc sống, tự nấu ăn, tự pha một ly cà phê… bởi giờ đây tìm được một món ăn nấu sẵn là điều xa xỉ.
Chẳng phải dịch bệnh đã thay đổi chúng ta một cách tích cực đó sao? Còn bạn, dịch Covid-19 đã dạy bạn những gì?
Theo Pháp luật và bạn đọc
Mời xem tiếp chương trình
Tình yêu trẻ con l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






