Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi Covid sẽ qua để chúng ta bước đến chặng đường mới

2021-07-26 01:30

Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Loan


blogradio.vn - Sài Gòn vẫn lạc quan, những người lao động vẫn nở nụ cười trên môi dù sâu trong đáy mắt là lo toan và phiền não. Mình thấy những chiến sĩ, những cán bộ không quản nắng mưa thực hiện nghiêm chỉnh chỉ định của nhà nước để có thể kiểm soát được dịch.

***

Những ngày vừa qua, tình hình dịch bệnh đang trở nên phức tạp hơn và kéo theo đó là ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống của người dân, kể cả các tầng lớp lao động đến dân văn phòng, và nặng nề hơn là các doanh nghiệp. Thành phố đang thực hiện giãn cách xã hội, nên hiện mình làm tại nhà và tất nhiên, thu nhập cũng sẽ ảnh hưởng ít nhiều. Covid tới, nhiều dự định bỏ ngỏ, nhìn Sài Gòn đùm bọc nhau qua đại dịch khiến lòng mình đôi khi chạnh lại mà thấy nhói, rồi phải tự nhủ, ở nhà là đang yêu nước, có vậy dịch mới qua và cuộc sống mới ổn định lại được….

Có lẽ những ngày qua là những ngày khó quên nhất của Sài Gòn nhộn nhịp. Chào đón mọi người là không khí vắng lặng, những con đường vắng hoe với đèn xanh mà không ai chạy, không còn tiếng xe cộ nườm nượp, cũng không còn cảnh tắc đường khi tan làm, Sài Gòn khiến mình thấy lạ lẫm, nhưng càng nhiều hơn là đau lòng. Không ít nhà máy, xí nghiệp phải tạm dừng hoạt động, nhiều doanh nghiệp thậm chí không trụ nổi và những người lao động lại càng khó khăn hơn, và những người làm văn phòng như mình đôi khi cũng lao đao. Thu nhập ảnh hưởng, tiền trọ, tiền ăn trong những ngày tháng tới là vấn đề nan giải.

Mình đi làm cũng được 2 năm, là dân tỉnh lẻ chân ướt chân ráo bước đến Sài Gòn hoa lệ này với mong ước sẽ đỡ đần được cha mẹ ở quê phần nào. Thế nhưng khi dịch đến, mình không những không phụ giúp được gia đình chút nào mà đổi lại, gia đình lại phải giúp đỡ mình. Những cuộc nói chuyện vội vã, những câu hỏi từ mẹ: “Ăn gì không mẹ gửi”, “Dưới đó còn đồ ăn không?”, “Nhà còn ít cá trong tủ lạnh mẹ đóng mẹ gửi con nhé”, thương nhất vẫn là câu “Ở nhà mẹ đi chợ được nên nhà có nhiêu mẹ gửi trước”. Những lúc này mình chỉ muốn bỏ hết tất cả mà về với vòng ôm của gia đình thôi, nhiều khi còn suy nghĩ, sao mình vô dụng đến vậy, không đỡ đần được gì, chỉ có làm ba mẹ lo lắng là giỏi.

Nhưng mình cũng thấy, Sài Gòn vẫn lạc quan, những người lao động vẫn nở nụ cười trên môi dù sâu trong đáy mắt là lo toan và phiền não. Mình thấy những chiến sĩ, những cán bộ không quản nắng mưa thực hiện nghiêm chỉnh chỉ định của nhà nước để có thể kiểm soát được dịch. Mình thấy hằng hà những y bác sĩ, ngày đêm không ngừng nỗ lực để chăm sóc những bệnh nhân dù mệt đến lả người. Mình thấy những tình nguyện viên, phát những phần cơm, phần mì miễn phí cho người khó khăn, mình thấy những tấm lòng hảo tâm vẫn luôn sẵn sàng giúp đỡ. Mình thấy những đoàn xe thiện nguyện, cung cấp rau xanh từ mọi miền đất nước tỏa về miền Nam, mình thấy sự đoàn kết, đùm bọc và bảo vệ lẫn nhau của con người trong đất nước Việt Nam này. Và mình tự nhủ, không sao đâu, Sài Gòn cũng sẽ chiến thắng đại dịch, vinh quang như chiến thắng 30/04 năm nào.

Hơn nữa, đây cũng là dịp để chúng ta dành nhiều thời gian hơn cho bản thân, để hiểu rõ con đường chúng ta mong muốn bước tiếp trong tương lai là gì, cũng như quý trọng hơn những quãng thời gian bên gia đình. Mình nghĩ sẽ có rất nhiều bạn giống mình, ở độ tuổi còn chênh vênh và phải học hỏi nhiều thứ, cuộc sống hối hả với guồng quay công việc có thể khiến bạn ít quan tâm đến gia đình hơn, cũng như làm những công việc mình chưa thật sự yêu thích chỉ để kiếm tiền. Những ngày này, hãy dành thời gian rảnh rỗi, hỏi thăm gia đình nhiều hơn, hãy tự hỏi bản thân thật sự muốn gì và chuẩn bị hành trang để đạt được điều đó trong tương lai, để khoảng thời gian này, chỉ như hiệp nghỉ giữa giờ để sẵn sàng chiến đấu hết sức mình trong những hiệp sau. Đừng để chán nản, buồn bã len lỏi vào tâm trí của bạn, đánh gục bạn. Khoảng thời gian giãn cách xã hội vừa qua có lẽ là khoảng thời gian khó khăn đối với rất nhiều người, nhưng mình tin rằng, rồi Covid sẽ qua thôi, để chúng ta lại bắt đầu những chuyến hành trình mới...

© Nguyễn Thị Ngọc Loan - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Nguyễn Thị Ngọc Loan

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Đọc “Quản lý Nghiệp” để tìm hiểu & ứng dụng 8 quy luật của “Quản lý Nghiệp”. Và bạn sẽ nhận ra, những gì mà bạn tạo ra cũng sẽ quay lại với bạn, trong cuộc sống & công việc của bạn.

Kỷ niệm xưa

Kỷ niệm xưa

Ngồi buồn nhớ kỷ niệm xưa Anh nhìn chốn cũ lơ thơ cõi lòng Sông đã cạn, tình hư không Sao em không nghĩ duyên nồng năm xưa

Một miền kí ức

Một miền kí ức

Tớ đã biết trước điều đó, nhưng mỗi ngày bước vào lớp học, nhìn thấy cậu, tim tớ lại hẫng một nhịp. Tớ chẳng thể ngăn mình quay sang nhìn cậu, mặt cho tớ và cậu ngồi cách nhau hai dãy bàn.

back to top