Còn trẻ đừng đi vòng tròn bởi vì bạn sẽ không bao giờ tới đích
2018-09-14 01:26
Tác giả:

Tôi không biết mình đánh mất bản thân từ bao giờ?
Chuỗi hành trình tiếp tục sự sống của tôi cứ thế đi. Tôi đi một vòng tròn và lại một vòng tròn, người ta bảo thế, cứ đi đi, và tôi cứ đi, đi theo người ta. Cuộc hành trình đó rất vui vẻ, mọi người để thể hiện ra những cái họ đạt được, dù bằng cách này hay cách khác. Tôi vui thay cho họ, lấy niềm vui của họ làm động lực tiếp tục đi vòng tròn. Ở bên họ, tôi rèn luyện được cách cười thật tươi, nhưng khóc thì khó hơn một chút, khi cái gì đó, ở đâu đó ẩn nấp trong tôi muốn bật ra ngoài, tôi sẽ kiếm một nơi kín đáo để không ai thấy, không ai có thể biết được. Nhưng sau này vì có quá nhiều thứ cần thiết hơn nó nên tôi để dành đến cuối tuần, nhốt mình trong phòng, ngủ một ngày một đêm, và cho ra hết những cái cần ra. Một loại chất lỏng trong suốt có vị mặn thôi.
Tôi đi cũng được 27 năm có lẻ rồi, đi đến xiêu vẹo rồi mới nhìn ra những ngã rẽ. Phải rồi, có nhiều ngã rẽ vậy tại sao tôi cứ đi vòng tròn làm chi?
Tôi sợ lạc lõng, sợ cô đơn, sợ có ngã xuống trong các lối đi kì lạ kia cũng chẳng có ai nắm tay kéo tôi lên. Tôi mãi yếu ớt và vụng về. Còn thời gian thì cứ thế trôi. Tôi day dứt và hổ thẹn khi nhìn vào chính mình. Bao năm qua, tôi làm đẹp cho thể xác, lí lịch này, nhưng chưa từng nhìn vào chính điều mình muốn.
Rồi một ngày không đẹp trời, tôi nhìn vào mình trong gương. Gương mặt hốc hác, tiều tụy, thời trang không còn bắt kịp xu hướng, tôi tìm kiếm cái đẹp đẽ nhất trên thân thể mình. Tôi bắt gặp ánh mắt, đó là một ánh nhìn xa lạ. Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, mở cánh cửa đó, tôi bước vào đống đổ nát do chính mình tạo ra, cũng gần 10 năm rồi, tôi chưa từng nhìn lại.

Tôi đã từng chơi, nhưng chưa từng chơi hết sức mình muốn. Từng cố gắng học, một cách nửa vời. Đã từng yêu vụng dại để thỏa mãn cái ham thú, mà trong giây phút khoái lạc nhất tôi tự hỏi chỉ vậy thôi sao. Đã từng bỏ đi thứ thiêng liêng nhất, kết tinh của tình yêu hay hoan lạc, tôi không dám chắc nữa.Tôi có một công việc ổn định do người nhà sắp xếp, tôi làm việc hăng say, như một phản xạ phải thế, tôi được khen, được lên quân hàm. Rồi thì người ta chúc mừng, ghen tị với tôi, còn tôi, thân thể tôi mệt lừ vì cố gắng.
Tôi tự định nghĩa đấy là niềm vui sao? Tôi biết mình không hề thích công việc này, nhưng tôi lại không biết mình thực sự thích cái gì? Tôi dám từ bỏ công việc của mình, nhưng lại không dám để bản thân chơi vơi trong xã hội này. Tôi một mình, không đủ sức để yêu một chàng trai, mà có lẽ cũng chẳng ai yêu tôi. Tôi càng không dám kết luận thứ tình cảm đẹp đẽ nhất trong lòng tôi lúc này, tôi sợ mất người ấy, cũng chưa từng có được người ấy. Tôi sợ trái tim của chúng tôi không cùng chung nhịp, rồi sẽ lại mất nhau. Đúng hơn, tôi tiến đến với người ấy với cơ chế phòng thủ. Quá sợ mất mát, tôi không có gì để đánh cược với tình cảm đi ngược xã hội này. Không tìm ra được bản thân tôi, linh hồn tôi yếu ớt đến nỗi trong suốt như giọt sương vậy. Tôi nhận ra rằng nếu tôi không làm gì đó, giọt sương ấy sẽ bốc hơi vĩnh viễn khi nắng lên.
Những ý nghĩ quanh quẩn trong đầu tôi. Đó là những giây phút tôi đối mặt với tâm hồn mình, nó đã chịu đựng tôi quá nhiều, nó muốn tôi thay đổi, hoặc là giải thoát nó. Tôi phải chọn lựa, đâu mới là tôi?
Hôm nay, tôi viết những dòng cuối cùng này cho con người yếu đuối. Bởi ngày mai, tôi sẽ là một người mới, mạnh mẽ và dám sống với những gì tôi muốn.
© Nguy Lan – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.







