Thanh xuân của con sẽ trọn vẹn như chờ mong của mẹ
2018-08-01 01:20
Tác giả:

Thanh xuân của mẹ...
Thanh xuân ấy có tiếng suối không nhẹ nhàng êm ả như gió ru, có tiếng súng đạn máy bay rầm rộ trên nền trời trước mắt,… Nhưng mà nơi đó nuôi lớn mẹ con ơi. Trường học thời đó quá xa vời, miếng cơm kiếm được phải chia năm, cày cuốc ban ngày, đêm tát nước, có ánh trăng vàng sóng sánh những ngày thơ. Lớn lên rồi dăm bữa lại nhớ về ngày ấy, thanh xuân lớn lên trong cát bụi chiến tranh. Vui cho con khi hòa bình lặp lại, sống vui tươi trong trời đất chan hòa, không cần con nhìn lại bầu trời vật vả, chỉ mong con nhìn về phía trước để bước đi.
Bất giác trong cuộc đời mười tám năm con đã trải, mẹ luôn là bờ vai để con dựa vào mà nơi đó còn có tấm lòng của ba. Săn sóc từng miếng ăn cái mặc, cho đi học rồi cả trường đời. Thế nhưng, cho đến khi bước vào mái trường phổ thông và sống xa nhà con mới ngỡ ra...
Ở cái tuổi đầu mới lớn, cái tuổi bắt đầu biết chạm vào những cuồng say, những đam mê nhưng cũng có cả những cạm bẫy vô hình, cái tuổi mà chúng ta gọi là thanh xuân ấy, mỗi người chỉ một hay qua rồi ta có thể làm sống dậy thêm một lần nữa. Con gặng hỏi nhưng không muốn biết câu trả lời mẹ ạ. Là một học sinh cuối cấp đang trong giai đoạn nước rút, ai cũng chăm chỉ cả, nhưng rồi ai cũng nghĩ về thanh xuân của họ một lần, một lần thôi… Con thơ thẩn trong miên man những lời thư không gửi, những buổi trống tiết con lại bỏ về nhà với mẹ nhưng cũng chẳng dám bộc bạch giống trong thư. Vậy nên thời tươi trẻ con đành cất giữ ở trong lòng vì con biết sẽ có một ngày nó bung nở như những cánh phượng ngoài góc sân kia.
Mẹ còn nhớ không, khi lên ba con thường ngỗ nghịch, lên năm con lại lẽo đẽo theo sau, lên mười con giúp mẹ những nương cà, rồi từng năm từng năm trôi qua cho đến bây giờ, con cầm bút lên viết từng nét cuộc đời của chính con. Và con nhận ra rằng có một thứ thật nghiệt ngã, nó có thể làm cho người ta vui buồn bất chợt rồi hóa thành cơn mưa phùn chẳng dứt, vây bủa con người.

Mẹ ơi con sợ thời gian, con thật đau lòng khi cho con những tháng ngày ngây dại, buông bỏ nỗi lòng cô thiếu nữ thời cấp ba để rồi đánh cắp đi những năm tháng của mẹ, của đấng sinh thành. Khi mỗi lần về nhà, con luôn thấy dáng người cao gầy khoác lên trên chiếc áo mà sau lưng đượm một vạt mồ hôi, tươi cười rồi thêm vào mấy câu hồ hởi. Đêm, mẹ con lại thì thào tới khuya nói đủ thứ chuyện trên đời, đến nổi ba cũng không ngủ được, lại ra bàn pha một ly trà ấm ngồi nhâm nhi. Con nhớ quá cái cảm giác được ở nhà, được ở bên mẹ và cả ba, được ngồi nghe anh trai lí luận về cuốn sách chuyên ngành,… Con muốn gom nhặt những kỉ niệm ấy ghép lại thành một mảng lớn, đủ trọn vẹn, đủ đầy yêu thương, rồi gửi đến mẹ để con nhìn thấy mẹ cười.
À mẹ ơi, con chưa kể về khoảng trời cấp ba của con mẹ nhỉ? Ngôi trường tầm vóc ấy cứ sừng sững và lạnh lùng những ngày đầu con bước vào ngưỡng cửa, thế mà giờ đây nó đã quá đổi thân thương, trở thành tri kỉ, và sau này sẽ trở thành cố nhân. Còn đám học trò tụi con nhớ ngày nào còn chưa quen, cái tên còn chưa biết, ấy thế đã ba năm cùng nhau học tập, vui đùa, lỡ có chút gì là gọi nhau, thế là thân hồi nào không biết nữa. Có lẽ một mai khi rời xa, ai cũng bộn bề chuyện đời, chuyện người, nhưng chắc ai cũng nhớ đã một thời góp cho câu chuyện phổ thông những màu tươi đẹp như vậy. Ngồi viết mơ màng con thấy nhành phượng cười trong gió khẽ đưa mình theo những lối song song, cánh hoa vờn nhẹ trên mặt đá rồi rơi xuống trên trang vở ,con nhẹ khép lại và cất giữ như một hoài niệm đẹp, ngôi trường trong tầm mắt bỗng hóa thành những cụm từ vụng về trong con…
Cảm ơn ngôi trường đã nuôi lớn con bằng tri thức, dạy con trưởng thành từng bước một, và cảm ơn vì đã cho con nếm một phần mùi vị của thanh xuân. Và mẹ ơi, con cảm ơn mẹ một đời bao bọc, thanh xuân con xin gửi tặng người! Mong mẹ sẽ cùng con tận hưởng nó và sống hết mình,… Vì một điều đơn giản: “Mẹ là mẹ của con!”
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.






