Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng lãng phí thanh xuân

2018-08-30 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Thanh xuân là những hoài niệm kèm theo những nụ cười và nước mắt với những khát khao cháy bỏng nên xin đừng lãng phí.

Tuổi trẻ với những hoài bão và tháng năm thanh xuân chưa từng thấu hiểu những biến cố trong cuộc sống, chưa từng nghĩ đến những tình huống xấu nhất có thể xảy ra nên chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có lối suy nghĩ nước đến chân mới nhảy, cứ mặc kệ nó để đến khi gặp phải khó khăn thách thức thì lại hoảng loạn, tâm trí bất an lo sợ, không biết nên xử lý mọi việc ra sao, thực sự rơi bào bế tắc đến cực độ.

Đôi khi ta cảm thấy cuộc sống thật chông chênh, ta bị mù đường không nhìn thấy thứ ánh sáng nào, không tìm được bất kỳ một niềm vui nào ở công việc đang làm, nơi ta sống, sự chân thành của những người ta gặp, cảm nhận được cảnh đẹp nơi ta đã đi, không còn yêu giai điệu bài hát đã từng nghe, không còn hứng thú với trò chơi mà trước đây đã từng thích.

Đừng lãng phí thanh xuân

Ta từng như lạc lõng cô đơn giữa chốn đông người chìm đắm vào thế giới cô độc của chính mình. Ta đã từng chán công việc hiện tại nhưng lại không dám bỏ việc vì mắc nợ, từng vui mừng với cảm xúc mua được món đồ mình yêu thích thời trẻ. Ta dám chi hết cả tháng lương thậm hy sinh cả năm tiền lương để đổi lấy cảm xúc tự mua được cái xe mới, cái điện thoại đẹp, chuyến du lịch như ai đó đã từng khoe ảnh trên Facebook ta nhìn mà ao ước, đến khi có tiền đã làm y chang như họ và tiêu hết sạch số tiền mình đang có, trở thành con nợ, trở thành kẻ vô sản, cảm thấy bản thân thật vô dụng rồi dần dần đánh mất niềm tin vào chính mình.

Con người khi vấc ngã thường có thói quen đổ lỗi cho tất cả mọi thứ, lỗi do số phận, lỗi của người khác, lỗi của thời thế và cơ chế thay đổi tạo ra nhưng lại không chịu thừa nhận lỗi lầm của chính mình. Lúc mà trong tay không có tiền đầu óc lúc nào cũng tù túng khó chịu dẫn đến tính cách thay đổi hoặc bị người yêu phản bội, trái tim kiêu hãnh bị tổn thương trong lòng dường như toàn bất mãn mới quyết định từ bỏ công việc người khác nhìn vào mà thèm còn bản thân đã thấy quen thuộc, để dành những đồng tiền cuối cùng cho chuyến du lịch bụi để giải tỏa cảm xúc, quên đi mọi thứ bỏ mặc lại tất cả.

Tuổi trẻ là những cuộc hành trình ly kỳ, là sự vấp ngã, là sự khờ dại để khôn lớn, là sự non nớt được rèn rũa qua những tháng năm thanh xuân đang lặng lẽ trôi qua như dòng nước để trưởng thành hơn, trải qua những đau buồn, những cảm xúc mà ta nhớ mãi không quên về hình bóng của một người, về những kỷ niệm còn mãi trong tiềm thức, những hành động mà chỉ khi còn trẻ chúng ta mới vô thức làm cùng những phút giây bốc đồng.

Đừng lãng phí thanh xuân

Trong mỗi chuyến đi, mỗi việc làm chúng ta từng trải qua in dấu trong ta sự hiểu biết về phong cảnh đất nước, sự khác biệt của mỗi người, mỗi nơi ta đi qua. Thế giới ngoài kia rộng lớn biết bao nhiêu, chúng ta thấy bản thân mình ngày một nhỏ dần nhưng tầm mắt được mở rộng, kinh nghiệm sống được tích lũy theo năm tháng ấy sẽ giúp chúng ta sau này trở nên hoàn mỹ hơn.

Cuộc sống quanh ta còn biết bao nhiêu điều mới lạ, cảnh đẹp xung quanh ta còn nhiều nơi ta chưa đặt chân đến, còn nhiều con đường ta chưa đi, vậy tại sao lại không xách ba lô lên và đi để khám phá những điều thú vị ngoài kia đang đợi ta. Đi du lịch bụi với vài chục nghìn trong túi cũng không sao cả, chúng ta vẫn sống được, bao nhiêu sự tích tụ của những cảm xúc tiêu cực mọi stress bị xóa bỏ, trái tim được yêu thương, đôi mắt được ngắm nhìn thế giới đầy muôn màu muôn vẻ.

Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép, thanh xuân ngắn lắm và chúng ta được phép mắc sai lầm, nhìn lại những sai lầm thủa thơ dại để khôn lớn trưởng thành như hôm nay. Chúng ta học được sự quan sát nhìn vào thực tế luôn làm việc mang tính cầu toàn cẩn thận, có tính toán, có phương án dự phòng.

Cuộc sống như một bàn cờ chỉ cần chơi sai một nước sẽ là người thua cuộc và sẽ phải chơi lại từ đầu. Tuổi thanh xuân là những tháng năm rực rỡ sống chân thành, cũng là những tháng năm vội vã trôi quá nhanh khiến chúng ta nhận ra thời gian, sinh mệnh là những thứ chân quý đến mức nào. Thanh xuân là những hoài niệm kèm theo những nụ cười và nước mắt với những khát khao cháy bỏng nên xin đừng lãng phí.

© Tuyết Mai – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top