Con trai ngoại tình, mẹ chồng có nên đánh ghen hộ con dâu?
2020-07-06 01:10
Tác giả:
Nguyễn Hằng Nga
blogradio.vn - Mẹ vì thương dâu, thương cháu mà đích thân đi đánh ghen “tiểu tam”, trừng trị nghịch tử. Nhưng mẹ làm vậy có khiến con trai mẹ trở về với gia đình không?
Mới đây dân mạng phấn khích vì video ghi lại cảnh bà mẹ chồng gọi hội đến dằn mặt “Tuesday” hộ con dâu. “Tuesday” đã phải nhận cú tát nổ đom đóm mắt nhưng vẫn ngang ngược thách thức cả “mẫu hậu”. “Đáng hận” nhất là anh con trai không những cãi lời mẹ mà còn ra sức bảo vệ bồ nhí, khiến cô ả càng được thể vênh váo. Nhưng việc bà mẹ chồng kéo quân đi đánh ghen rình rang như vậy có nên chăng?
Vụ đánh ghen gây xôn xao mạng xã hội những ngày qua.
Vạch mặt livestream chỉ là biện pháp bần cùng bất đắc dĩ khi đã hết cách
Chuyện trong nhà nên đóng cửa bảo nhau, nhất là với những người thân ruột thịt. Xấu đẹp gì thì đó cũng là con trai của mẹ. Chuyện anh ta ngoại tình, có thể chỉ có người nhà và mấy bà hàng xóm biết nhưng giờ thì cả nước đều biết. Người ta chỉ tung hê lên tất cả khi đã hết cách rồi.
Anh con trai đã sai nhưng vẫn dám hỗn hào với mẹ bởi lẽ đàn ông rất trọng sĩ diện. Dù họ có “ăn vụng” thì vẫn luôn biết chùi mép để giữ hình tượng đẹp đẽ trong mắt người khác. Thế nên anh ta mới có phản ứng tiêu cực khi bị mẹ bóc mẽ công khai trước bàn dân thiên hạ và toàn thể cộng đồng mạng trên khắp cả nước.

Anh con trai ra sức bảo vệ bồ nhí.
Việc cô nhân tình khoe khéo đã có con với anh ta chứng tỏ mối quan hệ giữa họ đã tương đối bền chặt. Cô ta dám lên mặt với cả mẹ người yêu, chứng tỏ cô ta phải nắm trong tay thứ gì đó có giá trị. Ở đây đứa con được coi như tấm lá chắn. Cuộc tình dù đúng dù sai thì trong những hoàn cảnh xung đột, kẻ được cho là yếu thế hơn dễ khiến người ta muốn bênh vực. Cái tát của người mẹ dành cho tiểu tam càng khiến người con trai sửng cồ, nổi máu anh hùng bảo vệ bồ nhí đến cùng.
Dẫn bồ đi và bỏ lại người mẹ.
Không rõ mục đích của người mẹ khi thay mặt con dâu đi đánh ghen và livestream là gì. Liệu có phải gia đình bà đã hết cách với người con trai hư hỏng rồi không? Chứ tung hê lên thế này thì cũng chẳng đẹp đẽ gì với bộ mặt gia đình.
Còn nếu bà muốn kéo con trai về với gia đình, vợ con thì sau vụ đánh ghen này có khi con trai, con dâu bà còn “toang” nhanh hơn. Anh ta sẽ không về nhà chỉ vì mẹ tìm đến đánh ghen, dằn mặt. Hơn nữa, việc tất cả mọi người đều biết đưa câu chuyện vào thế “sự đã rồi” khiến anh ta có thể bất chấp tất cả mà đi theo bồ nhí.
Cha mẹ có nên can thiệp vào chuyện hôn nhân của con cái?
Dù thế nào thì chuyện vợ chồng cũng là chuyện riêng tư của hai người. Chính họ là người quyết định có thể hàn gắn được nữa không hay chia đôi cuộc tình, tan đàn xẻ nghé. Bố mẹ hai bên gia đình, dù thương con đến mấy cũng chỉ nên ở bên cạnh lắng nghe, chia sẻ và cho con những lời khuyên chứ đừng nên can thiệp quá sâu vào chuyện riêng của con. Ai cũng biết ông bà thương con thương cháu nhưng vợ chồng họ đã quyết không ở với nhau được nữa thì người thân có hàn gắn đến mấy cũng chẳng ích gì.
Bà Giang có cách dằn mặt tiểu tam rất cao tay.
Tùy vào mỗi người, mỗi hoàn cảnh cụ thể mà người ta có những cách khác nhau để hàn gắn gia đình. Quan trọng là cái gia đình ấy có cứu chữa được nữa không. Trong Về nhà đi con, bà Giang (Ngân Quỳnh) từng khiến khán giả nức lòng với màn “đánh ghen” hộ con dâu. Nói là đánh ghen nhưng bà không hề động tay động chân, cũng không xúc phạm danh dự của Nhã Tuesday (Quỳnh Nga). Vô tình chạm mặt tình nhân của con trai ở bệnh viện, đúng lúc cháu nội bà cũng đang phải cấp cứu, bà Giang đã tranh thủ gặp riêng Nhã, nói dăm ba câu. Lời bà không nặng, không nhẹ, đủ khiến những người có tự trọng phải thấy thấm.
Khi vợ chồng Thư – Vũ (Bảo Thanh, Quốc Trường) đứng bên bờ vực đổ vỡ, trong khi bà Giang lòng dạ rối như tơ vò thì ông Luật (NSND Hoàng Dũng) luôn điềm nhiên nói: “Kệ chúng nó!” Và Thư – Vũ toàn quyền quyết định cuộc hôn nhân của mình, dù quyết định ly hôn và sau lại tái hôn.
Ông Sơn hối hận vì can thiệp quá nhiều vào chuyện gia đình riêng của các con.
Cũng trong bộ phim Về nhà đi con, người bố quốc dân là ông Sơn (NSND Trung Anh) đã gây tranh cãi khi can thiệp vào chuyện gia đình của con cái. Điều này đã khiến cô con gái cả của ông không dám bỏ người chồng vũ phu, trong khi cô con gái thứ hai thì hôn nhân đổ vỡ vì ông liên tục giục cô phải ly hôn. Khi biết tất cả mọi chuyện, ông đã ngồi tự vấn bản thân mình, liệu có phải ông đã sai không?
Thế mới biết thương con cũng có ba bảy đường. Nhất là khi gia đình con cái cơm không lành, canh chẳng ngọt thì cha mẹ lại càng phải có cách cư xử tinh tế, khéo léo. Vì biết đâu một hành động thương con mà đi đánh ghen hôm nay lại trực tiếp dẫn đến cuộc ly hôn ngày mai.
© Nguyễn Hằng Nga - blogradio.vn
Xem thêm: Kiếp chung chồng có gì đáng tự hào mà phải khoe?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.














