Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cơn mưa tháng 6

2025-05-26 09:45

Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Linh


blogradio.vn - Tháng Sáu về cùng cơn mưa đầu mùa. Trời u ám, không quá lạnh, cũng không quá gắt. Mưa đổ xuống những mái ngói cũ kỹ, xuống những tán lá dày im lặng và xuống cả những trái tim chênh vênh như tôi – một người trẻ giữa thành phố, đang học cách tồn tại, chậm chạp và lặng lẽ.

Mưa tháng Sáu luôn mang theo một âm điệu khác. Không phải sự dữ dội của giông mùa hạ, cũng không có sự trầm tư của mưa thu. Mưa tháng Sáu giống như tiếng thở dài của một kẻ đã đi quá nửa chặng đường mơ mộng, nhưng chưa kịp hái được một quả ngọt nào. Nó cứ rơi – như một lời an ủi, hay một lời nhắc nhở rằng: “Mọi điều rồi sẽ đến, nếu trái tim vẫn còn ấm.”

Tôi vẫn đang chờ một điều gì đó sẽ đến.

Tôi năm nay hai mươi tư tuổi. Ra trường hơn một năm, thất nghiệp gần nửa. Những ngày này, CV của tôi nằm lăn lóc trong hàng trăm hộp thư tuyển dụng. Cũng từng được gọi đi phỏng vấn vài nơi, cũng từng có những lời hứa hẹn “chúng tôi sẽ phản hồi sớm”, nhưng rồi tất cả đều chìm vào im lặng như một viên đá ném xuống hồ không đáy.

Công việc tạm bợ thì có – bưng bê quán cà phê, viết content thuê theo giờ, làm freelancer không hợp đồng, không bảo hiểm. Có ngày chỉ ăn một bữa để tiết kiệm tiền phòng trọ. Đôi lúc, tôi cảm giác mình như thể đang đứng ngoài vòng quay của cuộc đời. Bạn bè tôi – một đứa du học từ năm nhất giờ đã vào công ty nước ngoài, đứa khác đang sở hữu thương hiệu nhỏ nhưng được đầu tư mạnh tay. Còn tôi, vẫn chưa thể tự mua nổi chiếc điện thoại mới, vẫn phải xài tạm cái laptop ọp ẹp từ thời đại học.

Tôi không ghen tỵ. Tôi mừng cho bạn bè. Nhưng tôi buồn vì bản thân mình chưa tìm thấy con đường.

Tôi hiểu rõ, không phải ai cũng bắt đầu từ cùng một vạch xuất phát. Có người sinh ra trong gia đình trí thức, ba mẹ có mối quan hệ, có định hướng, có tiền để lo cho từng bước đi. Có người, đơn giản chỉ cần nói một câu, là được trao cho một vị trí tốt đẹp để bắt đầu.

Còn tôi, con của một người mẹ buôn bán nhỏ, người cha chạy xe ôm bệnh cột sống, tôi lớn lên với những gói mì ăn liền mỗi tuần, những bữa cơm chan nước lã, những tờ giấy báo học phí mà mẹ tôi đếm từng ngón tay để đủ tiền nộp trước hạn.

Không ai sai trong điều đó. Không ai có lỗi khi được sinh ra với điều kiện tốt hơn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật: Không phải ai cũng có bệ đỡ để đứng lên từ đầu.

Đã có những lúc tôi trách móc số phận. Tại sao người ta chỉ cần đi thẳng là tới đích, còn mình cứ phải vừa đi vừa bò, vừa lăn vừa đấm đá để sống sót?

Nhưng rồi tôi nhận ra – có lẽ chính vì không có bệ đỡ, tôi mới học được cách trân quý từng viên gạch nhỏ dưới chân mình.

Có những chiều tháng Sáu, tôi ngồi bên khung cửa sổ căn phòng trọ tầng ba, nhìn mưa rơi, nghĩ về từng thất bại đã qua.

Có lần tôi nộp hồ sơ vào một công ty truyền thông mà mình rất thích. Tôi dành ba đêm viết lại portfolio, thức tới 2 giờ sáng để chỉnh từng câu chữ, từng slide. Tôi luyện nói trước gương để chuẩn bị phỏng vấn. Nhưng cuối cùng, chỉ một dòng tin nhắn cụt lủn: “Chúng tôi đã chọn ứng viên khác.”

Có lần, tôi tham gia cuộc thi sáng tạo, lọt vào vòng cuối, nhưng vì không có team làm kỹ thuật, sản phẩm tôi gửi bị đánh giá thấp. Người đoạt giải là con của một giám đốc, có ê-kíp hùng hậu. Tôi chấp nhận, nhưng tim vẫn nhói.

Mỗi lần như thế, tôi lại ngồi trong mưa – không phải để trốn tránh, mà để rửa sạch lòng mình khỏi những ganh đua, khỏi những hoài nghi và mặc cảm.

Mưa tháng Sáu không làm dịu được những vết xước trong lòng, nhưng nó giúp tôi im lặng – và trong im lặng ấy, tôi học cách nhìn lại mình.

Tôi từng mơ ước làm một người viết – không cần nổi tiếng, chỉ cần có thể sống bằng con chữ, được kể câu chuyện của những người lặng thầm, được góp phần làm đẹp thế giới.

Tôi từng mơ mở một không gian nhỏ – một tiệm cà phê kiêm thư viện, nơi có nhạc nhẹ, sách cũ và không khí của sự bình yên.

Tôi từng mơ được đi xa – đến những miền đất không ai biết tên, chỉ để ngồi bên người dân bản địa và nghe họ kể chuyện đời.

Những ước mơ ấy vẫn còn nguyên. Chưa thực hiện được, nhưng chưa bao giờ mất đi. Nó nằm trong từng con chữ tôi viết trên blog cá nhân, trong từng bản thảo tôi bỏ dở vì không ai đọc, trong từng đêm trắng tôi mày mò học thêm kỹ năng mới qua màn hình điện thoại nứt kính.

Tôi không có bệ đỡ, nhưng tôi có giấc mơ. Và giấc mơ không cần xuất thân.

Có lần tôi về quê, ngồi với mẹ trong bếp, trời cũng đang mưa. Mẹ nhìn tôi, không hỏi điều gì cụ thể, chỉ bảo:
– Con gầy đi. Nhưng mắt con sáng hơn trước.

Tôi bật cười. Sáng ư? Tôi đã từng tưởng mình kiệt sức. Nhưng rồi nhận ra, chính sự vấp ngã đã dạy tôi nhiều điều.

Tôi học cách chấp nhận: không phải ai cũng đi đúng hướng ngay từ đầu. Có người phải rẽ ngang, có người phải đi đường vòng. Nhưng miễn là không đứng yên, thì vẫn đang tiến bước.

Tôi học cách quý trọng những người bạn thật sự – những người không chúc mừng tôi khi thành công (vì chưa có gì để chúc), mà sẵn sàng lắng nghe tôi trong đêm khuya, khi tôi bật khóc mà chẳng biết lý do.

Tôi học cách kiên nhẫn – không kỳ vọng phép màu, chỉ mong mỗi ngày trôi qua mình mạnh mẽ hơn hôm trước một chút.

Tôi không còn so sánh mình với người khác quá nhiều. Tôi chỉ so mình với chính mình của một năm trước – và mỉm cười khi thấy mình đã khác.

Dù chậm, tôi vẫn tin sẽ đến được nơi mình cần đến. Không phải vì tôi đặc biệt, mà vì tôi không từ bỏ.

Cơn mưa tháng Sáu ngoài kia vẫn rơi. Từng giọt nước lặng lẽ ngấm vào lòng đất, không ồn ào, không phô trương. Giống như cách tôi đang sống – không thành tích, không danh tiếng, nhưng có sự lặng lẽ bền bỉ.

Sẽ đến một ngày, tôi tin, chính sự bền bỉ ấy sẽ trổ mầm.

Sẽ có một buổi sáng không xa, tôi thức dậy trong căn nhà nhỏ của riêng mình, mở laptop và thấy email mời làm việc từ một nơi tôi từng mơ đến. Sẽ có ngày, tôi đi qua con đường cũ, nhìn lại và mỉm cười: “Hóa ra, mình đã từng mạnh mẽ như vậy.”

Sẽ có ngày, tôi cảm ơn chính bản thân – vì đã không ngã quỵ khi không ai đứng bên, vì đã tin khi chẳng ai bảo “cố lên.”

Tôi đứng trước hiên phòng trọ, nhìn mưa nhỏ dần rồi ngưng hẳn. Những giọt cuối cùng rơi lên tóc, lên vai – không lạnh, không nặng nề. Chỉ là một lời nhắc nhở: “Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.”

Tôi bước ra, lòng nhẹ tênh. Không phải vì mọi thứ đã tốt lên, mà vì tôi biết: mình sẽ không dừng lại.

Tôi sẽ tiếp tục sống – dù chậm, dù trầy trật. Sẽ tiếp tục viết – dù chưa có ai đọc. Sẽ tiếp tục tin – vì nếu chính tôi còn nghi ngờ bản thân, thì ai sẽ tin thay tôi?

Cơn mưa tháng Sáu đi qua, để lại một người trẻ vẫn chưa tìm được cơ hội, nhưng chưa bao giờ đánh mất mình.

Và đó là điều quan trọng nhất.

© Ngọc Linh - blogradio.vn

Nguyễn Thị Ngọc Linh

Hi, I am Linh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top