Cơn mưa tháng 6
2025-05-26 09:45
Tác giả:
Nguyễn Thị Ngọc Linh
blogradio.vn - Tháng Sáu về cùng cơn mưa đầu mùa. Trời u ám, không quá lạnh, cũng không quá gắt. Mưa đổ xuống những mái ngói cũ kỹ, xuống những tán lá dày im lặng và xuống cả những trái tim chênh vênh như tôi – một người trẻ giữa thành phố, đang học cách tồn tại, chậm chạp và lặng lẽ.
Mưa tháng Sáu luôn mang theo một âm điệu khác. Không phải sự dữ dội của giông mùa hạ, cũng không có sự trầm tư của mưa thu. Mưa tháng Sáu giống như tiếng thở dài của một kẻ đã đi quá nửa chặng đường mơ mộng, nhưng chưa kịp hái được một quả ngọt nào. Nó cứ rơi – như một lời an ủi, hay một lời nhắc nhở rằng: “Mọi điều rồi sẽ đến, nếu trái tim vẫn còn ấm.”
Tôi vẫn đang chờ một điều gì đó sẽ đến.
Tôi năm nay hai mươi tư tuổi. Ra trường hơn một năm, thất nghiệp gần nửa. Những ngày này, CV của tôi nằm lăn lóc trong hàng trăm hộp thư tuyển dụng. Cũng từng được gọi đi phỏng vấn vài nơi, cũng từng có những lời hứa hẹn “chúng tôi sẽ phản hồi sớm”, nhưng rồi tất cả đều chìm vào im lặng như một viên đá ném xuống hồ không đáy.
Công việc tạm bợ thì có – bưng bê quán cà phê, viết content thuê theo giờ, làm freelancer không hợp đồng, không bảo hiểm. Có ngày chỉ ăn một bữa để tiết kiệm tiền phòng trọ. Đôi lúc, tôi cảm giác mình như thể đang đứng ngoài vòng quay của cuộc đời. Bạn bè tôi – một đứa du học từ năm nhất giờ đã vào công ty nước ngoài, đứa khác đang sở hữu thương hiệu nhỏ nhưng được đầu tư mạnh tay. Còn tôi, vẫn chưa thể tự mua nổi chiếc điện thoại mới, vẫn phải xài tạm cái laptop ọp ẹp từ thời đại học.
Tôi không ghen tỵ. Tôi mừng cho bạn bè. Nhưng tôi buồn vì bản thân mình chưa tìm thấy con đường.
Tôi hiểu rõ, không phải ai cũng bắt đầu từ cùng một vạch xuất phát. Có người sinh ra trong gia đình trí thức, ba mẹ có mối quan hệ, có định hướng, có tiền để lo cho từng bước đi. Có người, đơn giản chỉ cần nói một câu, là được trao cho một vị trí tốt đẹp để bắt đầu.
Còn tôi, con của một người mẹ buôn bán nhỏ, người cha chạy xe ôm bệnh cột sống, tôi lớn lên với những gói mì ăn liền mỗi tuần, những bữa cơm chan nước lã, những tờ giấy báo học phí mà mẹ tôi đếm từng ngón tay để đủ tiền nộp trước hạn.
Không ai sai trong điều đó. Không ai có lỗi khi được sinh ra với điều kiện tốt hơn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật: Không phải ai cũng có bệ đỡ để đứng lên từ đầu.
Đã có những lúc tôi trách móc số phận. Tại sao người ta chỉ cần đi thẳng là tới đích, còn mình cứ phải vừa đi vừa bò, vừa lăn vừa đấm đá để sống sót?
Nhưng rồi tôi nhận ra – có lẽ chính vì không có bệ đỡ, tôi mới học được cách trân quý từng viên gạch nhỏ dưới chân mình.

Có những chiều tháng Sáu, tôi ngồi bên khung cửa sổ căn phòng trọ tầng ba, nhìn mưa rơi, nghĩ về từng thất bại đã qua.
Có lần tôi nộp hồ sơ vào một công ty truyền thông mà mình rất thích. Tôi dành ba đêm viết lại portfolio, thức tới 2 giờ sáng để chỉnh từng câu chữ, từng slide. Tôi luyện nói trước gương để chuẩn bị phỏng vấn. Nhưng cuối cùng, chỉ một dòng tin nhắn cụt lủn: “Chúng tôi đã chọn ứng viên khác.”
Có lần, tôi tham gia cuộc thi sáng tạo, lọt vào vòng cuối, nhưng vì không có team làm kỹ thuật, sản phẩm tôi gửi bị đánh giá thấp. Người đoạt giải là con của một giám đốc, có ê-kíp hùng hậu. Tôi chấp nhận, nhưng tim vẫn nhói.
Mỗi lần như thế, tôi lại ngồi trong mưa – không phải để trốn tránh, mà để rửa sạch lòng mình khỏi những ganh đua, khỏi những hoài nghi và mặc cảm.
Mưa tháng Sáu không làm dịu được những vết xước trong lòng, nhưng nó giúp tôi im lặng – và trong im lặng ấy, tôi học cách nhìn lại mình.
Tôi từng mơ ước làm một người viết – không cần nổi tiếng, chỉ cần có thể sống bằng con chữ, được kể câu chuyện của những người lặng thầm, được góp phần làm đẹp thế giới.
Tôi từng mơ mở một không gian nhỏ – một tiệm cà phê kiêm thư viện, nơi có nhạc nhẹ, sách cũ và không khí của sự bình yên.
Tôi từng mơ được đi xa – đến những miền đất không ai biết tên, chỉ để ngồi bên người dân bản địa và nghe họ kể chuyện đời.
Những ước mơ ấy vẫn còn nguyên. Chưa thực hiện được, nhưng chưa bao giờ mất đi. Nó nằm trong từng con chữ tôi viết trên blog cá nhân, trong từng bản thảo tôi bỏ dở vì không ai đọc, trong từng đêm trắng tôi mày mò học thêm kỹ năng mới qua màn hình điện thoại nứt kính.
Tôi không có bệ đỡ, nhưng tôi có giấc mơ. Và giấc mơ không cần xuất thân.
Có lần tôi về quê, ngồi với mẹ trong bếp, trời cũng đang mưa. Mẹ nhìn tôi, không hỏi điều gì cụ thể, chỉ bảo:
– Con gầy đi. Nhưng mắt con sáng hơn trước.
Tôi bật cười. Sáng ư? Tôi đã từng tưởng mình kiệt sức. Nhưng rồi nhận ra, chính sự vấp ngã đã dạy tôi nhiều điều.
Tôi học cách chấp nhận: không phải ai cũng đi đúng hướng ngay từ đầu. Có người phải rẽ ngang, có người phải đi đường vòng. Nhưng miễn là không đứng yên, thì vẫn đang tiến bước.
Tôi học cách quý trọng những người bạn thật sự – những người không chúc mừng tôi khi thành công (vì chưa có gì để chúc), mà sẵn sàng lắng nghe tôi trong đêm khuya, khi tôi bật khóc mà chẳng biết lý do.
Tôi học cách kiên nhẫn – không kỳ vọng phép màu, chỉ mong mỗi ngày trôi qua mình mạnh mẽ hơn hôm trước một chút.
Tôi không còn so sánh mình với người khác quá nhiều. Tôi chỉ so mình với chính mình của một năm trước – và mỉm cười khi thấy mình đã khác.
Dù chậm, tôi vẫn tin sẽ đến được nơi mình cần đến. Không phải vì tôi đặc biệt, mà vì tôi không từ bỏ.
Cơn mưa tháng Sáu ngoài kia vẫn rơi. Từng giọt nước lặng lẽ ngấm vào lòng đất, không ồn ào, không phô trương. Giống như cách tôi đang sống – không thành tích, không danh tiếng, nhưng có sự lặng lẽ bền bỉ.
Sẽ đến một ngày, tôi tin, chính sự bền bỉ ấy sẽ trổ mầm.
Sẽ có một buổi sáng không xa, tôi thức dậy trong căn nhà nhỏ của riêng mình, mở laptop và thấy email mời làm việc từ một nơi tôi từng mơ đến. Sẽ có ngày, tôi đi qua con đường cũ, nhìn lại và mỉm cười: “Hóa ra, mình đã từng mạnh mẽ như vậy.”
Sẽ có ngày, tôi cảm ơn chính bản thân – vì đã không ngã quỵ khi không ai đứng bên, vì đã tin khi chẳng ai bảo “cố lên.”
Tôi đứng trước hiên phòng trọ, nhìn mưa nhỏ dần rồi ngưng hẳn. Những giọt cuối cùng rơi lên tóc, lên vai – không lạnh, không nặng nề. Chỉ là một lời nhắc nhở: “Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.”
Tôi bước ra, lòng nhẹ tênh. Không phải vì mọi thứ đã tốt lên, mà vì tôi biết: mình sẽ không dừng lại.
Tôi sẽ tiếp tục sống – dù chậm, dù trầy trật. Sẽ tiếp tục viết – dù chưa có ai đọc. Sẽ tiếp tục tin – vì nếu chính tôi còn nghi ngờ bản thân, thì ai sẽ tin thay tôi?
Cơn mưa tháng Sáu đi qua, để lại một người trẻ vẫn chưa tìm được cơ hội, nhưng chưa bao giờ đánh mất mình.
Và đó là điều quan trọng nhất.
© Ngọc Linh - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.











