Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một ngày mình bỗng thấy cô đơn

2019-08-15 08:28

Tác giả: Tóc Rối


blogradio.vn - Ngày mà em ra đi. Anh thật sự chẳng đủ can đảm để ôm hết nỗi buồn trong anh. Anh nào có thể trong một chốc mà xóa sạch được hết ngần ấy kỷ niệm bên nhau. Rõ ràng anh đã chuẩn bị tâm lý rất kĩ. Cũng dự liệu tất cả cho ngày em không còn bên anh nữa. Anh không trách em, cũng không trách anh ta, càng không đổ lỗi cho duyên phận.

***

Mời bạn nghe bài hát Có một ngày như thế - Thế Bảo

“Nếu một ngày…

Bất chợt tôi phải rời xa em khi còn thương

Em có tiếc bao năm mình chung đường

Mà cất tôi trong nỗi vấn vương...”

(Có một ngày như thế - Thế Bảo)

Chủ nhật, trời còn vương lại cái âm u của cơn mưa đêm qua. Anh thức giấc, vẫn uể oải sau một đêm dài chăng đèn hoàn thành nốt công việc. Em không còn ở đây nữa anh chỉ có thể lấp đầy khoảng trống bằng công việc. Chỉ còn sót lại những ngày cuối tuần vắng vẻ, anh thu mình với nỗi nhớ mênh mang về em. Anh đã dự liệu trước sẽ có ngày như thế này, chỉ là nó đến quá nhanh em ạ!

Cơn mưa đêm dường như không thể cuốn hết dấu vết của em đi khỏi nơi này. Anh đứng đây, ngậm chiếc bàn chải đánh răng trong miệng, vẫn còn thấy bóng dáng em trong gương, cười với anh tươi rói hơn cả ánh mặt trời. Với tay lấy chiếc ly nhỏ vẫn còn giật mình bởi dấu son em còn trên đó. Bên ngoài khung cửa sổ anh vẫn còn thấy em chăm chút tưới nước cho đám cây dương xỉ. Thi thoảng em đưa mắt về phía anh cười chói nắng,…

Bỗng gió rít lên ngoài song cửa, Milu cuộn tròn cạnh đó cũng giật mình kêu “meo” một tiếng rồi nhảy phóc vào lòng anh. Khi bộ lông dày của nó cà vào da, cảm nhận sự run rẩy nơi cơ thể nó, anh mới ý thức được rằng, em đã thật sự rời đi.

Trời ủ dột, nỗi buồn của anh cũng theo đó mà trở nên xám xịt. Anh biết ngày anh sợ hãi nhất đã đến. Ngày mà em ra đi. Anh thật sự chẳng đủ can đảm để ôm hết nỗi buồn trong anh. Anh nào có thể trong một chốc mà xóa sạch được hết ngần ấy kỷ niệm bên nhau. Rõ ràng anh đã chuẩn bị tâm lý rất kĩ. Cũng dự liệu tất cả cho ngày em không còn bên anh nữa. Anh không trách em, cũng không trách anh ta, càng không đổ lỗi cho duyên phận.

Thế gian này có gì mà vĩnh cửu chứ? Chúng ta từng yêu nhau, cũng xem như là từng cho nhau một khoảng thời gian tươi đẹp. Anh biết hạnh phúc thì không thể níu giữ bằng bất cứ ràng buộc nào. Níu kéo cũng chỉ khiến những ngày bên nhau trở thành sự giày vò xấu xí. Thế nên duyên phận hai ta em hãy cứ cắt đứt thành từng đoạn nhỏ, anh nguyện cam lòng lùi bước về sau, tự mình nhặt nhạnh nỗi buồn, tự ôm lấy những mảnh tình yêu vỡ vụn.

Em! Hãy để anh được ích kỷ yêu em thêm một chốc nữa. Một chốc nữa thôi, khi mà ngày trôi về phía cũ, anh lại gồng mình trong guồng quay công việc. Lúc đó hẳn là chẳng còn chỗ trống  nào để mà nhớ về em- cô gái nhỏ đã từng là cả thế giới của anh.

blog radio, Có một ngày mình bỗng thấy cô đơn

Em đi rồi, căn phòng trở nên lạnh lẽo, hệt như sự trống rỗng đang dần lớn lên trong lòng anh. Anh với tay lấy cây đàn nằm chơ vơ trên kệ, ôm cây đàn vào lòng, ngỡ em còn ngồi phía đó tương tư từng nốt nhạc của anh.

“Còn không mi ai nhạt nhòa trên lối
Còn không đôi môi kề nghẹn lời
Còn không cô gái giăng trong lòng tôi
Một thời suy tư chiều trông sớm đợi.

Một mai chia đôi ngày đêm sớm tối
Em có đi con đường về nơi có tôi
Hay vỡ đôi khoảng trời ngày ấy
Hay bỗng dưng mình lại chợt thấy… cô đơn.”

Anh không hát nổi nữa rồi, bởi vì không còn em ngồi nghe anh hát. Ngoài kia trời bắt đầu đổ mưa. Lá cây thôi xào xạc, tâm trạng anh cũng ướt sũng như mưa. Thôi thì trời cũng mưa rồi, cho anh được khóc nốt cho tình yêu của mình em nhé!

Cho nỗi buồn trôi hết vào mưa

Có một ngày như thế…

Ngày em không còn thương anh!

© Tóc Rối – blogradio.vn

Tóc Rối

Cất nỗi buồn vào ngày hôm qua

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top