Cô gái à, mong em không chùn bước để có một gia đình xứng đáng
2020-12-11 01:18
Tác giả:
Mập mập bé mỡ
blogradio.vn - 5 năm trôi qua, cô là một cô bé khuyết tật nghị lực và đạt được khá nhiều thành công khiến xã hội phải ngưỡng mộ. Nhưng không ai biết đằng sau đó là một khát khao cháy bỏng về một gia đình hoàn chỉnh của cô bé. Mong rằng cô sẽ không chùn bước và tìm thấy gia đình đích thực mà cô xứng đáng được có.
***
Cô bé ngồi lặng thinh trong góc của một quán cà phê nhỏ. Đối với cô đây có lẽ là nơi cô cảm thấy còn chút hơi ấm giữa lòng thành phố tấp nập mà lạnh lẽo tình người này.
Cô đã ở thành phố này được 5 năm, khoảng thời gian đầy biến cố trong cuộc đời cô, thăng trầm có, thành công có, khó khăn có,vấp ngã cũng có. Nó giúp cô trưởng thành nhưng lại vô tình càng ngày càng đẩy cô vào một thế giới lạnh lẽo của sự cô đơn.
Một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hương cốm mới đâu đây. Cô chầm chậm nhắm mắt và tận hưởng mùi hương đó. Nó đưa cô trở về ngày cô háo hức mong chờ mẹ đi chợ về sẽ mua bánh cốm cho mình, rồi những món ăn, món bánh mẹ làm cho cô khiến cô không thể nào quên được hương vị của nó.
Bỗng một giọt nước, hai giọt nước, cô đang khóc. Nước mắt ứa ra, mọi thứ dần hiện ra trước mắt. Kia là cây hoa quỳnh mà bố và cô đã cùng vun trồng, bên kia là mảnh sân nhỏ đang phơi những cánh hoa hồng trắng, một phương thuốc dân gian mà mẹ đã dùng để chữa bệnh ho khan cho cô, rồi mâm cơm ấm cúng đầy ắp tiếng cười,…nhưng mở mắt ra tất cả đều biến mất.
Không còn, không còn nữa, không còn gì cả. Giờ cô không còn nơi để về nữa rồi, không gia đình, không người thân, không quê hương, cô chỉ có một mình.
“Nhắm mắt và hít thở
Ký ức lại ùa về
Chẳng muốn mở mắt nữa
Chỉ muốn ký ức thôi”.
Đang miên man trong dòng kí ức thì một bàn tay ấm áp và to lớn lau nước mắt cho cô. Giọng trung niên trầm ấm cất lên.
“Ở ngoài lạnh lắm, để ta đưa cháu vào trong”
“Dạ”. Cô bé nhìn người trung niên bằng ánh mắt long lanh, nhẹ mỉm cười.
Người đàn ông nhẹ nhàng đẩy xe đưa cô vào trong. Thì ra người đó là chủ quán cà phê ‘Ký ức’ này, cũng là người duy nhất không kì thị cô bé về vẻ ngoài xấu xí, khuyết tật của cô.
Cô bé vốn dĩ sẽ là một cô công chúa may mắn và xinh đẹp nếu như không gặp phải vụ tai nạn kinh hoàng năm đó. Vụ tai nạn ập đến khi cô vừa nhận được giấy báo trúng tuyển đại học.
Để chúc mừng, mẹ đã chuẩn bị rất nhiều món ăn cùng một món quà nho nhỏ cho cô. Nhưng trớ trêu thay do rò rỉ bình gas nên đã xảy ra hỏa hoạn. Đám cháy đã thiêu rụi tất cả, cướp đi gia đình và đôi chân của cô. Sau tai nạn cô mất tất cả, bị tật ở chân, bị bỏng nửa mặt và đau hơn là bị mất người thân.
Cô đã không còn nghị lực sống cho đến khi bác sĩ trao lại cho cô chiếc vòng cổ là món quà mà mẹ đã dành tặng cho cô, bà đã nắm chặt lấy nó trong tay trước khi đi xa.
Cô ngắm chiếc vòng một hồi lâu và gạt đi nước mắt hạ quyết tâm phải sống. Cô phải sống không chỉ vì cô mà còn vì hy vọng của bố mẹ cô, họ đã hi sinh tất cả để mong cô tiếp tục chính vì vậy cô phải sống và sống thật tốt.
5 năm trôi qua, cô là một cô bé khuyết tật nghị lực và đạt được khá nhiều thành công khiến xã hội phải ngưỡng mộ. Nhưng không ai biết đằng sau đó là một khát khao cháy bỏng về một gia đình hoàn chỉnh của cô bé. Mong rằng cô sẽ không chùn bước và tìm thấy gia đình đích thực mà cô xứng đáng được có.
© Mập mập bé mỡ - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.









