Cô gái à! đừng nên xem ai đó là cả thế giới
2019-09-22 01:30
Tác giả:
Nắng
blogradio.vn - Không biết từ bao giờ người ta vẫn hay se duyên cho mưa và nỗi buồn, họ bảo nhau rằng ngày buồn nhất trời sẽ đổ cơn mưa.
***
Mới sáng nay thôi, nắng sớm vàng ươm xuyên qua kẽ tay, nắng rực rỡ đong đầy góc phố, nắng giòn giã hơn tiếng cười của mấy đứa trẻ chạy đùa trước ngõ, nắng kịp hong khô mấy sợi nhớ thương lem nhem còn sót lại đêm trước, ấy vậy mà mà chưa kịp chiều thì đã rả rích mưa. Không biết từ bao giờ người ta vẫn hay se duyên cho mưa và nỗi buồn, họ bảo nhau rằng ngày buồn nhất trời sẽ đổ cơn mưa. Mà có phải tại mưa đâu, tại lòng người vốn dĩ đã buồn, rồi mưa, rồi tự dưng họ có cái cớ để mà đổ lỗi. Mưa, trong tịch mịch của đêm, tôi nghe tiếng dỗi hờn cất lên từ đáy tim mình.
"Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim, yêu em".

Mưa, tối nay tôi lại muốn tháo giày để dạo bước trên đôi chân trần một đoạn, mà đúng hơn là muốn vay mượn cái lạnh của mưa để cởi bỏ đi một chút nhớ, một chút thương. Một chút đó, dù có thể ít hơn phần trân trọng tôi dành cho gia đình, dù có thể không nhiều bằng phần kỳ vọng về tương lai mà tôi phải đánh đổi gần hết tuổi trẻ để cố gắng. Dù có thể chỉ là vài phút nhỏ nhoi cuối ngày tôi quen nghĩ về trước khi chợp mắt, nhưng lại ghi sâu vào tâm trí tôi những vết xước dài.
Tôi vẫn thích đi một mình dưới mưa như thế, vẫn thích ngây ngô đứng nhìn những hạt nước hối hả tuôn xuống rồi cố hết sức nhoài lên bung vỡ trên nền đường một lần duy nhất trước khi phải tan ra. Khoảnh khắc ấy tôi bất chợt nghe như tiếng bánh xe thời gian vừa lao qua vun vút, chuyến xe cuộc đời không có bến đổ càng không có vé khứ hồi.
Trên chuyến xe ấy, tôi thấy mình hồ hởi reo vui chạy thật nhanh băng qua cánh đồng tuổi thơ ngát xanh giữa trưa hè râm ran nắng, ngốc nghếch tô vẽ bức tranh cuộc sống toàn màu lam biếc, rồi phấn khởi leo lên con dốc gồ ghề mang tên trưởng thành để mấy lần té ngã đến lấm lem xộc xệch áo quần. Có ai đó đã đưa tay về phía tôi, có ai đó đã bâng quơ đánh rơi ánh nhìn xa vời vợi đẹp hơn chiều hoàng hôn rực rỡ nơi cuối chân trời. Có ai đó đã gợi lên trong tôi niềm tin vững vàng rằng từng lời nói sẽ không bao giờ theo gió cuốn bay.
Nhưng khi phải đối mặt với quá nhiều chặng đường gập ghềnh, tôi bắt đầu biết sợ, tôi sợ những chuyến xe số phận chỉ tình cờ va vào nhau ở một khúc quanh, chỉ dừng lại nghỉ ngơi chốc lát rồi réo rắt quay đầu rẽ ngang hai hướng, ngược đường ngược nắng. Tôi ngẩn ngơ tựa vai lên ô cửa phủ màu mây xám, mỏi mắt trông về phương khác chỉ thấy một bóng lưng đang dần khuất, chỉ thấy những ký ức mịt mờ giăng kín nỗi thương mong.

"Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?" (*)
Tôi cũng không rõ có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau, nhưng tôi biết mình không phải một trong số "bao nhiêu người" đó. Bởi chênh vênh trong tôi phải đâu phút rung động dại khờ nông nổi của những ngày chập chững thanh xuân hay những cảm xúc hời hợt vụn vặt được chắp vá tạm bợ, mà bằng tất cả chân thành, tin yêu, thấu hiểu, thứ tình cảm chưa kịp phai phôi kia cứ mãi đong đầy theo năm tháng dù chỉ còn là nốt trầm lặng lẽ đáng thương.
Phải ai đã từng làm tri kỉ cùng cô đơn mới tỏ tường những thổn thức vang vọng nơi lồng ngực mỗi lần dĩ vãng trăn trở thức giấc. Phải ai đã từng hờ hững quay lưng mỗi khi hạnh phúc khác tìm đến gõ cửa mới hiểu hết những nấc nghẹn tưởng chừng nghẹt thở khi nhận ra bản thân thật sự chưa bao giờ quên, mà xót xa hơn nữa là nhớ đến tận cùng.
(*) Tác giả Nguyễn Phong Việt
© Nắng – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”








