Cô bé của tôi đi đâu mất rồi
2024-12-23 16:45
Tác giả:
Q. L
blogradio.vn - “Chắc nó sợ nhà mình buồn nên chọn một cái góc khuất trong vườn để yên nghỉ, tối hôm qua nó còn ăn nhiều lắm, em còn tưởng nó khỏi bệnh rồi cơ". Ba chân của tôi là vậy đó, luôn ngoan ngoãn và nghe lời, nó rời đi trong một đêm yên lặng.
***
Bạn đã từng nuôi một con vật nào chưa? Nếu con vật bạn yêu quý, coi nó như người nhà biến mất thì bạn sẽ cảm thấy thế nào? Ngày 31/10/2024 là này mà cô bé của tôi biến mất. Em xuất hiện vào một ngày hè oi ả và biến mất vào một sáng mùa thu. Đây chỉ là một câu chuyện của một Cự Giải tháng 7 đa sầu, đa cảm viết về tình yêu với động vật thôi.
Ngày 31/10/2024, hôm nay cô bé của tôi biến mất rồi.
Tôi đã từng nghe một câu nói: "Khi bạn nuôi thú cưng thì cùng lúc đó bạn cũng gieo vào bạn một hạt giống nỗi buồn", khi nghe câu nói đó tôi cảm thấy rất đúng. Khi bạn nuôi bất kì một con vật nào mà bạn trao hết yêu thương cho chúng, coi chúng như một thành viên trong gia đình. Dù đôi khi có mắng, có đánh vì những trò quậy phá vô tri nhưng đánh mắng xong thì lại cảm thấy xót xa vô cùng, đó là lúc hạt giống đau khổ bắt đầu nảy mầm. Tôi từng nuôi rất nhiều con vật và gieo vào mình không ít hạt giống đau khổ. Tôi nhìn chúng trưởng thành, dạy chúng từng câu lệnh đầu tiên, chăm chúng những lúc đau bệnh. Ngược lại chúng cũng ở bên tôi những lúc tôi mệt mỏi vì học tập, tủi thân khi bị mắng hay những lúc cô đơn. Tôi dành cho chúng sự yêu thương vô bờ bến và rồi việc gì tới thì phải tới. Chúng lần lượt rời bỏ tôi theo nhiều cách mà tôi không mong muốn. Khi đó những hạt giống đau khổ đã trưởng thành và bén rễ cắm sâu vào trái tim tôi, khiến nó đau đớn hết lần này đến lần khác.
Đến đây chắc sẽ có người nghĩ là: “Chỉ có vài con vật thôi mà, đâu cần phải làm quá lên thế, mất con này thì mình nuôi con khác, trên đời này còn đầy con như thế mà,..." Đúng là mất con này thì ta có thể nuôi con khác, nhưng chúng nó không bao giờ có thể bù đắp được chỗ chỗ trống trong trái tim. Tôi vẫn nhớ thú cưng đầu tiên mà tôi nuôi là một chú chó, tôi đặt tên cho nó là Ba chân vì từ khi sinh ra nó đã bị tật một chân trước và phải nhảy để đi chuyển. Tôi yêu Ba chân nhiều lắm và gia đình tôi cũng vậy. Ba chân là một cô chó cỏ mà bố tôi xin được từ nhà người quen, lần đầu tôi gặp nó thì nó mới là một chú chó mẹ mới dứt sữa, nhảy lò cò quanh chân tôi một cách ngốc nghếch. Rồi từng này nó lớn dần trở thành một cô chó trưởng thành và bắt đầu làm mẹ. Tôi vẫn còn nhớ lứa chó đầu tiên của nó đã được nhà tôi cho những nhà hàng xóm xung quanh làng. Lúc đầu tôi đã khóc rất nhiều khi biết đàn chó con đã bị đem cho hết, nhưng trẻ con mà vài cái kẹo đã khiến tôi quên sạch hết.

Ba chân theo gia đình chúng tôi chuyển từ căn nhà cấp 4 đơn sơ sang nhà 2 tầng có sân vườn rộng rãi. Nó cũng nhìn tôi từ một cô bé 5 tuổi trở thành một thiếu nữ 18 tuổi đầy sức sống và mộng mơ. Tôi càng lớn thì Bà chân càng trở lên già nua, nó không còn chạy ra cửa chào đón tôi về như trước nữa thấy vào đó là nó chỉ nằm im một chỗ. Nó trở lên lười biếng và rất đa cảm, mỗi lần tôi muốn vuốt ve nó đều phải đứng trước mặt nó nói: “Cho tao vuốt ve mày một chút nhé?" như vậy mới có thể vuốt ve nó, nếu không thông báo trước sẽ có thể bị cắn chảy máu. Rồi khi tôi bước vào ngưỡng cửa đại học, tôi ít khi về nhà vì ở thành phố có quá nhiều thứ níu chân tôi, và Ba chân ra đi vào một ngày đầu đông. Em gái đã gọi điện thông báo cho tôi, còn bé bảo: “Chắc nó sợ nhà mình buồn nên chọn một cái góc khuất trong vườn để yên nghỉ, tối hôm qua nó còn ăn nhiều lắm, em còn tưởng nó khỏi bệnh rồi cơ". Ba chân của tôi là vậy đó, luôn ngoan ngoãn và nghe lời, nó rời đi trong một đêm yên lặng.
Khi Ba chân mất bố tôi đã đem nó chôn tại rìa sông, bố bảo: “Cả đời nó đã ở mãi trong nhà này rồi, giờ phải cho nó đước tự do". Khi biết tin Bà chân mất tôi không hề có cảm xúc gì, tôi luôn nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng mỗi đêm tôi luôn nhớ về nó về những kỉ niệm của chúng tôi. Tôi đã thề là sẽ không nuôi thêm một con vật nào nữa, nhưng vận mệnh thật biết trêu đùa.
Bố tôi đem Ngơ và Ngáo về, Ngáo Ngơ là giống chó lai giữa chó cỏ và bắc hà. Ngơ thì có bộ lông vàng xù rất đáng yêu, còn Ngáo thì có cặp tài vểnh và bộ lông trắng như một chú sói. Hai đứa xuất hiện để bù đắp sự trống vắng mà Bà chân để lại trong nhà tôi. Nhưng cũng không được báo lâu thì Ngáo bị bệnh và qua đời. Tôi chỉ còn Ngơ, bố tôi thương Ngơ lên mang về một cô chó trắng giống với Ngáo bố gọi nó là Cún. Ngơ và Cún được bố tôi thương lắm đôi khi tôi cảm thấy bố thương chúng nó hơn anh em tôi. Từng ngày trôi qua chúng trở thành một thành viên không thể thiếu trong gia đình. Tôi vẫn còn nhớ khi đại dịch covid đến, tôi cũng bị lây bệnh và phải cách ly trong phòng. Những cơn sốt, cơn đau đầu và sổ mũi triền miên không dứt, và như có sự tương thông hoặc do bị tôi lây bệnh mà Ngơ và Cún cũng bị sổ mũi và biếng ăn. Một người và hai chó cứ như vậy cho đến khi tôi và chúng cùng ngày khỏi bệnh. Từ đó, tôi càng yêu thương chúng nhiều hơn, dù chúng báo tôi rất nhiều.
Báo giá đình tôi nhiều nhất chắc là Cún aka Cún mặt sẹo, nó là một con chó giang hồ không ngán bất cứ con chó nào ở trong xóm, một lần nó từ ngoài về là mặt hoặc cơ thể sẽ có thêm vài vết cắn kèm thêm máu mè bê bét. Dù bố tôi đã đánh, mắng, đe doạ nhưng nó không hề sợ một chút nào. Cô bé ngốc của tôi là vậy đó, nó biết bố chiều và gia đình tôi yêu thương nó rất nhiều, nó cũng rất nghe lời chưa từng cắn ai, trái lại nó còn được cả xóm yêu thích vì sự thông minh của nó. Nhưng ngày hôm nay 31/10/2024 cô bé của tôi biến mất rồi. Tôi không thể tìm thấy cô ấy nữa, bố tôi bảo: "vì sáng sớm mẹ tôi đi chợ quên đóng cửa, nên nó theo thói quen chạy ra ngoài và bị câu đi mất". Trái tim tôi đau lắm, tôi không tìm được Cún nữa rồi, nó biến mất rồi. Hạt giống tôi gieo khi nuôi cún giờ đang đâm mạnh rễ vào trái tim của tôi.
Đau!!!! Đau quá!!!
Tôi không muốn nuôi thêm một con vật nào nữa, nước mắt tôi giờ không thể rơi thêm nữa rồi. Vì nó đã cạn khô rồi!!!
© Q. L - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Yêu Bản Thân Và Sống Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.









