Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có ai thấy cô đơn trước biển cả?

2020-01-10 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi cứ như mình đã sinh ra cùng với biển vậy, lúc nào tôi cũng xúc động khi ngắm cảnh biển hết. Những làn sóng dập dềnh đưa tôi đi xa, và có một dạo tôi ngốc nghếch đến độ muốn trở thành thủy thủ để lênh đênh trên biển mỗi ngày. Tiếc là, cái giấc mơ ấy thật chả phù hợp và đành mãi mãi chìm trong trí tưởng tượng của tôi.

***

Tôi không hiểu bằng cách nào mà biển cứ len lỏi vào trong tâm trí tôi rồi ở yên đó như một người tình cũ. Khao khát của tôi là chu du trên đại dương mênh mông nước, nhưng hầu hết các ngày trong năm đều bó buộc trong cuộc sống thường nhật, nhàm tẻ và ồn ào.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một thành phố cảng, may mắn sao, dù không có điều kiện kinh tế nhưng năm nào cũng được ra biển chơi. Hết tắm biển, lại ngồi ăn tối trên bãi cỏ gần biển. Chỗ ấy là một cái đê cao có thể nhìn xuống dưới mặt biển cách tầm 2 mét. Cứ tối đến là nước biển dâng lên, phủ hết cả lên cát vàng, sóng cuộn đập ầm ầm vào đê biển, té cả nước mặn chát lên trên như mưa phùn. Ấy là cái chỗ tôi thường đứng ngắm biển sau khi ăn xong, gió biển đưa tâm trí tôi về những nơi xa lắm. Gió hong khô mái tóc ướt của tôi, còn sóng như cuộn trào những bài hát rì rầm của mẹ thiên nhiên.

Năm nào tôi cũng đứng một mình ở đó, mặc cho những người khác trong gia đình và những bạn bè của bố mẹ, và cả con cái họ làm bất kể điều gì xung quanh. Tôi đứng đó tận hưởng cảnh biển xa xa, tôi nhìn thấy chân trời, bầu trời và biển nối nhau như 1 đường vòng cung. Sau này, tôi mới đi đến kết luận rằng, cảnh biển khiến tâm tôi lặng, và việc chìm đắm trong khoảng thời gian đứng đó một mình khiến gột rửa tâm trí tôi.

Lớn hơn một chút, tôi vẫn thường tự mình đi tới đó. Ngày ấy tôi 15 tuổi, và tôi đi đến biển trên chiếc xe đạp điện thông thường. Cả đi cả về một quãng đường xa xa khiến xe hết cạn điện và gần như đi rất chậm ở quãng cuối, nhưng như thế chẳng là gì so với cảm xúc đã đến với tôi khi đứng trước biển. Mùa đông, biển vắng bóng người, còn tôi đứng trên chính con đê ấy mà nhìn biển. Trời xanh, nắng đẹp quá, càng tuyệt hơn khi chỉ có một mình.

Cô đơn ư? Không.

Buồn tẻ ư? Không.

Chỉ có lòng người hòa một nhịp với thiên nhiên, và tôi thấy những con sóng xa tít tắp ấy là sự tự do của tâm hồn. Gió ở đây cũng lộng lắm, gió khơi dậy những cảm xúc, tôi muốn theo gió bay thật xa... Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình khi ấy thật quyết đoán, muốn đi là đi, mặc cho về muộn và bị la mắng, nhưng lòng tôi vui vì gió đã lấy đi những ưu phiền trong lòng.

Tôi cứ như mình đã sinh ra cùng với biển vậy, lúc nào tôi cũng xúc động khi ngắm cảnh biển hết. Những làn sóng dập dềnh đưa tôi đi xa, và có một dạo tôi ngốc nghếch đến độ muốn trở thành thủy thủ để lênh đênh trên biển mỗi ngày. Tiếc là, cái giấc mơ ấy thật chả phù hợp và đành mãi mãi chìm trong trí tưởng tượng của tôi. Tôi chỉ thích hợp để ngắm biển thôi, và ngắm một mình thôi.

Có ai yêu biển như tôi không?

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Hôm nay tôi có một nỗi niềm không tên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giấc mơ bay

Giấc mơ bay

Duyên Hà như muốn được bay lên, đúng là cô muốn được bay lên thật cao từ lâu lắm rồi, từ lúc tai nạn đó bám lấy cô đã chắn ngang con đường hy vọng của cô, thì hôm nay cô đã bước được rồi.

Ngọn đồi tình yêu

Ngọn đồi tình yêu

Em có biết ngày vô tư chợt đến Riêng mình anh ôm ấp bao nỗi đau Em có biết mây trời là gió biển Cuốn ân tình vào cõi hoàng hôn xa

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

Vĩnh biệt cuộc tình

Vĩnh biệt cuộc tình

Anh đã biết rằng yêu là đau Thế nhưng anh thấy nên quên đi Vì mình không hẹn trong tư tưởng Gọi giấc mơ nào với hoài nghi

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Minh Thuỳ có cuộc hôn nhân hợp đồng với Thanh Tùng – người mà cô yêu đơn phương mười năm. Tuy đã sống chung một nhà nhưng mỗi lần chạm mặt nhau, cả hai cũng chỉ chào hỏi như những người xa lạ. Nhưng sống chung lâu ngày mà không phát sinh tình cảm thì quả thực nực cười. Tình cảm của Minh Thuỳ luôn chôn chặt, còn Minh Tùng vì lý do gì đó mà cũng giấu kín tâm tư của chính bản thân mình. Liệu rằng hôn nhân hợp đồng của Thanh Tùng và Minh Thuỳ sẽ đi tới cái kết như thế nào?

back to top