Chữa lành nỗi đau
2022-07-22 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Nếu nỗi đau về thể chất có thể được chữa lành bằng các phương thuốc Đông, Tây y đặc trị thì nỗi đau tâm hồn muốn chữa được phải do chính thái độ, lựa chọn, quyết định của mỗi người ở thời khắc hiện tại.
***
Lần thứ nhất gặp, chị già hẳn so với tuổi 40 hiện tại sau biến cố chồng chị mắc bệnh hiểm nghèo và ra đi đột ngột. Sau khi nghe chị trải lòng, tôi cũng kể cho chị nghe về những người tôi đã gặp, họ cũng có hoàn cảnh giống chị và cách mà họ vượt qua nỗi đau của bản thân. Lần thứ hai gặp lại chị sau mấy tháng trời, chị thay đổi trông thấy. Không để tôi phải tò mò, chị đã kể về hành trình kỳ diệu của chính mình để có được sự an yên như hiện tại.

Ai trong cuộc đời cũng sẽ có những lúc rơi vào sự khủng hoảng, tổn thương cả về thể chất lẫn tâm hồn. Nếu nỗi đau về thể chất có thể được chữa lành bằng các phương thuốc Đông, Tây y đặc trị thì nỗi đau tâm hồn muốn chữa được phải do chính thái độ, lựa chọn, quyết định của mỗi người ở thời khắc hiện tại.
Để chữa lành nỗi đau của chính mình, chị đã dựa vào sức mạnh nội tại. Có thể thấy, chúng ta nghĩ về bản thân mình như thế nào thì chúng ta sẽ trở thành người thế đó. Đứng trước nỗi đau, điều quan trọng là bản thân mỗi người cần phải dũng cảm tìm ra, nhìn vào nguồn căn của nỗi đau mình đang có. Có như vậy, mình mới biết cần phải làm gì, phải có niềm tin thế nào để bắt đầu dọn dẹp, hàn gắn và hồi phục lại vết thương của chính mình.
Tự cân bằng cuộc sống cũng được xem là liều thuốc hữu hiệu giúp chị chữa lành những tổn thương trong tâm hồn mình. Chị đã sắp xếp thời gian cho công việc, gia đình, bạn bè, bản thân,… một cách khoa học, hợp lý. Nó giúp chị loại bỏ khỏi tâm trí những cảm xúc tiêu cực bất an, phiền muộn; đồng thời đánh thức khát vọng sống, hướng đến những điều tốt đẹp để tự chữa lành vết thương của chính mình.
Chị bảo, chính những câu chuyện tôi kể đã giúp chị thay đổi cách nghĩ về cuộc sống hiện tại. Chị nhận ra, việc an ủi một người nào đó, ngoài lắng nghe họ nói, chính câu chuyện kể của mình lại có sức mạnh to lớn đem tới niềm hi vọng và sức mạnh để người nghe tự chữa lành vết thương của chính họ.
Chấp nhận sự khác biệt, với chị cũng chính là cách chữa lành nỗi đau một cách kỳ diệu. Cuộc sống là thế giới muôn màu. Con người tồn tại trong thế giới ấy chẳng khác nào hạt cát trên sa mạc hay giọt nước trong biển cả. Từ sở thích, thói quen, quan điểm, tính cách,… đến nỗi buồn đau trong đời cũng không giống nhau. Thay vì buông xuôi, tuyệt vọng; thay vì than thở, trách móc, tốt nhất nên biết chấp nhận và trân trọng những điều khác biệt ấy. Những suy nghĩ tiêu cực hay tồi tệ đều tự bản thân mình mà ra. Nếu biết chấp nhận để thay đổi, nỗi đau khổ của chúng ta sẽ dần dần được chữa lành.
.jpg)
Chị bảo, thay vì cứ mãi đắm chìm trong đau khổ, tự dằn vặt bản thân đến héo hon, tiều tụy, chị đã bước ra khỏi thế giới nặng nề, u tối ấy để hòa mình vào thế giới thiên nhiên thanh khoáng, tươi đẹp. Ai đó đã nói chí lí rằng: “Thật đáng tiếc cho những người không được sớm nếm trải thiên nhiên trong cuộc đời”. Và chị đã biết rằng, việc trải nghiệm bản thân với thiên nhiên, thảo mộc chính là một loại thuốc thần dược giúp chị tự phục hồi sau những tổn thương, đau khổ.
Trong số những cách mà chị thực hành để tự chữa lành nỗi đau, quan trọng nhất vẫn là chị đã biết yêu thương, trân trọng bản thân mình nhiều hơn trước. Điều này giúp chị ý thức được giá trị của bản thân, xây dựng cho mình những phẩm chất đáng quý: biết tôn trọng, tha thứ; biết yêu thương, vị tha,… với mình, với người thay vì phán xét, chỉ trích vì những lầm lỗi, khổ đau đã qua.
Trải qua những mất mát, đau khổ, chị nhận ra điều quý giá: phải luôn biết khích lệ bản thân mình dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Bởi chỉ khi nào chúng ta biết đặt hi vọng, niềm tin nơi bản thân, khi ấy, mọi thứ sẽ dần trở nên tốt đẹp!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.






