Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho trái tim một cơ hội mới

2014-03-11 12:25

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Yêu 24/7 – Tôi đã đọc được ở đâu đó, đại ý rằng khi cánh cửa sau lưng đã khép lại, cánh cửa mới được mở ra, tại sao ta không bước vào cánh cửa mới với những điều mới lạ và bất ngờ đang chờ ta thay vì luyến tiếc ngắm nhìn quá lâu nơi cánh cửa đã khép chặt…

***
Bước đi trên đường đời đã bao giờ bạn dừng lại để nhìn ngắm những gì đã qua.Trong cuộc sống có nhiều người thoảng qua cuộc đời ta, một số người dừng lại trong giây lát để ghi dấu trong tim ta và  từ đó ta nhận ra cuộc sống của mình đã thay đổi. Và với tôi, Nam là một người như thế.

Mỗi lúc rảnh rỗi tôi lại nhìn sang giàn lan nhỏ phía cuối vườn nhà chú Hồng - nơi có những giỏ lan vàng, lan tím ngát hương, hút hồn ong bướm.

Một buổi sáng mùa hè nắng sớm lung linh trong trẻo:

- Này thằng kia, mày là ai mà dám vào vườn lan nhà chú hồng, định ăn trộm hả?

- Ơ, không phải đâu! Bạn đừng hiểu lầm. Mình là cháu chú Hồng mới từ Ban Mê Thuột xuống chơi từ tối hôm qua. Mình đang tưới lan giúp chú Hồng thôi. À, quên chưa giới thiệu, mình tên Nam.

-  Thế mày học lớp mấy rồi?

- Mình học xong lớp 11, chuẩn bị lên 12.

-  Thế thì mày học trên tao một lớp.

Cuộc trò chuyện diễn ra không lâu vì tôi còn phải chuẩn bị đi học thêm hóa. Buổi tối hôm ấy, một buổi tối mát mẻ và trời đầy sao, tôi qua nhà Hà-đứa bạn thân và cùng ở chung một xóm chơi. Hè chẳng đứa nào được về quê thăm ông bà hay đi du lịch như mấy đứa con nhà giàu. Tôi và nó tối nào cũng ngồi “tám” cho tới khuya, “tám” hết chuyện của mình rồi lại tới chuyện của người khác hoặc rủ nhau đi dạo quanh xóm hóng gió mát. Đến nhà Hà thì tôi đã thấy Nam ở đấy rồi, Nam và Hà đang cùng tưới cây cảnh. Chẳng biết hai đứa nó thân nhau từ lúc nào, chắc tại cùng niềm đam mê cây cảnh. Tôi, Hà và Nam cùng ngồi nói chuyện, thỉnh thoảng tôi lại liếc mắt ngắm nhìn tên con trai thành phố khá đẹp trai kia. Nam cũng hay bắt chuyện với tôi. Tôi thích sự vui vẻ, hòa đồng và cách nói chuyện hài hước có duyên của Nam. Nhưng rốt cuộc tôi không biết phải tiếp chuyện với Nam như thế nào vì tôi là một đứa con gái nhút nhát. Song, ít nhất tôi đã xưng hô “anh - em” với Nam chứ không phải “mày - tao” như lần gặp nhau ngớ ngẩn lúc sáng.

cánh cửa tình yêu hạnh phúc

Ngày sinh nhật tôi, như mọi năm, tôi mời mấy đứa bạn thân và lũ trẻ con cùng xóm, và tôi mời cả Nam nữa. Đúng 7 giờ tối mọi người đã tới đông đủ. Trong bộ váy rực rỡ, tôi như nàng công chúa đưa mắt dõi tìm hoàng tử của lòng mình nhưng vô vọng. Bữa tiệc nhỏ nhưng rộn rã tiếng cười diễn ra khoảng nửa tiếng thì nam xuất hiện với giò lan thủy tiên hoa vàng rực, trao cho tôi, Nam nói:

-    Chúc mừng sinh nhật em! Anh đến muộn, xin lỗi em nhé!

Tôi đáp lại anh bằng ánh mắt ngập tràn vui sướng:

-    Cảm ơn vì anh đã đến!

Bạn bè tôi và lũ nhóc cùng xóm trầm trồ khen hoa lan đẹp quá, có những cánh hoa bung nở vàng tươi rực rỡ, có những nụ còn e ấp chúm chím. Còn tôi, tôi thấy tối nay anh Nam thật là đẹp trai.

Sáng hôm sau tôi và Hà gặp nhau và bắt đầu “tám” bất tận.

-    Thu, mày biết tại sao tối qua anh Nam đến muộn không?

-    Không…

Rồi tôi giương mắt nhìn nó chờ câu trả lời:

-    Anh Nam gọi điện lên Ban Mê Thuột nhờ đứa em gái gửi cho anh giò lan xuống tặng mày, mà gửi theo xe đò nào ý. Tối qua anh ra bến xe nhận nên mới đến trễ.

Thoáng chút bối rối nhưng tôi thấy lòng mình vui lạ! Nam đã tặng tôi món quà chứa cả tấm lòng anh, anh đã nâng niu, chăm sóc từng ngày giò lan ấy. Tôi nghe trái tim non nớt của mình đang nhảy nhót tưng bừng trong lồng ngực. À, mà sao Hà biết nhỉ? Ôi, tôi cũng chẳng quan tâm vì tôi đang nghĩ về Nam. Hơn một tuần sau Nam trở về thành phố Ban Mê Thuột của anh ấy…Và hình bóng Nam đã khắc ghi trong trái tim tôi tự bao giờ…

***
Bản nhạc ve sầu du dương đủ ba tháng. Mùa thu về, hoa cúc vàng lại bung nở cánh vàng tươi, cánh cổng trường lại mở ra, một năm học mới đầy hứa hẹn lại về và tôi đã là cô nữ sinh lớp 11.Tôi đã đặt ra mục tiêu cho năm học mới này là phải cố gắng học tốt hơn môn tiếng anh vì đây là môn mà anh Nam học rất giỏi. Bạn bè ai cũng nhận xét tôi dạn dĩ hơn, dịu dàng hơn, thỉnh thoảng ngồi mơ mộng, nhìn xa xa, buồn lãng mạn.Năm học trôi qua gấp gáp với bao ganh đua khiến tôi thiếu thời gian nghĩ về ai kia nhưng tôi học tiếng anh ngày càng tiến bộ. Mỗi ngày tôi đều nhìn sang vườn lan nhỏ nhà chú Hồng để nhặt lại kỉ niệm…

Ngoài sân trường phượng đã đỏ rực từ lúc nào, ve sầu cùng nhau kéo bản nhạc giường như bất tận. Một mùa hè nữa lại về.

-    Hà này, hè năm nay chưa thấy anh Nam xuống chơi nhỉ?

-    Tụi mình thì được nghỉ hè rồi đấy nhưng anh Nam đang luyện thi đại học kìa, thời gian nghỉ ngơi, thư giãn còn thiếu chứ chơi bời gì!

-    Ừ ha, tao quên mất. Thế mà tao cứ mong…

-    Mong á? Không phải là mày “cảm” anh chàng rồi đấy chứ?

Tôi bừng mặt, lắp bắp:

-    Không phải! Tao…tao chỉ chợt nhớ và hỏi thế thôi.

-    Tao đùa mày tí thôi mà Thu!

Rồi Hà mỉm cười, cái nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn. Cũng may là Hà không biết tôi “thầm thương trộm nhớ” Nam bấy lâu nay. Đã nhiều lần tôi định nói cho nó nghe cái tâm sự ủ kĩ trong lòng kia nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Trước khi bước vào kì thi đại học đầy áp lực và căng thẳng Nam xuống nhà chú Hồng chơi mấy hôm để hít thở bầu không khí trong lành cho tinh thần thoải mái. Nam, Hà và tôi lại cùng nhau đi câu cá, cùng đi dạo khắp xóm dưới  đêm trăng thanh, trời đầy sao và gió thật mát. Đêm trước khi Nam trở lại thành phố thì Hà và tôi đến nhà chú Hồng chia tay anh, chúc anh thi tốt. Tôi về sớm để Nam thu dọn đồ, nghỉ ngơi để sớm mai lên xe, nhưng Hà thì vẫn ở lại…

***

Tôi như lặng người đi và không tin vào những điều mình vừa nghe khi Hà nói nó và Nam là một cặp gà bông.

- Từ khi nào vậy? - Tôi hỏi.

- Hè năm ngoái mày ạ.

Tôi về nhà đóng chặt cửa phòng và khóc. Hà và Nam là một cặp, thế mà tôi không hề hay biết. Sao Hà không nói gì với tôi từ đầu. Nhưng tôi cũng đâu có nói cho nó biết tôi thích Nam đâu. Những lúc thấy Hà và Nam thân thiết, chuyện trò, cười đùa vui vẻ tôi đơn giản nghĩ chắc là do hai người có cùng sở thích hoa và cây cảnh. Vậy mà một năm qua tôi luôn nghĩ về Nam, lấy Nam là động lực để cố gắng hơn trong học tập. Hình ảnh Nam trong tim khiến tôi chẳng để ý gì đến những ánh mắt bọn con trai dõi theo những nơi tôi xuất hiện. Nhưng thật tốt, nhờ có Nam mà tôi đạt được kết quả tốt trong học tập như mong đợi, có Nam trong trái tim tôi đã biết giây phút, cảm giác nhớ mong “một ai đó” là như thế nào…Tôi đã biết rung động tuổi học trò…

Đang miên man với mớ cảm xúc hỗn độn thì Hà gọi điện:

-    Thu à, tao đây. Uống nước nhé, vẫn chỗ cũ…tút…tút…tút…

Tôi cũng đã quá quen với cái kiểu nó gọi cho tôi rồi một mình nó độc thoại như thế này rồi nó cúp máy luôn chẳng để tôi kịp phản ứng gì. Tôi chải tóc và diện chiếc váy màu hồng, nhìn vào gương tôi thấy mình thật dễ thương, khẽ mỉm cười với mình trong gương rồi tôi tới chỗ hẹn. Đó là một quán trà sữa quen thuộc mà tôi với nó thường xuyên “đóng quân” sau mỗi giờ học để “tám” rôm rả. Đến nơi thì Hà và Nam đã ở đấy đợi tôi rồi. Nam đã thi xong và chính thức được “nghỉ hè muộn”. Nhìn Hà và Nam mặc áo đôi tôi đã hiểu cả, tôi khẽ nở nụ cười rồi đưa mắt nhìn ra phía xa xa vô định trước tầm mắt, từng cơn gió khẽ thoảng, mát lành…

***
- Thu, mày có thư.

- Của tao á? Ai gửi cho tao?

- Tao không biết, tốt nhất mày xem ngay đi cho mày và cả tao nữa đỡ tò mò.

- Hà này, là thư xin làm quen của một anh chàng trong lớp học thêm toán.

- Mày nghĩ sao? Mày sẽ hồi âm chứ!

- Tao không biết, để tao xem đã.

Tôi đã đọc được ở đâu đó, đại ý rằng khi cánh cửa sau lưng đã khép lại, cánh cửa mới được mở ra, tại sao ta không bước vào cánh cửa mới với những điều mới lạ và bất ngờ đang chờ ta thay vì luyến tiếc ngắm nhìn quá lâu nơi cánh cửa đã khép chặt…

“ Chắc anh chàng kia cũng thật dễ thương…”   


•    Quỳnh Nga





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top