Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho tôi thương cậu một lần nữa có được không?

2021-10-09 01:22

Tác giả: himei


blogradio.vn - Hôm nay lại là một ngày nắng, nắng đẹp lắm, cậu có nhìn thấy không? Hôm nay tôi định chờ cậu quay về rồi thổ lộ, tôi chờ lâu vậy rồi chẳng thấy cậu đâu. Đợi cậu lâu đến mức chẳng muốn tỏ tình với cậu nữa rồi, chỉ muốn nói với cậu “Hãy sống thật hạnh phúc nhé. Kỷ niệm hai chúng ta, tớ cất vào ký ức nhé” nhưng là dối lòng đây vì tôi vẫn muốn nói “Cho tôi thương cậu một lần nữa có được không?".

***

Tình yêu của thời thanh xuân ấy, các cậu biết không ? Tình yêu ấy trong sáng và tuyệt vời lắm. Nhiệt huyết nồng nàn hay là sâu đậm? Tôi chưa từng có một tình yêu từ phía hai người ở thời thanh xuân, chỉ biết rằng trong tâm hồn này có một loại nhớ thương vĩnh cữu.

Năm bước vào cấp 3, gia đình tôi lại chuyển nhà về một nơi khác khiến tôi lại phải khóc suốt cả ngày vì xa đám bạn thân nhất của tôi. Khiến đôi mắt của tôi ngày hôm sau lại sưng húp, mọi người lại hay trêu tôi là "cô nàng mít ướt hay khóc nhè", nhưng mẹ tôi bà lại bảo tôi phải đi chào hỏi hàng xóm mới xung quanh cùng với bà.

Đành chịu, tôi nhanh tay lấy cái kính cận đeo vào cho đỡ ngượng . Khi mọi việc chào hỏi xong xuôi, tôi mới biết được rằng, nhà bác gái cuối đường có một cậu con trai học cùng trường và cùng khối với tôi. Lúc đầu tôi nghe cũng hứng thú lắm nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi lại chẳng bận tâm vì chưa chắc gì cậu ấy đã không học cùng lớp với tôi.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Vào ngày nhập học, tôi nhập học trễ hơn với tất cả mọi người, tôi cứ ngỡ rằng hôm ấy tôi chẳng có bạn bè, ngỡ rằng tôi lại sống khép kín với mọi người xung quanh. 

Bản tính con người tôi rất khó bắt chuyện, khó để hoà đồng, ấy vậy trong ngày hôm đó tôi đã có bạn, không chỉ một người mà cả một nhóm 5 người, 3 nam 2 nữ. Các cậu ấy rất thân thiện, nói chuyện với các cậu ấy tôi cũng không thấy gượng một chút nào. Đối với tôi có người bạn mới đúng là một điều kì diệu, dường như lúc ấy tâm hồn tôi khép chặt bao lâu nay cũng có thể mở rộng nói chuyện vui vẻ với mọi người Trong nhóm bạn tôi vừa bắt chuyện, cậu ấy chúng có mặt ở đó.

to_-_tinh

Thanh xuân của các cậu có người mình thích không ? Cậu ấy là một chàng trai rất tuyệt vời đúng không?. Có phải chỉ nhìn dáng vẻ cậu ấy là các cậu đã mỉm cười rồi. Hay là một cô gái vô cùng dễ thương. Tôi cũng có một người mình thích, thanh xuân tôi là cậu ấy. 

Lần đầu chạm mặt nhau tôi đã rất thích cái dáng vẻ ấy của cậu, cả nhóm cùng nói chuyện với tôi, hỏi tôi rất nhiều điều nhưng cậu ấy chỉ xen vào một hai câu. Cậu ấy cao lắm, vóc dáng như những nam sinh trong thước phim thanh xuân vườn trường, tôi chỉ đứng tới gần bả vai của cậu, tôi thích nhất nụ cười của cậu, cậu cười đẹp vô cùng, chỉ khiến người khác hạnh phúc chung với cậu .

Tôi lại nhớ lần đầu tiên tôi nói thật nhiều chuyện với cậu là vào một ngày mưa ngày ấy chỉ có hai chúng tôi. Tháng 10 năm ấy, tôi tan học như thường lệ , tôi đi cách trường một khoảng thì một cơn mưa bất chợt kéo đến. Tháng 10 lại có những cơn mưa bất chợt đến thế sao. Cái tính chủ quan của tôi đã mách bảo tôi rằng tôi nên để ô ở nhà. Thế là tôi phải chạy thật nhanh trú mưa dưới một cái hiên gần đó.

Lúc sau, tôi lại thấy một vóc người cao ráo quen thuộc phía xa kia, cậu ấy vội vã cùng chiếc xe đạp rồi dừng lại dưới hiên nhà, tôi nhìn mái tóc ấy vẫn còn đọng những giọt mưa. Cậu ấy khá bất ngờ khi thấy tôi ở đấy, cậu phủi tóc mỉm cười rồi trêu tôi “Sao cậu không tắm mưa đi “ ngơ một lúc , tôi phì cười “Cậu có giỏi ra tắm”. Đó là cách mở đầu cho một câu chuyện mà đến giờ tôi vẫn chưa quên .

Hai đứa tôi đứng dưới hiên nói chuyện rất lâu, ngoài kia tiếng mưa như dần lấn át đi cuộc trò chuyện nhưng tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ, chúng tôi đã nói rất nhiều điều nhưng mưa vẫn chưa tạnh. Cậu ấy mở lời đề nghị đưa tôi về. Ban đầu tôi từ chối khéo cậu ấy nhưng cậu cứ thúc giục tôi mãi đến lúc cậu ấy kéo tay tôi đến yên sau xe đạp,trong cơn mưa  tôi hỏi cậu thật lớn.

“Cậu định đi về với tình trạng mưa thế này à?”.

Cậu cũng trả lời thật lớn “Đương nhiên, hai ta tắm mưa về thôi”.

Không biết vì sao từng câu từng chữ cậu nói lại khiến người ta cảm thấy vui vẻ thế này .Tôi ngồi đằng sau cậu, chẳng dám ghì áo, nhìn bóng lưng rộng lớn, chiếc áo còn dư hương của vị bột giặt, tôi muốn chạm vào nó. Cứ nghĩ đây là tình tiết lãng mạn nhất trong truyện ngôn tình học đường cho đến khi chiếc xe đạp mất phương hướng và hai đứa tôi ngã nhào xuống vệ đường.

 

cho_6

Cơn mưa ấy đột ngột lớn dần, bay vào mắt cậu che mất tầm nhìn và thế là quần áo tôi lấm lem đất cát , còn cậu cũng không khá hơn, cậu luống cuống đứng dậy nắm tay tôi kéo lên, mặc dù  bị ngã nhưng tôi thấy rất vui, tôi bật cười.

Cậu ấy làm vẻ mặt khó hiểu rồi cau có với tôi “Có sao không? Bị ngã thế mà còn đứng cười được, cậu bị vấn đề tâm lý à?”.

Không biết lúc ấy ai đã cho tôi dũng khí mà cứ tiếp tục cười với cậu, cả hai lại tiếp tục đoạn đường, tôi chỉ con đường này rồi hết con đường kia, trùng hợp thay chúng tôi lại cùng một đường, cậu ấy chính là con trai lớn của nhà bác gái cuối đường . Các cậu có tin vào duyên phận không ? 

Sau ngày mưa ấy, tôi lại hiểu vì sao có người lại thích những cơn mưa . Tôi bắt đầu thích những ngày mưa đến lạ, ngọt ngào và  thú vị . Tôi thích mưa vì mưa không chỉ là những giọt nước mát mẻ xoa dịu đi tâm hồn mà còn là kỉ niệm của tôi và cậu.

Tôi thích tất cả về cậu . Tôi thích bóng lưng của cậu,  thích cả vai trò quản lý lớp của của cậu mỗi khi giáo viên đi vắng, thích cái cách cậu thật tự tin thuyết trình bài giảng của mình, thích cái cách cậu chỉ tôi vượt qua môn thể dục , tôi thích cả điệu bộ cau có như ông cụ non của cậu và tôi thích cả đôi mắt biết cười ấy.

Ước mơ của cậu là có thể trở thành một cảnh sát, nghe thật ngầu nhỉ? Nhưng mà tôi lại khá bất ngờ ấy chứ , bởi tôi nghe hai bạn nữ trong nhóm kể rằng hồi những ngày ở cấp 2, cậu ấy là một học sinh cá biệt vô cùng, thường xuyên đánh nhau rồi lại cúp học.

Tôi chẳng biết được lý do nào đến tận bây giờ có thể khiến cậu trở thành một học sinh nam ưu tú đến vậy, có phải thời gian khiến cậu thay đổi nhiều đến thế không. Mặc dù vậy nhưng cậu rất tuyệt vời, vì cậu có ước mơ riêng của mình. Còn tôi ở những năm ấy chẳng định hướng được ước mơ của mình , tôi của những năm cấp 3, lạc lõng và đầy áp lực, chỉ biết rằng chỉ cần học tốt để có một tương lai sáng lạng.

cho_5

Hồi còn là những cô cậu học sinh, các cậu thích gì? Âm nhạc, thể thao, hay là những cuốn tiểu thuyết đầy ngọt ngào? Còn tôi và cậu ấy thích manga lắm , cả hai vô cùng mê mấy tình tiết trong manga , mỗi ngày khi hoàn thành xong bài học, tụi tôi sẽ nhắn tin cho nhau, chủ đề nhiều nhất chính là nhân vật trong truyện, mọi thứ về manga. 

Nghe nhạt nhẽo lắm đúng không? Nhưng mà khoảnh khắc đấy tôi đã rất hạnh phúc. Tôi đã ước tôi lại có thể nhắn tin một cách nhạt nhẽo với cậu một lần nữa như vậy .

Trong nhóm bạn tôi có một cặp đôi dễ thương vô cùng, tôi ngưỡng mộ họ lắm, tôi ngưỡng mộ cách họ bày tỏ tình cảm với nhau, ngưỡng mộ cách chàng trai đối xử dịu dàng với cô gái, cả cái nhìn của họ đối với nhau. 

Tình yêu thời tuổi trẻ như bức tranh với nét vẽ non nớt mà đầy màu sắc, chẳng trưởng thành nhưng lại rất dịu êm, không chung những suy nghĩ nhưng lại rất hoà hợp, vỡ rồi lại lành. Nhưng tôi chưa bao giờ được trải qua cảm giác đó , không phải vì tôi không muốn có thứ tình cảm ấy mà là vì suy nghĩ của tô, là vì gia đình tôi.

Tôi thích cậu ấy, thích vô cùng nhưng chỉ giấu thứ tình cảm này vào sâu thẳm trong lòng. Nếu khoảng thời gian ấy tôi thổ lộ có phải tôi sẽ học hành sa sút không. Tôi đã nghĩ vậy, vả lại mẹ tôi nói “Khi con hoàn thành xong kì thi năm 12, lúc ấy mẹ sẽ cho con có tình yêu mà mình mong muốn”. Tôi đã nghe lời mẹ và tình cảm ấy tôi đã giữ rất lâu.

Năm tôi cấp 3 , hoàn toàn khác với những ngày tháng cấp 1 và cấp 2 , áp lực và nặng nề là gánh nặng trên đôi vai tôi. Có những đêm trước kì thi tôi đã khóc rất nhiều, suy nghĩ và lo lắng cho những chuyện xa xôi, học tập là chuyện đời người, mình không học thì lấy ai học giúp mình. Nhưng chính là nhờ các cậu ấy, nhóm bạn của tôi, tôi đã nói rằng họ rất tuyệt mà, xoa dịu tâm hồn này của tôi.

cho_-_doi_2

Họ đưa tôi đi chơi, cùng nhau nghịch ngợm rồi cùng nhau tụ lại họp nhóm, có những đêm trò chuyện đến sáng, có khi phải an ủi một đứa thất tình cả ngày . Cấp 3 không chỉ là áp lực mà còn là nhiệt huyết của tuổi trẻ . Cảm ơn các cậu đã giúp tôi tự tin bước qua những khó khăn của tuổi trẻ , tựa như nguồn động lực, tựa như một niềm tin mạnh mẽ.

Xin lỗi các cậu vì những cuộc cãi vã, những sự bất đồng quan điểm. Cuối cùng mỗi một con người chúng ta đều có một cuộc sống riêng cho bản thân, một bước đường mới trên cuộc đời . Tôi tin trên con đường mới ấy, cũng sẽ có những người làm động lực cho các cậu, mặc dù chúng tôi không còn gặp nhau nhiều như những ngày ấy, không còn nhìn và cười một cách sảng khoái, trong kí ức đó tôi vẫn còn có các cậu .tôi nhớ các cậu thật nhiều .

Dạo gần đây trời mưa nhiều, tôi lại nhớ về cậu ấy, chàng trai tràn đầy sức sống, tôi lại nhớ bóng lưng ấm áp của cậu, cái dáng người chạy xe vô cùng linh hoạt, cậu ấy là người luôn luôn thắng tôi trên bàn cờ caro.

Cậu luôn là người hay trêu đùa tôi, tôi nói tôi ghét nhưng thật ra thích vô cùng, rồi hằng đêm tôi lại ghi lại những kỉ niệm về cậu vào những trang nhật ký. Tôi nhớ khoảnh khắc cậu tặng tôi con gấu bông vào ngày sinh nhật , nhớ từng món quà cậu tặng được cất trong ngăn tủ . Và ngày thi quan trọng của năm cuối cấp cũng gần đến , trước ngày thi tôi đã cười đùa nói với cậu.

“Thi cho tốt , thi xong có điều muốn nói với cậu “ tôi định rằng sẽ thổ lộ tình cảm với cậu sau khi biết điểm thi.

Sau đó cậu lại cười nói lại với tôi “Đương nhiên , ông đây cũng có vài điều muốn nói với cậu”,  khi ấy tôi thấy cậu cười chẳng thành thật chút nào .

Trước những ngày thi tôi đã ăn rất nhiều món ngon do mẹ nấu, bắt buộc đầu óc không được nghĩ đến chuyện gì ngoài ôn bài, cả ngày chỉ sống với đề cương và bài vở. Khi thi xong tôi vô cùng lo lắng, nhiều đêm lại chẳng ngủ được khi nghĩ lại đề thi, hồi hộp đến những ngày biết điểm. Nhưng lại nghĩ, 3 năm cấp ba kết thúc thật rồi sao.

cho_7

Thời gian trôi nhanh thật đấy, mới đây tôi vừa  nói chuyện với cậu đôi ba câu mà giờ đây đã thổ lộ tình cảm của mình. Những ngày của tuổi trẻ giờ đây đã kết thúc, nhanh nữa thôi tôi cũng phải bước chân ra ngoài xã hội, không còn là những thiếu niên ngây ngô như ngày ấy.

Ngày kia, tôi phải về quê với ba mẹ vì có việc gấp. Trước ngày về quê, cậu ấy hẹn gặp tôi, vừa chỉ ra chạm mặt , chưa nói lời nào, cậu kéo tôi lại, ôm tôi thật chặt như cách thể hiện tình yêu của đôi nam nữ. Cậu ôm tôi rất lâu, trái tim tôi trong lồng ngực như muốn nổ tung, cảm giác ấm lắm. Lúc sau cậu mới buông tôi ra , tôi giả vờ bình tĩnh. đấm nhẹ vào vai cậu như cách 2 người bạn

“Sao thế ? Nay cậu lại sến súa thế này?”.

Cậu ấy cúi đầu im lặng. tôi lại cười nói với cậu.

“Sợ tớ đi về quê rồi không quay lại nữa à ? Trẻ con”.

Nghe xong cậu ấy phì cười “Ừ”, nhưng đôi mắt cậu ấy nhìn tôi buồn đến lạ, tôi cũng cười theo cậu “Không có chuyện đó đâu, đi về nhà đi”.

Đến cuối cùng tôi  mới biết rằng đó là cái ôm ấm áp nhất mà tôi được nhận.

Những ngày ở quê lâu hơn tôi nghĩ. tôi nhận được kết quả khi còn ở đó rồi lại nôn nao về thành phố . Để rồi khi đến thành phố, tôi nhắn tin cho cậu ấy rất nhiều chẳng cậu ấy trả lời, cửa nhà cậu ấy lại bị khoá. Tôi chỉ nghĩ rằng có thể gia đình cậu ấy có việc và đi đâu đó vài ba hôm . Nhưng những ngày sau đó , tôi cảm thấy mọi chuyện ngày càng tệ , rồi chỉ nhận được một tin từ mẹ “Nhà ấy chuyển qua định cư sinh sống ở nước ngoài”.

Tôi chỉ nghe được đến đây, vì những giây sau đó tôi chẳng biết được điều gì xung quanh mình. Thật vậy à ? Đây có vẻ là một lời đùa không hề vui nhỉ.

cho_-2

Tôi lặng lẽ bước về phòng, không cầm được nỗi đau đến xé lòng , tôi đã khóc cả ngày hôm đó, không chỉ là ngày hôm đó. Những đêm trước tôi còn tưởng tượng ra khuôn mặt cười tươi của cậu chấp nhận lời tỏ tình của tôi đã khiến tôi hạnh phúc đến không nhắm mắt được, tôi đã có rất nhiều lời muốn nói với cậu, tôi lại muốn mắng cậu thật nhiều, muốn hỏi cậu thật nhiều. Cậu nói với tôi rằng cậu cũng có lời muốn nói với tôi vậy mà cậu đi đâu vậy. Sao cậu chẳng nói lời nào. Cậu biết tôi thương cậu sao?. Cậu đang né tránh tôi sao?.

Nếu như ngày ấy tôi thỏ lộ cậu sớm hơn thì cuối cùng mọi chuyện tốt đẹp hơn không?. Tôi chẳng hiểu , lòng này tôi chẳng hiểu, thì ra đêm đó cậu ôm tôi lâu như vậy , tôi lại nhớ lại cái ôm hôm ấy rồi , cậu có thể ôm tôi như vậy một lần nữa được không ?

Hôm nay lại là một ngày nắng, nắng đẹp lắm, cậu có nhìn thấy không? Hôm nay tôi định chờ cậu quay về rồi thổ lộ, tôi chờ lâu vậy rồi chẳng thấy cậu đâu. Đợi cậu lâu đến mức chẳng muốn tỏ tình với cậu nữa rồi, chỉ muốn nói với cậu “Hãy sống thật hạnh phúc nhé. Kỷ niệm hai chúng ta, tớ cất vào ký ức nhé” nhưng là dối lòng đây vì tôi vẫn muốn nói “Cho tôi thương cậu một lần nữa có được không?’.

© himei - blogradio.vn

Xem thêm: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top