Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho anh thêm thời gian được không em?

2010-07-30 10:49

Tác giả:


Blog Việt

Gửi anh! Người em yêu nhất.

Chiều nay em đã ra biển anh ạ. Nhưng không phải em tắm đâu, em chỉ ngắm biển thôi. Biển rực rỡ hoàng hôn in trên làn nước và gió hát miên man ru bãi cát trắng dài. Em ngồi khoanh tay trên gối, mắt dõi về một dải trắng thăm thẳm, là đường chân trời đấy. Biển hát chiều hạ, nhẹ nhàng và sống động, em thả hồn mình theo âm nhạc của biển, theo mùi hương nồng mặn gió cuốn theo từng đợt. Chưa bao giờ em thấy biển đẹp đến thế.

Anh à, em không thích hoàng hôn đâu, hoàng hôn buồn lắm, em thích bình minh tươi mới, tràn ngập những sắc màu, những sức sống. Vì thế mà em chẳng bao giờ đi ngắm hoàng hôn một mình. Nhưng lại có những buổi chiều em đạp xe dạo trên con đường ven biển cùng anh, ngắm nhìn quả cầu lửa khổng lồ rơi dần xuống mặt nước. Em bảo "chẳng có gì hay cả, buồn quá à...", rồi tinh nghịch quay ngoắt đi. Nhưng thật ra, em vẫn công nhận hoàng hôn thật rực rỡ. Em chỉ cố tình trêu anh thôi. Và anh mỉm cười, nụ cười đẹp hơn cả hoàng hôn...

Anh à, em thích bình minh. Nhưng chưa bao giờ chúng mình đi ngắm mặt trời mọc cả. Không dễ dàng để ra khỏi nhà lúc sáng sớm phải không anh, khi mình vẫn còn đi học, khi bố mẹ vẫn ngăn cấm... Nhưng em hứa, là khi chúng mình lớn lên, khi anh và em được nắm tay nhau đi dạo buổi sáng, em sẽ chỉ cho anh một nơi ngắm bình minh tuyệt đẹp. Bí mật của em đấy, anh yêu ạ.

...

- Anh à, anh có thích hoàng hôn không? - Em nắm tay anh, nũng nịu hỏi,

- Ừ, anh thích hoàng hôn, thích mưa, thích suy nghĩ một mình, và... thích ôm nữa.

- Này này... thả em ra....

Anh à, em giả vờ vùng vẫy đấy, nhưng rồi lại nép sát vào người anh đấy thôi. Rồi em yêu hoàng hôn, như yêu một phần của anh. Hoàng hôn không còn buồn khi có anh bên cạnh, khi được anh ôm siết trong vòng tay...

Chiều nay, em đi ngắm hoàng hôn, không có anh. Bản "Serenade" của Secret Garden vang lên trong headphone, hòa quyện với tiếng sóng vỗ dịu dàng. Làn gió mát dịu làm khô những giọt nước mắt treo trên mi.

Chiều nay, không có anh. Không có tin nhắn, không cuộc gọi, không online, không chat. Anh đang cần một khoảng trời của riêng anh. Vâng. Em hiểu. Điều em sợ nhất là lấy đi sự tự do của anh, và em đã cố gắng để không làm như thế. Nhưng rốt cuộc, dường như em đang kiểm soát anh.



Ảnh minh họa: vi.sualize

Anh vẫn còn yêu em, em biết. Anh vẫn yêu em như ngày xưa, em cũng biết. Nhưng cuộc sống có quá nhiều thứ thay đổi. Em và anh cũng thế. Anh thất bại và chán nản. Anh tự trách bản thân mình. Với lòng tự trọng của anh, em hiểu anh khó có thể chia sẻ những điều ấy với em, để em có thể động viên và giúp đỡ anh. Em cũng thât bại, cũng chán nản đấy thôi. Nhưng đàn ông cảm thấy chản nản khi thất bại nhiều hơn phụ nữ. Và anh cũng vậy. Anh trở nên mặc cảm và tự ti quá đỗi. Anh nói anh không biết phải làm gì, và anh cần thời gian.

Vâng, em sẽ cho anh thời gian. Nhưng anh có biết không. Trong lúc anh sầu não về những vấn đề của anh, những vấn đề mà chúng ta có thể đã chia sẻ cùng nhau, em cố gắng quan tâm đến anh hết mực. Nhưng điều đó lại càng làm anh mệt mỏi. Những câu chuyện giữa chúng ta càng trở nên vô nghĩa. Anh không còn muốn nói chuyện với em như những ngày đầu tiên mình quen nhau. Yêu nhau là chia sẻ cho nhau mọi thứ, phải không anh. Nhưng tại sao anh lại không thể để em giúp anh?

Có lẽ em đã quá quen với việc được anh quan tâm chăm sóc, được anh gọi dậy bằng điện thoại mỗi buổi sáng, lúc nào cũng biết anh đang làm gì nhờ nhắn tin, và anh không bao giờ quên chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ. Một năm qua, em đã quen với việc đó rồi anh ạ. Bỗng nhiên anh không nhắn tin, rồi không trả lời điện thoại, em đã sợ hãi vô cùng. Em sợ anh có chuyện gì xảy ra, hoặc, anh không còn yêu em nữa.

Anh à, anh biết không, con gái nhạy cảm lắm. Chỉ một chút thay đổi của anh, em cũng có thể cảm nhận được. Cách anh nói chuyện chẳng như trước, cách anh nhắn tin cũng trở nên hờ hững. Nhưng em gặng hỏi, anh cũng không cho em biết tại sao. Và em suy nghĩ hằng đêm, rồi chúng biến thành những giấc mơ, để em phải khóc nấc trong cả lúc ngủ, để em phải giật mình tỉnh dậy trong nỗi hoang mang.

Chiều nay, điều em sợ đã trở thành hiện thực. Anh cảm thấy mệt mỏi trong suốt thời gian qua. Và em hiểu chuyện gì có thể sẽ đến...

- Hãy cho anh thời gian…

- Vâng, em sẽ cho anh thời gian. Em đã cho anh tất cả những gì anh muốn. Vậy thì thời gian chẳng là gì cả. Em có thể đợi, đợi một ngày, hai ngày, một tuần, một tháng,...hay một năm, hay bao nhiêu đi chăng nữa. Em sẽ đợi, đợi ngày anh trả lời câu hỏi của em.

- Rồi chúng mình sẽ ra sao hả anh?

Anh à, em yêu anh. Dù thế nào đi nữa, em cũng yêu anh. Dù anh quyết định thế nào, thì xin anh hãy cho em được nhìn anh sống hạnh phúc, chỉ nhìn anh thôi, thế là đủ với em rồi.

Anh à, em yêu anh. Và chẳng có ai để em yêu nhiều như anh nữa đâu. Nếu người đó tồn tại, thì trái tim của em sẽ vỡ ra mất.

....

Anh thích hoàng hôn, anh thích mưa. Em thích những ánh nắng rực rỡ của bình minh buổi sớm. Nhưng em lại yêu anh đấy, và em đã yêu cả hoàng hôn, yêu cả mưa.

...

Tiếng tàu về đánh thức dòng suy nghĩ miên man. Chợt thấy cầu vồng long lanh trong mắt....

  • Gửi từ Blogger Satina – Hoàng Tố Quyên - goddess07051807@
  • Phản hồi của bạn đọc

sao giống tâm sự của mình thế nầy :(

,
Jor Dan, gửi lúc 30/07/2010 09:11:54

sao giống tâm sự của mình thế này

,
Jor Dan, gửi lúc 30/07/2010 09:04:59

này a, này c...này các bạn...này mọi người...tại sao mà tình yêu lại rắc rối và khó hiểu đến thế. hai người yêu nhau chỉ bởi vì yêu nhưng chia tay nhau họ có muôn vàn những lí do. Ngụy biện...tất cả chỉ là ngụy biện

,
gautruc_88, hanam, gửi lúc 30/07/2010 08:56:46

Trước tôi thích đi dưới mua bao nhiêu thì giờ đây tôi lại thấy ghét mưa bây nhiêu, mưa gắn với những kỉ niệm vui buồn. Yêu nhau vào ngày mưa và kết thúc cũng vào một ngày mưa tầm tã. Bạn hãy cho anh ấy thời gian.

,
hoàng ngọc linh, lào cai, gửi lúc 30/07/2010 08:51:04

Oh my goog .. sễn tột độ , :))
Bước đi trên bãi cát..
Nhìn về phía hoàng hôn...
Một nửa tình yêu...
Một nửa nụ hôn ...
Dành cho ai .. Người đó là anh
Một con người ích kỷ ...
Nhưng EM mãi chờ ....
Để những nỗi buồn lãng quên trong wá khứ...
Một chiều anh đợi em...
Người thì ướt đẫm ...
Ôm anh vào lòng và nói...
" Anh yêu em "..
" Em yêu anh nhiều lắm "
Câu nói đó ngày nào cũng in trong tim em
Nhưng anh đã đi quá xa rồi

,
Kalitesa, 117 OxFots, gửi lúc 30/07/2010 08:09:33
 
Bai viet rat hay, giau tinh cam. Chi co nguoi trong cuoc moi co the dien ta duoc nhu the. Toi hieu va thong cam voi ban, vi hoan canh cua ban cung rat gan voi toi. Toi co the gop y nhu the nao cho ban? Toi so la thoi gian trong truong hop nay khong phai la phuong thuoc tot, ma co the la nguoc lai. Se vo ich neu nhu minh deo bam ma ho dung dung. Do la cai cam giac rat dau kho. Ban co the mo rong tam long cho anh ay biet la ban rat yeu anh ay, nhung ban cung can mot tinh yeu cau anh ay thi ca hai moi hanh phuc. Neu khong, voi tam long quang dai ban se vui cho anh ay khi nhin thay anh ay hanh phuc. Vi yeu anh ay ma ban muon anh ay hanh phuc. Nguoi ta chi co the giu duoc nguoi o, khong the giu nguoi di. Cau chuc cho ban hanh phuc va can dam don nhan su that. Hy vong se khong phai la dieu toi te den voi ban. (Toi xin loi vi viet khong co dau, do may tinh cua toi o ben Phap khong cai Vietkey). Minh Tuan
,
Nguyen Minh Tuan, France, gửi lúc 30/07/2010 02:11:28

haizz. Đọc từng dòng từng dòng một, sao thấy giống mình đến thế. Cũng là những chán nản, tự ti, cũng là cái cảm giác giật mình tỉnh dậy mà khóc nưc nở hàng đêm, cũng là cảm giác biết dc chuyện j sẽ xảy ra. Nhưng thật khó để chấp nhận. 1 năm đã qua nhưng mèo lười vẫn nhớ a nhiều lắm, nhưng ko biết làm sao cả, khi quan tâm a lại khiến a mệt mỏi, a buồn và thấy có lỗi với e!!!!!
,
meo luoi, Hà Nội, gửi lúc 29/07/2010 23:53:22

Người ấy không còn yêu mình nữa thì mình nên để người ấy đi vì níu kéo cũng chỉ là vô ích thôi, đau khổ cũng sẽ qua.Nhưng có ai biết được nỗi đau của những nguoi yêu nhau , vẫn rất yêu nhau mà phải chia tay không?
,
Hoàng Lê Khánh Ly, Bắc Giang, gửi lúc 29/07/2010 19:43:46

Tôi ghét mưa, nhưng lại thích chạy xe lang thang dưới mưa những khi buồn.
Anh nói rằng anh sẽ chứng minh cho tôi thấy tình yêu của anh dành cho tôi là chân thành. Nhưng rồi... thưa dần những cuộc điện thoại.Và...
Tôi vẫn đợi... trong vô vọng.
Anh đang ở một nơi thật xa.
,
Buon uj, Thanh Hóa, gửi lúc 29/07/2010 08:05:53

Tôi ghét mưa, nhưng lại thích chạy xe lang thang dưới mưa những khi buồn.
Anh nói rằng anh sẽ chứng minh cho tôi thấy tình yêu của anh dành cho tôi là chân thành. Nhưng rồi... thưa dần những cuộc điện thoại.Và...
Tôi vẫn đợi... trong vô vọng.
Anh đang ở một nơi thật xa.
,
Buon uj, Thanh Hóa, gửi lúc 29/07/2010 08:05:46

em àh,đọc blog vừa rồi a cứ tưởng mình là người con trai đó chứ
sao lại khóc thế này
a đâu phải là ng đó đâu phải ko e
nhưng tại sao
a ko hiểu
a vẫn khóc
khóc mà ko hiểu vì sao,có phải a kỳ quặc lắm ko?
Có lẽ nó gần giống như cái ảo ảnh mà a nghĩ a trong tương lai,nếu thế thật thì e muốn a phải làm gì đây?
Heocon ơi!hiện tại bây jo a cũng đang cần rất nhiều thời gian,cho sự nghiệp,danh vọng,xã hội...để có thể đường hoàng minh bạch hơn với gia đình em,rồi sau đó đón e về ngôi nhà của chúng ta.Nhưng bây jo a biết,có lẽ cuộc sống của e ko phải là ở nơi này.Anh thì chưa là gì cả,còn e,e đã có con đường mà gia đình e chọn cho e,trong đó ko bao jo có a!
,
H.V.Thái, Sài gòn, gửi lúc 29/07/2010 05:37:43

toi thay bai viet rat hay va cam dong.co le vi toi dang o trong tinh canh nay chang
,
tuan anh, nghe an, gửi lúc 29/07/2010 01:04:13

chuyen cua ban sao giong minh the ko biet chi co dieu co ay lai la nguoi muon chia tay cung chi mot cau la ko hop nhau du da yeu nhau 6nam nhung du sao cung nen cho anh ay thoi gian nhu vay se tot hon cho ca hai dung ko ban chuc ban my mn voi tinh yeu cua minh
,
le anh chung, gửi lúc 28/07/2010 22:42:43

Hôm nay anh noi lời chia tay với em sao anh ,khoảng thời gian ngắn quá anh a! nhớ anh nhiều anh có biết ko?
,
btkn, gửi lúc 28/07/2010 20:28:30

tình đẹp khi tình còn gian dở. đời bớt vui khi trọn vẹ câu thề
,
chaikocute, gửi lúc 28/07/2010 17:19:49

Cho anh thêm thời gian được không em? nếu anh ấy mà nói với mình như vậy thì bao lâu mình cũng chờ được, nhưng tiếc rằng anh ấy lại im lặng.
,
hongxiem, gửi lúc 28/07/2010 13:39:43

hình như chuyện của mình quá giống như này anh nhỉ....chỉ có khác là e ko can đảm đc như người con gái trong bài viết này....chỉ khác là chúng mình bây giờ ko phải là chờ đợi nưã mà đã cắt đứt tất cả..e đã tập bỏ đc thói quen...
,
everberry, Hà Nội, gửi lúc 28/07/2010 13:36:44

Co len ban a, hy vong ban se khong ket thuc nhu minh. Cau chuyen cua ban cung giong cua minh. Anh ay cung dot ngot noi can thoi gian, can khoang khong gian rieng. Va roi tui minh khong gap nhau trong vong 1 thang...Minh da co gang het suc de chia se cung anh ay nhung anh ay van khep kin. Va roi, cai gi den no se den, minh va anh ay da chia tay nhau trong nuoi tiec...chi don gian 1 cau la chung ta ko hop nhau...va tinh yeu da khong con...3 nam ket thuc nhu vay do ban a...Hay co gang len...Gio day minh cung dang phai co gang dung day va buoc di tiep..Mac du vet thuong do van con dau nhoi va day vo minh
,
Alba, gửi lúc 28/07/2010 13:20:29

Hay, nhẹ nhàng
,
Fang, HN, gửi lúc 28/07/2010 13:08:54

bài viêt hay làm cho mình nhớ đến người ấy đã gần hai tháng rồi mình chưa gặp cô ây.
,
nguyen tuan anh, dak nong, gửi lúc 28/07/2010 10:45:40

Nó thấy lòng mình buồn miên man theo những cung bậc cảm xúc của bạn. Mong tình yêu của bạn bình yên, mong chỉ là một chút sóng gợn như sóng biển chiều hoàng hôn, sẽ qua mau thôi bạn. Chúc bạn hạnh phúc.
,
Hương Giang, gửi lúc 28/07/2010 10:34:25

 

Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về bộ sách đôi
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về bộ sách đôi "Tựa vai và đưa tay đây mình nắm!" - "Những lá thư trong chai" sắp phát hành của Blog Việt

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồs ng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn  

 
a

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top