Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ là không còn anh ở bên em nữa

2017-03-24 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu biết đó là lần cuối gặp nhau, em đã cố ôm anh lâu thêm chút nữa… Nếu như em biết được, không phải hai năm, mà là cả một đời…

***

Anh!

Hôm nay em nhận quyết định công tác chính thức rồi đấy! Dù em biết giờ đây anh có thể sẽ nhìn em như một người dưng xa lạ, nhưng sao em vẫn như mường tượng ra anh của những ngày xưa, vẫn luôn cười và ánh mắt lấp lánh niềm vui cùng em.

Anh còn nhớ không? Chúng ta quen nhau từ thời anh là chàng sinh viên, còn em mới chỉ là cô học sinh ngây thơ. Gặp nhau trong buổi giao lưu các thế hệ học trò của trường, rồi quen, rồi làm bạn, và thân thiết. Chắc chắn là em thích anh trước, là em yêu anh trước. Em chủ động theo đuổi anh, nhờ vả anh chỉ bài nọ bài kia chỉ để được nói chuyện cùng anh.

Thi thoảng bây giờ, em lại mỉm cười khi nhớ về một em ngây thơ đến thế, thấy mình sao có chút gì giống Triệu Mặc Sênh, bất chấp tất cả theo đuổi Hà Dĩ Thâm vậy. Nhưng thực sự cho đến những năm tháng sau này, em mới nhận ra em chẳng thể dũng cảm thêm một lần nữa, giống như em của những ngày ấy yêu anh. Em chẳng bao giờ còn có thể tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng yêu một người, bất chấp tất cả để bày tỏ mà không chút e ngại, ngượng ngùng như những tháng ngày đẹp nhất của chúng ta khi đó…

Anh nhận ra tình cảm của em. Nhưng đáp lại tình cảm ngây thơ của em, anh vẫn vậy, vẫn là người anh trai dịu dàng nhất, chỉ khác là anh nói chuyện với em nhiều hơn, về ước mơ, về chí hướng. Chỉ bởi một tin nhắn đơn giản của anh, rằng: “Anh thích những người có hoài bão, có con đường đi rõ ràng cho bản thân và kiên định bước trên con đường ấy” mà em càng thêm yêu anh hơn. Rồi cũng từ đó em có cố gắng hơn để học.

 Chỉ là không còn anh ở bên em nữa

Sau này, khi đã yêu nhau, anh vẫn thường lùa tay vào mái tóc ngắn ngủn của em, cười trêu em: “Hóa ra anh có sức nặng đến thế từ ngày xưa rồi nhỉ?”. Bởi vì chỉ sau tin nhắn của anh, ngày ấy em đã ra sức học, học chăm chỉ, cần mẫn. Bạn bè cười bảo sức mạnh tình yêu ghê gớm thật, em thì chỉ biết em không muốn làm anh thất vọng, em muốn chứng tỏ cho anh thấy ước mơ của em cũng đủ lớn, và mạnh mẽ như thế nào…

Ngày em nhận kết quả thi đại học, em cười vui vẻ, còn anh vẫn với ánh mắt lấp lánh niềm vui khen em giỏi. Cuộc sống sinh viên của em đã có anh từ những ngày đầu, rồi ở lại, dần dần thành một điều không thể thiếu.

Đối với em, có anh bên cạnh từ những ngày đầu đặt chân lên Hà Nội thực may mắn. Bởi vì có anh ở đó, Hà Nội trong em đã đẹp ngay từ phút giây đầu tiên, và cho đến tận sau này vẫn là miền ký ức trong trẻo tươi xanh nhất…

Tình yêu của chúng ta đến như một điều hiển nhiên, như thể cả hai đã ngầm hiểu, đã mặc định từ lâu. Em cũng chẳng bao giờ ấm ức vì lời tỏ tình anh còn nợ, không hoa, không quà, không câu ướm hỏi “Em! Làm người yêu anh nhé”. Anh hay lắc lắc đầu một cách rất làm bộ làm tịch và than: “Ai lấy được em đúng là phúc ba đời, con gái gì dễ tính quá, không làm kiêu chút nào cả”. Em lườm anh rồi lẩm bẩm: “Anh phúc chứ còn ai!”. Và anh, như chỉ đợi câu ấy, sẽ nở nụ cười tươi rói đặc trưng của mình, rồi choàng tay ôm lấy em, quá đỗi dịu dàng…

Bốn năm lặng lẽ trôi qua, em vẫn ngỡ mình là cô gái hạnh phúc nhất. Cho đến một ngày, anh nói anh muốn đi du học. Yêu xa là điều mà ai cũng sợ. Nhưng em tin anh, tin vào tình cảm sáu năm của chúng mình. Nên đến tận khi nhìn anh đi khuất vào phòng cách ly, em cũng không hề rơi nước mắt. Em đã tiễn anh bằng nụ cười tươi nhất, khăng khăng em chỉ đợi anh hai năm, chỉ hai năm thôi. Nếu biết đó là lần cuối gặp nhau, em đã cố ôm anh lâu thêm chút nữa… Nếu như em biết được, không phải hai năm, mà là cả một đời…

 Chỉ là không còn anh ở bên em nữa

Ngày tốt nghiệp, cầm tấm bằng loại giỏi, em biết tấm bằng này một phần không nhỏ là nhờ anh. Vì anh!

Buổi đầu đi làm biết bao bỡ ngỡ. Tăng ca liên miên làm em kiệt sức, chán nản, cáu bẳn với mọi thứ xung quanh. Chảy nước mắt gọi điện cho anh, nói về sự bất lực của mình, rằng mọi thứ mới mẻ quá, tại sao em mãi không thành thạo được như mọi người… Lúc đang chán chường thất vọng, khi đang hoài nghi bản thân nhất, chính anh là động lực để em cố một chút, cố gắng thêm một chút nữa… Bao nhiêu cái “một chút” ấy để rồi cuối cùng chạm tay vào trái ngọt lúc nào không hay…

Một ngày, anh nói với em, anh thậm chí không muốn về nữa. Việt Nam không phải mảnh đất hứa dành cho anh, anh muốn ở lại đất nước trù phú đẹp tươi, mức sống cao, thu nhập tốt. Anh lại nói với em chắc chắn anh sẽ định cư ở đây, em có muốn sang với anh không? Khi nghe những lời ấy, em đã biết con đường của chúng ta không còn là con đường chung nữa, nó đã xuất hiện vết nứt rồi. Bao nhiêu chờ trông, mong ngóng, bao nỗi nhớ thương ngút ngàn, bao cãi vã bất đồng cũng không làm em đau bằng khi anh nói hãy quên anh đi, anh không muốn tiếp tục mối quan hệ không thấy đích này nữa, anh nói chúng ta hữu duyên mà vô phận…

Chúng ta chia tay lặng lẽ như thế. Người ngoài cuộc sửng sốt, người trong cuộc chỉ mỉm cười nói một câu nhẹ tênh: “Hết duyên”.

Em không trách anh, ngàn vạn lần không trách móc gì anh, người yêu ạ! Em đã đọc ở đâu đó người ta nói rằng: “Rồi em sẽ nhận ra con người ta luôn đủ nhẫn tâm để bỏ người kia lại khi con đường của cả hai quá khác nhau”.

 Chỉ là không còn anh ở bên em nữa

Em chẳng khi nào hối hận đã gặp anh, yêu anh, đã bên anh sáu năm tuổi trẻ. Hôm qua em có về thăm trường mình. Vẫn đẹp, vẫn là chốn bình yên nhất trong tim em, và em biết, là trong tim anh nữa! Nhắm mắt lại, em vẫn có thể mường tượng ra hình ảnh một cô nữ sinh chuyên Văn chạy lên lớp chuyên Lý ngó nghiêng qua ô cửa sổ để tìm kiếm chỗ ngồi của một chàng trai ngày xưa, em vẫn như nhìn thấy ánh mắt anh nheo nheo, cười tinh nghịch trên hành lang đầy nắng…

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi

Cây bàng học trò chìa tay vẫy mãi

Em nhớ quá mà chỉ lo ngoảnh lại

Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên…”


“Chiếc lá buổi đầu tiên” của chúng mình, từ khoảng sân trường cấp ba lộng gió đến giảng đường đại học rộng thênh thang, em đã không còn tìm thấy nữa. Có lẽ, nó đã vương trên vai áo anh, theo anh sang xứ khác vào cái ngày tháng tám của mấy năm trước mất rồi. Và dù có thương nhớ đến đâu, mỗi chúng ta vẫn cần phải bước tiếp!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

Những dấu chân không bao giờ mất

Những dấu chân không bao giờ mất

Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.

Một thời thanh xuân ngọt ngào

Một thời thanh xuân ngọt ngào

Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

back to top