Chạy trốn luôn dễ dàng hơn phải không?
2018-12-23 01:30
Tác giả:
Mùa đến mang theo hương hoa hướng dương phảng phất trong gió, là hương của tình si, là vị của sự chung thủy. Hướng dương nở rực rỡ, lan tỏa chút sắc vàng ấm áp vào không gian se lạnh của Đà Lạt.
Một luồng gió lạnh thoảng qua, tôi siết chặt chiếc áo len màu vàng nhạt đang khoác trên người mới cảm giác ấm thêm một chút. Tuy lạnh, nhưng Đà Lạt đẹp thật đấy! Tôi chết mê chết mệt cái không khí dịu mát căng đầy sức sống nơi đây. Một lần hít vào, là bạn đã ôm trọn hương của những cây thông già, mùi của nắng vàng ngọt ngào, vị của đất mẹ trầm lắng,… Chỉ một lần hít thở, đất trời nơi đây đã quyện vào lồng ngực của bạn, và thế là bạn đã là một phần của Đà Lạt mộng mơ.
Đà Lạt đã khiến tôi say mê, giống như một loại rượu vang mà tôi từng được nếm thử ở Pháp, hương vị nhẹ nhàng, như có như không, nhưng vị nồng dịu dàng ấy khiên bao quý cô đắm say. Tôi hay nghĩ về những vùng đất mới như những loại rượu nào đó mà tôi từng được thưởng thức. Có lẽ vì cả hai đều khiến con người quên mất mình là ai, quên đi những đắn đo suy nghĩ,… để trở về với bản chất thật của mình.

Mà Đà Lạt hay thật! Tôi chỉ đặt chân đến đây mới ngày đầu tiên thôi, mà tưởng chừng đã lâu lắm rồi, thật lâu... Giống như có một chút gì đó của nơi đây xâm nhập từng thớ thịt, ảnh hưởng đến từng nơ-ron thần kinh của tôi. Tôi đã nghĩ rằng mình thực sự thuộc về nơi đây, ngay từ lúc tôi nhận ra mọi thứ tuyệt vời như thế nào.
Nhưng, có một khoảng trống, mà Đà Lạt không thể lấp đầy, cũng không có bất kì vùng đất nào trên đời có thể lấp đầy, đó chính là trái tim của tôi. Khi kết thúc hay bất đầu một tình yêu mới, tôi luôn rơi vào một hố sâu, mang đầy sự hoang mang và nghi ngờ, lần nào cũng vậy, tôi dùng nhiều cách khác nhau để lấp đầy cái mộ không tên này.
Lần này thì tôi chạy trốn Sài Gòn chật chội luyođể lên Đà Lạt hưởng thụ một bầu không khí mới, cũng để vơi bớt nỗi phiền muộn trong lòng. Cuộc sống này là vậy, khi mà đã quá mệt mỏi, bạn luôn muốn chạy trốn thay vì đối mặt với vấn đề cần giải quyết. Vì cơ bản, trốn chạy luôn dễ dàng hơn…
Đêm đến, không khí se lạnh tựa như tiết trời những ngày đông, co ro trong mền ấm nhưng lòng lại như băng tuyết mãi không tan. Kí ức về ngày hôm qua choán lấy tâm trí tôi…
- Em có biết, anh luôn thương em? – Anh nói với tôi bằng chất giọng trầm ấm của trai Sài thành, bằng tất cả nỗi lòng mà anh chôn dấu.
Tôi không thể đáp lời anh, có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng, cũng có một thứ gì đó đè nặng nơi con tim. Tình cảm của anh, tôi hiểu nhưng không thể chấp nhận, càng không muốn đối mặt. Đối với tôi, Thành luôn là một người bạn mà tôi tin tưởng, là anh em trong gia đình, là bờ vai ấm áp sẽ chia những mất mát trong cuộc đời. Đối với tôi, Thành luôn có những ý nghĩa rất đặc biệt, rất riêng…

- Em xin lỗi, em chưa quên được…. - Anh không để tôi nói hết câu, đã đặt lên môi tôi một nụ hôn, mạnh mẽ và cuồng say, anh chiếm trọn hơi thở của tôi. Anh nhìn vào mắt tôi, không nói gì nhiều, hôn thêm cái nữa lên tóc, và ôm tôi thật chặt và thủ thỉ với tôi rằng:
- Anh đợi được… Chỉ cần em để ý, anh vẫn luôn đứng đây chờ em. Đã ba năm rồi, không một giây một phút nào con tim này có thể ngừng yêu em.
Và thế là, tôi khóc nức nở trong vòng tay của anh…
Nhưng, khi bình minh ló dạng, tôi chạy đến một thành phố xa lạ, tôi lại chạy trốn tình cảm của anh. Thở dài một hơi, tôi nhìn ra của sổ của homestay đang ở, nhìn thấy đồi hoa hướng dương trong ánh trăng bàn bạc. Mất đi ánh sáng của mặt trời, hướng dương rũ rượi, thiếu sức sống đến buồn chán. Dù bầu trời đầy sao lấp lánh, dù đêm huyền mờ ảo, dù ánh trăng dịu dàng tỏa sáng, cũng không thể làm hướng dương rực rỡ.
Tôi chợt nghĩ, đến khi nào hướng dương kia mới có thể ngừng hướng về mặt trời? Chỉ có lúc chết đi! Rủ xuống… Mới có thể thôi.
Hướng dương đung đưa nhẹ trong gió, run rẩy thở dài...
© Đặng Như Quỳnh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







