Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vòng tròn chạy trốn

2012-06-28 17:01

Tác giả:


Nó là một con nhóc kỳ quái. Hẳn vậy, không ít người đã từng nhận xét nó như thế. Nó có thể đứng chờ 30 phút để hiếu kỳ  xem mặt người yêu của anh đẹp trai đang đợi chị ý trước cổng trường, lúc thì lại cau có như bà già vì phải đợi xe bus tận …5 phút. Lúc thì nhăn mặt kêu panadol đắng lắm nhưng lại có thể ngồi uống tù tì 3-4 cốc cà phê đen không đường không đá…cứ thế nó cứ sống với cuộc đời không bằng phẳng và không có sự lập trình từ trước: khi thì làm việc quên ăn quên ngủ, khi thì thả xòa mọi việc bắt xe ngược lên cầu Long Biên vào một ngày mưa gió bão bùng chỉ là để được đếm xem trên cầu Long Biên có tất cả bao nhiêu cái khóa. Nó yêu nghệ thuật, viết lách hay nhưng ca hát thì siêu dở. Nó thích sáng tác, thích viết và đã định theo nghề báo chí. Nhưng khi rục rịch làm hồ sơ thi đại học  bố mẹ nó đã khuyên con đừng thi vì sợ sau này khổ. Cái đời văn chương thì ai sướng bao giờ. Nhắc đến khổ, ai chẳng sợ, nó cũng sợ và rồi: “vâng, thì con nghe”. Nó nghe lời bố mẹ thi vào một ngành  rất hot. Mà theo lời mẹ nó sau này ra trường con sẽ làm việc ở một ngân hàng, lương cao, thưởng nhiều, mùa hè thì máy lạnh chạy ro ro, mùa đông thì buông rèm chắn gió… sướng, thích, nó thi và đỗ. Nhưng  có lẽ vì hot qua nên đến khi đậu rồi thì  có những lúc áp lực từ bài vở, học hành thi cử làm nó bị stress liên miên, mắt thì luôn trong tình trạng “họ hàng xa với anh gấu trúc” .

Nó không bị ấn tượng bởi cái toàn bích, nó không thích những cái mà nhiều người thích. Theo nó cái gì dễ dãi quá thì không được bền lâu. Năm lớp 8, lần đầu tiên nó thích một người, không phải vì cậu ấy đẹp trai nhất, không phải vì cậu ấy học giỏi nhất, cũng không phải vì cậu ấy là hotboy. Mà chỉ đơn giản vì cậu ấy là người đá bóng giỏi nhất trường. Khi cậu ấy sút trúng vào khung thành đối phhuong là khi cậu ấy đã sút vỡ tan tành cái trái tim mong manh như đá cục, hùng hục như đá tảng của nó. Lên đại học, nó vẫn thế, không thay đổi là bao, khác biệt đến mức hơi lập di, thích sự phá cách, mê đen không đường không đá và khoái viết nhật ký.

ngày ...tháng...năm.

Hôm nay nó đi học bằng xe bus, đông nghịt, bực mình muốn phát xì khói. 5h chiều Hà Nội ngày nào cũng đông như thế. Bỗng cuối xe có tiếng ồn ào, rồi tiết hét thất thanh, nó hiếu kỳ chen xuống cho bằng được. Trời, một cảnh đẹp như phim …Việt Nam, một anh người tốt đang giữ chặt tay một tên người xấu khi tên này đang móc túi của một ông già bên cạnh. Bus dừng bến, tên trộm chạy thục mạng dưới sự ngỡ ngàng của mọi người. Ông cụ rối rít cảm ơn, Người Tốt chỉ cười, nó đứng ngây nhìn nụ cười của Người Tốt, nụ cười như mùa thu tỏa nắng, khi cười mắt anh ấy cong cong thành hình nửa vầng trăng và  gương mặt thì rất sáng. Nó như bị thôi miên, cứ nhìn mãi, nhìn mãi cho đến khi xe bus phanh gấp khiến suýt đập mặt vào thanh chắn nó mới bừng tỉnh. Người Tốt xuống xe, bất giác như bị thôi miên, nó cũng xuống xe và lẽo đẽo đi theo Người Tốt một cách vô thức. Rồi Người Tốt rẽ vào một cái sân khá rộng, nơi có nhiều người đang ở đó, đều mặc đồng phục giống nhau. Khi đó nó mới để ý Người tốt đang mặc võ phục, bước đến cửa sân tập nó đang tạm dừng bước để tổng đài thông tin phát tín hiệu hỏi não bộ xem nên đi vào hay là quay ra. Trong khi chưa nhận được phản hồi thì nó đã bị một chị có một chiếc má lúm ở lớp võ phát hiện ra. Chị hỏi nó:

-Em đến tìm người hay là đăng kí học Vovinam?

Một tia sáng lóe lên, nó nở một nụ cười ranh mãnh. Một nụ cười rộng ngoách đến tận mang tai và trả lời chị Má Lúm:

-Em đến xin học Vovinam.

Cả lớp quay ra nhìn nó, Người Tốt cũng thế, anh nhìn nó trân trân, sau đó mới quay đi làm cho nó nín thở suýt xẹp hai lá phổi. Vậy mà khi nó nhìn lại và nở nụ cười chào hỏi anh  lại quay đi phớt lờ như chưa từng thấy nó. Xì khói, chưa gì đã chơi trò “ăn quả bơ, đội mũ phớt” với nó.

Nó trở thành võ sinh của Vovinam như vậy đấy. Khi nó thông báo thông tin mình đã đi đăng kí học võ tại trung tâm, nhỏ Thỏ Xù - bạn thân của nó đã suýt rơi cả nước mũi vì bất ngờ. Nó mỉm cười, bởi trong thâm tâm nó hiểu, nó đi học võ không chỉ vì tinh thần võ đạo và còn vì một người tốt có đôi mắt cong cong thành hình nửa vầng trăng khi cười.

Ngày…tháng…năm.

Cũng đã được hơn  3  tuần nó học tại trung tâm. Nó đã thuộc các lối đấm đã cơ bản và bước đầu chuyển sang tập quyền. Mối quan hệ của nó với các thành viên trong lớp cũng khá tốt đẹp. Nó hay nói chuyện với chị Má Lúm và anh Tóc Vàng. Những người ở lớp võ rất thân thiện và vui tính. Ở đó nó được phân lớp học theo cách trình độ nhất định. Những hôm đầu tiên đi học về nó không thể làm gì được, cười cũng đau, đi cũng đau, đứng cũng đau, ngủ dậy cũng đau, toàn thân ê ẩm, mệt. Nhưng nó vấn đến lớp đều đặn. 3 ngày một tuần, một buổi 2 tiếng. Có hôm lớp học đòn chân vì không làm đúng kỹ thuật mà thấy giáo hướng dẫn, khi làm đòn cuốn vai thay vì đưa vai xuống trước nó đã đưa đầu xuống trước. Đau ứa nước mắt, nó một mình len lén trốn ra một góc sân khóc, ngồi bó gối giấu khuôn mặt đẫm ước mắt vào trong chiếc áo còn thoang thoảng mùi cao salonpas. Có hôm đi tập về nó đã không thể ngủ vì được thầy Bụng Béo khen là tiềm năng võ thuật. Một ước mong hơi cao vời của nó là  sẽ nhanh chóng  được học lớp lam đai do Người Tốt  phụ trách. Hơn 3 tuần lân la ở sân tập, nó đã biết thêm nhiều về Người Tốt.

Họ và tên khai sinh Cao Duy Anh

Quê quán: Hải Phòng,

Hiện đang là sinh viên năm thứ 4 trường Đại học kiến trúc

Trình độ : Huyền đai

Chức vụ: Trợ giảng kiêm lớp trưởng.

Nhưng sau mỗi lần đi học vê là nó lại mang theo một nỗi hồ nghi, phải chăng Người Tốt ghét nó? Anh là người duy nhất ở lớp chưa từng tám chuyện với nó, không cười đùa với nó như mọi người, sắc mặt lạnh lùng và đôi mắt xa xôi. Nó tự cốc đầu mình trấn an: có lẽ chỉ là do mình tưởng tượng thôi. Nhưng kinh nghiệm của một con nhóc khoái nghiền tiểu thuyết và mê phim hàn thì những dấu hiệu đó để nó đưa ra kết luận cũng không phải là không có cơ sở. Nó mỉm cười đầy tự tin miệng lẩm bẩm: “ Lạnh như băng, được lắm, rồi em sẽ phá tan tảng băng đó ra.”

Ngày …tháng…năm.

Hôm nay nó đã làm cả lớp ngạc nhiên khi đã có thể  xoạc chân thẳng băng trên sân tập chỉ mơi sau có hơn 1 tháng tập luyện. Đâu có ai biết, thời gian rỗi của nó giờ đã không còn Lee Min Ho, không còn Big Bang, tạm chia tay với Bi(rain) còn Hạ Quân Tường thì được chuyển hộ khẩu vào gầm bàn. Trên bàn học xuất hiện một bức ảnh nho nhỏ. Hình Người tốt đang cười, mặc võ phục trên sân, sắc mặt rạng ngời còn đôi mắt thì cong cong thành hình nửa vầng trăng. Đó là kiệt tác mà nó đã chụp lén được bằng điện thoại của  nhỏ bạn đồng ý đổi trong vòng một ngày với chi phí là 2 chân gà.

Những thú vui tao nhã trước đây của nó đã thay đổi rồi, không còn những buổi chiều đi phiêu cùng nhỏ bạn, không còn những chiếc váy chấm bi hông hồng dễ thương, không còn thướt tha dép cao 7 phân, không còn tóc dài xõa bay chiều lộng  gió,  không còn lê la ngồi tám chuyện với lũ bạn nữa...vì theo của chị  Chunny cùng lớp thì người tốt thích một cô gái theo phong cách tomboy và ghét con gái lê la buôn chuyện. Nó phải là tuýp người mà anh ấy chịu quan tâm.

Ngày ...tháng ...năm.

Hôm nay lớp võ liên hoan, cả lớp kéo nhau đi tụ tập ở cafe Bin, môt quán cafe dành cho teen siêu cute. Mọi người cười nói vui vẻ, anh Tóc Vàng đề xuất chơi trò nói thât. Cầm một cái chai xoay tròn miệng chai chỉ vào đâu người đó phải trả lời thành thực câu hỏi của người chủ xị.

Nó nhấm nhổm không yên,  vừa mong cái chai sẽ không quay về hướng mình, vừa mong cái chai sẽ quay về hướng của Người Tốt. Nhưng dù sao chăng nữa nó cũng chỉ là người trần mắt hột nên không thể điều khiển cái chai theo ý mình, và có lẽ ông trời hôm nay cũng bận đi  ngủ nên không nghe lời thỉnh cầu của nó.   
Lần quay cuối cùng cái chai quay về phía nó. Tóc vàng cười ranh mãnh hỏi nó:

-Tuýp người con trai em thích là gì?

Nó nín thở, nếu nó nói ra tất cả sẽ là những tính cách của Người tốt. Nụ cười có đôi mắt cong cong thành hình nửa vầng trăng. Nó sẽ lộ mất. Đang bối rối khôngbiết phải làm thế nào thì điện thoại của nó rung, mẹ gọi, phù. Nó thở đánh sượt rồi co giò chạy biến. Nó tin chắc rằng trước khi nó chạy ra khỏi phòng nó đã bắt gặp ánh nhìn của Người  tốt. Ánh nhìn có cái gì đó khắc khoải trong đôi mắt mà nó không hiểu nổi. Khi trở lại bàn tiệc thì vấn là ánh mắt của ngày thường: lạnh lùng và đầy xa cách. Nó dõi mắt nhìn theo anh một cách kín đáo, anh vẫn vậy, cười nói với tất cả mọi người ở lóp võ nhưng nụ cười đó, ánh mắt đó không bao giờ dành tặng cho nó, không bao giờ là của nó.

Cuối buổi, đã hơi muộn, mọi người phân công người tốt đưa nó về vì anh có xe và cũng khá thuận đường. Nhưng cái cách mà người tốt kiên quyết phản đối khiến nó suýt bật khóc ngay giữa lớp. Nó nhìn Anh chòng chọc, môi mím lại, mắt long lên, hít một hơi thật sâu rồi nhoẻn cười nói với anh:

-Anh bận thì về trước đi, em tự về được.

-Uhm. Nói đoạn anh chào mọi người rồi quay xe về trước.

Hụt hẫng, nó cảm giác như mình đang dò dẫm đi trên một chiếc cầu thang trong một đêm tối mù mịt và bỗng hụt chân khi nhân ra cái cầu thang đó không có bậc tiếp theo.

Cả lớp hết nhìn anh rùi nhìn nó bằng những con mắt hình dấu chấm hỏi. Nó nuốt ngược nước mắt vào trong. Vẫn giữ gương mặt mình thật bình thản, thật bình thản. Nó mỉm cuơi với Tóc Vàng. Cất giọng mùi mẫn. : “ Anh đưa em về nhé?”.

Tối hôm đó nó đã khóc như mưa, khóc đến mức hai con mắt sưng húp lên như hai quả táo, nó muốn gào lên mà hỏi, nó muốn hét lên:

“Anh ghét em lắm à, nhưng vì sao chứ? Anh ghét em thì cũng được thôi, nhưng anh cũng phải cho em một lý do chứ? Chỉ một lý do thôi cũng không được sao? Em không phục, em không phục...”

Nước mắt lăn dài, nó mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, trong giấc mơ nó thấy anh đang mặc võ phục đứng giữa sân mỉm cười với nó, gương mặt rạng ngời, đôi mắt cong cong thành hình nửa vầng trằng. Anh giơ tay vẫy nó lại gần, nó tiền lại thì bông anh quay lưng bước đi thật nhanh, nó đuổi với theo. Khi đuổi kịp, nụ cười đã biến mất, chỉ còn đôi mắt xa lạ, cái nhìn u tối, vành môi mím chặt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai giễu cợt. Giật mình tỉnh giậy nước mắt đã ướt đẫm mi. Một mình ngồi trong bóng tối, nó ao ước có đủ dũng khí để một lần được đứng trước anh mà làm rõ ràng những hoài nghi, bất mãn của nó với anh. Nhưng không thể, vẫn chỉ là nó với đôi mắt đỏ hoe ướt nhòe.

bỏ trốn

Ngày...tháng...năm.

Đã hơn nửa năm nó học ở lớp võ, tình trạng của nó và anh vẫn vậy, lạnh lùng xa xôi. Nó và Anh đều đến lớp học vẫn đều đặn. Nhưng nó càng thân thiện càng cười nói bấy nhiêu thì cái nó nhân được vẫn là sự thờ ơ lạnh lùng, băng giá. Hôm nay thầy giáo cho cả lớp thi đứng tấn. Ai là người đứng lâu nhất sẽ được thầy miễn cho hai tháng học phí. Còi thổi. Bắt đầu. Cả lớp mấy chục con người đứng im như tượng, hai chân rộng bằng vai, lưng thẳng băng, mắt nhìn phía trước, 5 phút trôi qua. Trong lớp đã lác đác vài người bỏ cuộc. 10 phút trôi qua, chỉ còn lại 3 nam và 2 nữ đứng vững trên sân tập. Phút thứ 15 trôi qua, trên sân chỉ còn lại hai người là anh và nó. Thật sự nó đã hết sức chịu nổi nhưng cái cố chấp và hãnh tiến của một đứa con gái níu nó lại, nó dứng im như tượng đá. Chân đã mất hết cảm giác trực khụy xuống. Hơi hé mắt nhìn sang bên cạnh, nó thấy anh không có vẻ gì là mỏi cả. Đã vậy nó phải thắng, không phải vì cái khoản tiền hai tháng học kia, mà nó muốn chứng minh cho anh biết nó không phải là một đứa tầm thường. Phút thứ 20 trôi qua. Trên sân tập vẫn còn hai bóng áo xanh đứng im kiên trì và nhẫn nại. Lớp võ háo hức chờ đợi xem ai sẽ là người chiến thắng. Anh trợ giảng quen thuộc hay nhỏ ma mới tiềm năng kia....?

Cuối cùng, thầy tuyên bố sẽ có hai suất học bồng cho cả hai người. Cả lớp hò reo. Anh đứng lên mỉm cười bình thản, nó ngã khuỵ xuống. Nó đã hết sức chịu đựng. Cả lớp ùa lấy nó hỏi han. Nó ngước mắt tìm bóng áo xanh quen thuộc. Anh đang đi về phía phòng tập, một giọt nước mắt long lanh làm nặng trĩu đôi mắt nâu huyền. Nó đã thật sự hết kiên nhẫn. Nó biết hôm nay là sinh nhật anh, trong balo của nó vẫn còn cái gói quà bọc nơ màu bạc xinh xắn. Bàn tay siết chặt, nó biết tất cả đã kết thúc. Từ giây phút anh quay lưng đi đê mặc nó trơ trọi trên sân  tập.

Buổi tối hôm đó, nó đi lăng thang, lên cầu Long Biên một mình. Rồi chầm chậm chậm giật đứt từng chiếc chuông nhỏ trong chiếc chuông gió nó đã mua tặng anh, nó mong muốn cát và sóng sông Hồng có thể chôn vùi tất cả, chôn vùi hình ảnh của anh, chôn vùi cái tình cảm ngốc nghêch mà nó giành cho anh trong suốt thời gian qua, chôn vùi giọt nước mắt buồn, chôn vùi hình ảnh một con nhóc tóc dài ngày xưa...tất cả, tất cả. Mái tóc đã quá ngắn không thể cắt thêm được nữa. Tối hôm đó  nó uống một lúc 8 cốc đen đến nỗi bị say cafe. Gọi điện cho thằng bạn thân, khóc, khóc khóc như mưa như gió. Nó từ bỏ, anh thắng rồi. Sau hôm nay nó sẽ không đến lớp võ nữa, nó cất bộ võ phục xuống dưới đáy tủ quần áo, nó cất cái ảnh của anh vào sâu trong hộc bàn, nó cất nụ cười có đôi mắt cong cong thành hình nửa vầng trăng vào sâu trong góc gách thầm kín của trái tim.                                                   

Từ hôm đó, nó không còn đến lớp võ nữa, vào mỗi buồi chiều chủ nhật nó lại lên cầu Long Biên đếm khóa, đi một lượt cây cầu và điểm đến sẽ là công viên dành cho trẻ em nho nhỏ ở cuối chân cầu. Sông Hồng lộng gió nghịch ngợm thổi tung xoa bù mái tóc ngắn cũn bay lòa xòa trước mặt. Từng bước chân qua, thả xòa mọi kỷ niệm của một con nhóc ngang tàn.

love

Nhật ký của chàng trai.

Ngày ...tháng.... năm.

Hôm nay lớp võ có người mới. Một cô bé với nụ cười dịu ngọt. Ánh mắt hướng ra phía cổng chạm phải gương mặt cô bé. Tôi sững người. Như có một làn điện chạy dọc sống lưng. Là em đó, gương mặt ấy, nụ cười ấy, đôi mắt ấy. Là em, chính là em. Tôi như bị thôi miên, ký ức xa xôi chợt ùa về. Buổi chiều đầy gió, gương mặt em tinh khôi, nụ cười dịu ngọt, những tiếng phanh gấp, tiếng la hét, máu chảy dài nhuộm đỏ cả tà váy trăng, gương mặt xanh xao, em gượng cười nắm lấy tay tôi,  nụ cười tắt lịm, những vòng xe quay tròn quay tròn, em im lìm chìm vào giấc ngủ mãi mãi. Dẫu tôi có lay em dậy, kêu khóc, gào thét. Em vẫn nằm đó, em vẫn lặng im, em rời bỏ tôi vào một buổi chiều ảm đạm. Em ra đi, đi mãi để lại cho tôi một sự trống vắng lạ kì trong cõi lòng thơ bé. Ngày hôm ấy, một tình bạn kết thúc không đầu không cuối, không một câu trả lời, sự im lặng của người ra đi làm nhói đau tim người ở lại. Em đã rời xa tôi hai năm rồi nhưng dấu vết thời gian thì vẫn còn mãi. Em vẫn sống, vẫn sống trong góc thầm kín của trái tim tôi.

Cô bé xuất hiện làm ký ức buồn về Em trong tôi sống lại. Vết thương vẫn còn đó, vết thương còn chưa kịp kép miệng, liền da thì cô bé đó xuất hiện làm tim tôi nhức nhối. Ngay cả cách mà cô bé xuất hiện trước mặt tôi cũng giống Em. Cái ngày Em còn ngô nghê đứng rụt rè bên lớp võ nhìn tôi tập luyện, tôi vẫn nhớ những buổi cầm tay em chỉ dẫn từng đường quyền cơ bản. Cái cách Em hay cài huy hiệu ở cổ áo, cái cách Em nghịch ngợm ống hút mỗi đi đi liên hoan ở cafe Bin ...tất cả vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Phải làm sao đây? Hà Nội lại lông gió và tôi lại đang nhớ Em da diết. Em ở nơi đó Em còn nhớ đến tôi.

Ngày...tháng... năm.

Hôm nay khi đang cho lớp tập luyện, tôi thấy cô bé đang ngồi ở một góc lớp, bờ vai run run giấu trong tà áo xanh đẫm nước,  có lẽ cô bé bị chấn thương. Ý chí gồng lên kiềm chế không cho tôi chạy lại bên cô bé, ốm lấy cô vé vào lòng xoa dịu vết thương Tôi quay đi, bình thản tiếp tục những công việc quen thuộc. Tôi không muốn nhìn cô bé, tôi cũng không muốn nói chuyện với cô bé. Tôi lạnh lùng, tôi thờ ơ, tôi xấu lắm phải không Em?  Ngày trước em Luôn dặn tôi phải nhiệt tình, hòa đồng với mọi người Nhưng biết phải làm sao? Tôi không thể bình thản mà đối diện với gương mặt Em, tôi không thể ngừng nhớ về Em khi thấy cô bé ấy, tôi đã phải dấu đi cái ham muốn được cầm tay cô bé ấy, được sờ vào khuôn măt bầu bĩnh thân quen để tự huyễn hoặc mình đó là Em. Tôi hèn nhát lắm phải không em? Tôi đã không dám đối diện, tôi tìm cách chạy trốn.Tim nhói đau tôi lại nghĩ về em. Em ngày xưa gan dạ lắm, dẫu bị trật chân đau nhói nhưng em vẫn mỉm  cười  nhìn tôi. Tôi lại nhớ đến em rồi, bắt đền em đấy.

Ngày... tháng... năm.

Hôm nay cô bé đi học muộn, tôi đã rất lo lắng, thấp thỏm không yên. Rồi cô bé cũng đến, tôi giật mình. Mái tóc dài mềm mại của cô bé đã không còn nữa, một quả đầu tém gọn. Cô bé nhìn lạ đến khồng ngờ. Mắt tôi tối sầm. Cô bé đó đã phá hủy hình ảnh hoàn mĩ của Em rồi. Tôi đâm bực mình, cáu bẳn, tôi bắt cô bé phải tập luyện cật lực, tôi quát mắng cô bé, tôi gắt gỏng với cô bé. Tôi ghét mái tóc mới của cô bé, nó làm cho hình ảnh của em không còn vẹn toàn nữa. Cô bé càng xích lại gần tôi, cô bé càng nói chuyện với tôi thì tôi càng đẩy cô bé ra xa, tôi lạnh lùng và thờ ơ với cô bé. Nhưng tôi vẫn dõi theo cô bé mỗi ngày, cô bé ngã, tôi đau. Cô bé cười tôi vui...tôi dõi theo cô bé nhặt nhạnh, góp nhặt những xa xôi của ngày xưa. Tôi không tự huyễn hoặc mình bằng những điều không tưởng nhưng tôi có thể làm khác được sao? Tôi không chịu được khi nhìn thấy Em đứng đó, đứng bên tôi nhưng không phải là Em của hai năm trước. Tôi biết mình đối xử với cô bé như thế là rất bất công, rất vô lý, nhưng tôi không làm khác được. Tôi không thể cười nói với một người khác mang gương mặt của em _ cô gái mà tôi chưa bao giờ hết yêu.

Ngày... tháng... năm.

Hôm nay cô bé không đi học, đã hơn hai tuần nay cô bé không đi học. Tôi nhớ cô bé đến quay quắt, tôi đang nhớ em hay đang nhớ cô bé, tôi sợ một ngày tôi sẽ quên em… Tôi sợ cô bé lại biến mất, tôi sợ sơi dây vô hình kết nối tôi và em cũng biến mất. Tôi nhớ đôi mắt can trường của cô bé, tôi nhớ mái tóc ngắn của cô bé, tôi nhớ cái nụ cười của cô bé. ..

Sau buổi học tôi lang thang cầu Long Biên mong gió sông Hồng có thẻ thổi bay mọi suy nghĩ trong tôi. Chơt bước chân sững lại. Trước mặt tôi là cô bé đó. Váy trắng tinh khôi, tóc ngắn lòa xào, ánh mắt xa xôi. Bỗng có cái gì đó rất lạ trong tôi, một cảm giác mà tôi chưa từng có kể từ cái buổi chiều định mệnh cướp em khỏi tôi. Tôi bỗng cảm thấy rất minh mẫn, tôi biết cô bé trước mặt chính là cô bé ấy chứ không phải là Em. Lần đầu tiên tôi không nhìn thấy em khi thấy cô bé ấy.

Có lẽ tôi đã sai khi chạy trốn chính mình. Tôi biết cô bé đó chính là thiên thần mà em đã ban tặng cho tôi phải không? Một thiên thần mặc váy trắng và có mái tóc ngắn. Em hãy ngủ yên nhé. Tôi ở trần gian sẽ hạnh phúc thôi, chắc chắn là vậy mà. Ngủ ngon nhé kỉ niệm.        

  • Gửi từ email Đại Đậu

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn anh một cuộc đời ít đau thương nhé

Hẹn anh một cuộc đời ít đau thương nhé

Đêm nay gió thổi qua tấm rèm cửa, nắng xế chiều lẳng lặng trước hiên nhà. Thỉnh thoảng em sẽ len lén nhớ thương như ủi an tâm hồn mình một chút. Hẹn anh một cuộc đời ít đau thương nhé. Có hay không ai thương mãi một người, hay hình dung nào cũng dần phôi phai theo năm tháng? Liệu rằng em có đang phí hoài thanh xuân?

9 bài học cuộc sống bạn có thể học hỏi từ chú chó của mình

9 bài học cuộc sống bạn có thể học hỏi từ chú chó của mình

Nếu may mắn được nuôi thú cưng là một chú chó từ nhỏ, hẳn bạn đã học được cách chăm sóc chúng và chịu trách nhiệm cho người bạn của mình. Thế nhưng, khi lớn lên, chúng ta mới nhận ra rằng, những chú chó thực sự còn dạy chúng ta rất nhiều bài học cuộc sống đáng quý khác nữa. Cùng chiêm nghiệm những bài học cuộc sống ta đã học được từ người bạn nhỏ của mình nhé.

Buông tay anh với em chưa bao giờ dễ dàng

Buông tay anh với em chưa bao giờ dễ dàng

Cô nhớ ra mình đã nói chuyện rõ ràng và từ chối cậu ấy rồi. Gương mặt buồn bã và cả bóng lưng của Toàn, cả đời này, có thể cô sẽ không bao giờ quên. Cô buông con rồi khóc nấc, tự ôm tròn mình trong vòng luẩn quẩn mang tên số phận.

Hãy gạt bỏ sự trống rỗng trong lòng và đứng dậy tìm lại bản thân

Hãy gạt bỏ sự trống rỗng trong lòng và đứng dậy tìm lại bản thân

Cuộc đời mà, mỗi chúng ta ai cũng có những lúc mất đi sự tự tin bản thân mình từng có. Điều quan trọng không nằm ở lý do chúng ta làm mất chúng là gì, mà nằm ở cách mỗi người gạt bỏ sự trống rỗng trong lòng mà đứng dậy tìm lại bản thân.

Em mong chúng ta của bây giờ và sau này vẫn có nhau

Em mong chúng ta của bây giờ và sau này vẫn có nhau

Trong câu chuyện chúng ta, cả hai đều bình đẳng và có quyền lên tiếng nhưng để yêu được đứa bướng bỉnh như em anh đã hạ cái tôi của mình xuống rất nhiều. Cảm ơn anh vì tất cả anh nhé. Ở sâu thẳm trong em, em vẫn mong chúng ta của bây giờ và sau này vẫn có nhau.

Top 4 cung Hoàng đạo đúng chuẩn vợ hiền, dâu thảo, là 'đối tượng phải kết hôn' trong mắt đấng mày râu

Top 4 cung Hoàng đạo đúng chuẩn vợ hiền, dâu thảo, là 'đối tượng phải kết hôn' trong mắt đấng mày râu

Những cô gái thuộc 4 cung Hoàng đạo này đúng chuẩn vợ hiền, dâu thảo, mẹ tần tảo mà bất kỳ người đàn ông nào cũng khao khát có được.

Còn mấy mùa lá bàng nữa đi qua tóc nội?

Còn mấy mùa lá bàng nữa đi qua tóc nội?

Nhìn cây bàng trước nhà đang dần thay lá,chúng rủ bỏ tấm áo vàng khoác lên mình bộ đồ xanh óng mượt, nó lại thả trôi theo dòng suy nghĩ "Còn mấy mùa lá bàng nữa nội nó phải rời đi?"

Thèm tiếng ve giữa vòm mây trong nắng

Thèm tiếng ve giữa vòm mây trong nắng

Xa bục giảng rồi, dù lòng chẳng thể bùi ngùi Mới thèm tiếng ve giữa vòm mây trong nắng Thèm cánh phượng rơi giữa lưng chừng xa vắng Giục mùa thi làm rối kẻ xa trường.

Buông và nắm

Buông và nắm

Trái tim ta là hoa Hãy tự mình cảm nhận Lắng nghe từng hơi thở Để biết nắm hay buông.

Timeline của 1 cô gái độc thân

Timeline của 1 cô gái độc thân

Độc thân hay có một gia đình, hoàn toàn là một sự lựa chọn. Không có đúng hay sai, chỉ cần hỏi điều bản thân thực sự muốn là gì!

back to top