Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chào cậu, chàng trai tuổi trẻ của tớ

2022-03-13 01:20

Tác giả: Hari


blogradio.vn - Chúng tôi đều đã trưởng thành, đều bị cuộc sống và thời gian bào mòn. Có thể cậu ấy đang nắng đẹp còn bên tôi lại ẩm mưa thế này. Tôi hít một hơi thật dài quyết tâm không để cuộc sống của mình vô vị như vậy nữa, học thêm thứ mới, trải nghiệm, và thử mở lòng với mọi người nhiều hơn xem sao, để bản thân không phụ thuộc vào quá khứ mới có thể trở nên vui vẻ được. Đây có lẽ là lần cuối nhắc về cậu. Tạm biệt.

***

Tình yêu tuổi học trò giống như cơn mưa rào, nông nổi, mạnh mẽ, trong sáng. Dẫu biết đi ngang sẽ ướt nhưng vẫn có những con người trong thời niên thiếu nông nổi ấy vẫn tình nguyện bước qua, lúc ấy hẳn trong mắt họ sau cơn mưa chỉ toàn là ánh nắng và cầu vồng. 

Họ không cần biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ cần ngày hôm nay, khi ánh hoàng hôn trầm ấm chiếu dài trên hàng lang rộng thênh thang, hai người chỉ cần nắm tay nhau cùng băng qua hành lang này, không quan tâm tới mọi thứ xung quanh, trong mắt ngập ý cười thấp thoáng bóng hình của đối phương. 

Tôi không ngờ được trong những năm tháng tuổi trẻ ấy, tôi cũng từng có một mối tình đầu như thế. Tôi hiện tại không còn là cô nhóc ngây thơ trong sáng ngày ấy với ánh mắt lấp lánh  cùng chiếc má bầu bĩnh, nghĩ gì nói nấy, mọi cảm xúc đều biểu lộ trên gương mặt. Thay vào đó, là chiếc cằm nhọn, gò má cao. Tôi biết đó là sự trưởng thành. Và tôi không thể nào cứ nhìn về quá khứ mãi được. 

Cuộc sống cứ như một guồng quay bất tận và lặp lại, sáng đi làm tám tiếng rồi tối về nhà, ngày ngày xử lý các số liệu. Sếp mắng, bạn bè lúc gần lúc xa, không một ai thân thiết. Đôi khi muốn rủ ai đó cùng đi xem phim hay dạo phố, lục tìm danh bạ mới nhận ra là không có một ai. 

anh

Người đến, người đi không phải vì chúng tôi có xích mích mà chỉ đơn giản là mỗi người có những suy nghĩ và định hướng riêng nhưng lại ích kỷ cho nhau thời gian và cố gắng. Và tôi biết đó là cái giá của sự trưởng thành, nó cuốn tôi đi xa mãi cái tuổi ngây thơ, trong sáng mà tôi muốn ở lại. Tuy nhiên, những kí ức về năm tháng thanh xuân lại giống như một hạt mầm trong tôi. Chỉ cần tôi lắng nghe nó dường như nó sẽ nảy mầm thành một cây giá đỗ thân trắng trong cùng với đậu mầm vào vươn lên đón ánh nắng sớm mai trong một góc tối cằn cỗi. 

Sau những ngày cảm thấy bản thân không thể gắng gượng được, thay vì khóc lóc, tôi sẽ tự mua cho mình một vé về ngày xưa, để chữa lành tâm hồn yếu đuối trong cái vỏ bọc cứng ngắc này. Tôi giật mình, đã bao lâu rồi tôi không tua lại những mảnh kí ức tươi đẹp đó.

Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi trở về với thân thể mệt ra rời. Cuộc sống, công việc sớm đã khiến nụ cười của tôi trở nên giả tạo để lấy lòng mọi người, vô hình chung tôi đã trở thành một người ba phải, chỗ nào cũng thuận theo. Đi từng bước trên đường từ bến xe buýt về nhà trọ, nhìn mũi giày cao gót mà thấy một cảm giác nghẹn ngào xuất hiện trong lòng tôi rồi bỗng nhiên một giọt nước mắt rơi xuống chạm vào mũi giày. 

Tôi là người thất bại đến thế ư? Tôi điên cuồng bước nhanh, lao qua dòng người tấp nập trên vỉa hè, chính là đang chạy đua với nước mắt, tôi không muốn bản thân yếu đuối ở nơi này. 

Sau khi trở về phòng, tôi như hết sức lực mà ngả người rơi tự do xuống chiếc giường. Một cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong lòng tôi, nước mắt như mưa mà rơi xuống. Tôi òa khóc. Với lấy chiếc gối để ngăn lại cảm xúc này của mình, tôi hít thở đều và nhắm mắt lại. Để mặc cho hạt giống tâm hồn nảy nở trong lòng tôi.

Khung cảnh góc phố quen thuộc hiện trước mắt tôi, nắng chiều tà trải dài trên khoảng sân trường vắng người. Đây hẳn là lúc mọi người đã về gần hết, chỉ còn lại những học sinh trong đội thể thao ở lại luyện tập. Tôi nhìn xa xa thấy cậu ấy, bóng hình mơ hồ, nhàn nhạt, vì đã lâu không gặp, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là cậu ấy. Cậu thiếu niên với nước da màu đồng đang với tay đập quả bóng vào rổ. Sau khi ghi bàn, ánh mắt cậu hướng về phía ghế đá bên dưới hàng phi lao, trong mắt ngập tràn ý cười. 

hoa_2

Nhìn theo hướng cậu ấy, đó là một cô bé với mái tóc bấm ngồi ôm chiếc cặp sách, hẳn là của cậu ấy, vì sau lưng cô bé có đeo một chiếc cặp khác. Và không ai khác đó chính là tôi. Lòng tôi nao nao một mảng. Cô bé cười giơ ngón cái với cậu ấy. Thật tiếc vì tôi là kẻ du hành thời gian. Chỉ có thể nhìn và cảm nhận mà không thể động chạm vào bóng hình mà tôi không thể nào quên. 

Có những chuyện tưởng như vừa mới hôm qua thôi những thực ra đã trôi qua bao nhiêu năm, rồi có những lúc giật mình vì cảm xúc của mình vẫn đong đầy, phải yêu thương đến nhường nào mà tình cảm mới không vơi đi như vậy. Rồi bóng hình hai người cùng nhau trở về in dài trên mặt đất cùng tiếng nói cười rôm rả, thi thoảng cả hai nhìn nhau cười dường như trong mắt chỉ có đối phương. Tôi bây giờ không cần bất cứ điều gì, hoặc là không đủ sức lực để dành thời gian cho những mối quan tâm khác. Hoặc bóng hình của cậu ấy quá lớn khiến tôi không có dũng cảm để bước tiếp tới bất cứ ai khác.

Mọi thứ bỗng thay đổi, chuyển tới lớp học, tôi thấy cậu ấy, người con trai uể oải nằm gục xuống bàn nhưng ngón tay vẫn vân vê nghịch tóc cô bé ngồi trước. Cậu ấy thấy có vẻ bình thường, nhưng cô bé kia đã đỏ chín mặt. Lúc ấy, tôi là người nhút nhát trong việc công khai chuyện yêu đương này trước mặt bạn bè, mặc dù trong lòng thì thực sự, thực sự rất thích cậu ấy, rất muốn thể hiện tình cảm của mình. Nhưng ngoài những tin nhắn buổi tối thì tôi không biết làm gì cho cậu ấy. Thậm chí tôi tự vẽ một cặp đôi chibi dễ thương cũng không dám tự tay đưa cho cậu ấy để rồi, tới giờ tôi vẫn còn giữ nó, nó được yên vị kẹp trong quyển nhật ký đã cũ của tôi. Hay tôi muốn tặng cậu ấy chiếc kẹo cũng ngần ngại không biết phải đưa như nào. 

Như có một thế lực nào đó ngăn cản tôi, dù tôi có cố gắng như nào. Phải chăng đó là những ngượng ngùng cảm giác yêu lần đầu? Nhưng với cậu ấy thì khác, cậu ấy thể hiện rất nhiều, đó là phương thức thể hiện của cậu ấy. Những lần như vậy tôi lại chỉ mỉm cười rồi quay đi vì tôi quá để ý những lời bàn tán xung quanh. 

em_23

Con người tôi bây giờ đã mạnh bạo hơn rất nhiều, đã có thể nói những lời trong suy nghĩ của mình ra một cách rõ ràng nhất, mà không còn phải hai má ửng đỏ, chỉ khác một điều là cậu ấy giờ không còn ở bên cạnh tôi. Khi con người học được cách trưởng thành cũng đồng nghĩa họ phải đánh đổi rất nhiều thứ. 

Trong cuộc đời này, chúng ta sẽ gặp gỡ biết bao nhiêu người, quen biết nhiều người, nhưng dường như khoảnh khắc ngây dại, ngượng ngùng lúc đó, những lời muốn nói mà không thể nói ra ấy lại là chân thành và chân thật nhất.

Xuân, hạ, thu, đông. Nếu mùa xuân như một đoạn mở đầu dịu dàng của một bản nhạc thì mùa đông lại như một dấu lặng ngân dài. Hình ảnh cô bé nhỏ nhắn đứng ở hành lang lớp học trầm ngâm nhìn mưa phùn rơi. Chóp mũi cô bé cũng đã ửng lên vì lạnh, khóe mắt hơi đỏ, không biết vì mưa lất phất bay vào mắt hay cô bé đang xúc động muốn khóc nhưng không thể. Khi ấy, tôi cảm thấy rất hụt hẫng, không muốn bất cứ một cái gì, không biết cần phải làm gì, không biết đi đâu, khi đó là kì hai năm lớp 11. Cậu ấy nói đã chán với thái độ của tôi. Mọi thứ của tôi dường như đều xoay quanh cậu ấy, nên khi cậu ấy ra đi cảm giác giống như cả thế giới của tôi sụp đổ vậy. 

Mùa đông ấy để lại trong tôi một ám ảnh sâu sắc, mang đến cho tôi một nỗi cô đơn không thể nào xóa nhòa. Đến bây giờ mỗi khi mùa đông đến, nhìn những cây khô xơ xác bỗng chốc tôi lại nhớ tới ngày hôm ấy ở hàng lang, tôi cũng nhìn những cây trụi lá trong vô thức. Dường như ký ức về mùa đông ấy đôi khi vẫn hiện hữu, rõ nét và đầy đủ. 

Đôi khi tôi vẫn còn cảm nhận được hơi thở của mùa đông ấy và cả sự lạnh nhạt của cậu ấy.Tôi vẫn cứ im lặng và bình thản như mọi khi, dường như tất thảy mọi thứ trước đây là một mình cậu ấy đa tình trong mắt người khác. Tôi cũng thấy tôi thật mâu thuẫn, tại sao tôi hoạt bát, không suy nghĩ nhiều để nói chuyện với mọi người trong lớp, nhưng với cậu ấy tôi lại chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.

Nhiều năm sau, sau khi tôi đã trưởng thành, đã biết thế nào là thể hiện cảm xúc, biết yêu một người một cách trọn vẹn là như thế nào thì không còn cơ hội thứ hai với cậu ấy nữa. Chúng tôi chỉ đơn giản là hai người bạn cũ cùng lớp cấp ba. Vậy mới nói, tình đầu chính là dở dang, là bỡ ngỡ là khờ dại học cách yêu. Cũng nhờ vậy mà tôi cũng học được cách trân trọng người đến sau. Có một số chuyện, có một số con người đã bỏ lỡ thì chính là bỏ lỡ cả đời. 

co

Tôi tỉnh dậy, cảm giác khóe mắt đã khô nay lại thêm một dòng nước mới. Đoạn tình cảm đó mặc dù dang dở nhưng với tôi nó cũng thật đẹp. Đoạn tình cảm ấy chính là liều thuốc chữa lành. Tình đầu là dang dở mà đâu thể cưỡng cầu được khi cả hai còn chưa trưởng thành. 

Tình đầu thật khó quên vì nó sẽ không bao giờ quay lại, dù ta có yêu đương, gặp gỡ thêm bao nhiêu người, thì cảm xúc khi lần đầu con tim rung động vẫn rất riêng biệt. Tôi không biết ở nơi phương xa ấy có khi nào anh chợt nhớ tới tôi, nhớ tới đoạn tình cảm này hay không. Tôi biết giờ cậu ấy có rất nhiều mối quan hệ và thế giới của tôi cũng không chỉ thu gọn lại chỉ còn mỗi mình cậu ấy nữa. 

Chúng tôi đều đã trưởng thành, đều bị cuộc sống và thời gian bào mòn. Có thể cậu ấy đang nắng đẹp còn bên tôi lại ẩm mưa thế này. Tôi hít một hơi thật dài quyết tâm không để cuộc sống của mình vô vị như vậy nữa, học thêm thứ mới, trải nghiệm, và thử mở lòng với mọi người nhiều hơn xem sao, để bản thân không phụ thuộc vào quá khứ mới có thể trở nên vui vẻ được. Đây có lẽ là lần cuối nhắc về cậu. Tạm biệt.

© Hari - blogradio.vn

Xem thêm: Có những mảnh tim âm thầm vỡ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top