Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chàng trai tháng mười của riêng em

2017-10-17 01:35

Tác giả: Mưa Thu

blogradio.vn - Anh đã dạy cho em cách yêu trở lại sau những tổn thương đã giày vò trong kí ức. Anh - chàng trai tháng mười giống như bản tình ca đẹp đẽ mà phảng phất chút buồn dịu dàng, điềm đạm mà mỗi khi ở bên luôn khiến em bình yên. Anh giống như cái nắng tháng mười hiền hoà, nhẹ nhàng mà vẫn đủ sức hanh khô mọi thứ trong trái tim em ngần ấy năm. Để rồi đi cả một quãng đường dài em mới chợt nhận ra anh quan trọng nhường nào.

***
blog radio, Chàng trai tháng mười của riêng em

Tháng mười về trên những con phố quen, những con đường trải vàng lá, gió heo may xào xạc như làm nôn nao thêm nỗi nhớ. Hà Nội đang tiễn vội những ngày thu cuối cùng để đón cái rét đầu đông bằng một chút hương vị của nắng nhạt êm ả mỗi chiều về. Những bông bách nhật cũng bắt đầu hé nở. Con đường thoang thoảng hương vị nồng nàn của Hà Nội. Mùi hoa sữa quyện vào trong gió níu bước chân ai để con đường cứ như dài thêm cả nỗi nhớ. Một mùa cưới nữa lại về. Mùa của tình yêu và nỗi nhớ.

Em lại lang thang trên những con phố một mình, tạt vào quán nhỏ và gọi một ly trà hoa cúc. Nhấm nháp từng cảm xúc giữa cái gió heo may se se lạnh. Nhìn con phố giữa những ngày giao mùa bỗng thấy trong mình dường như cũng đang dần diễn ra một sự chuyển tiếp của tâm trạng bình yên đến khó tả. Cái nắng vàng hanh hao, cái hoang hoải của mùa đang dần tan vào trong mùi hoa sữa, con gió heo may thổi qua và hàng cây cũng chỉ rung rinh nhẹ. Chiều về trên con phố tấp nập người qua lại vội vã, tiếng còi xe đến inh ỏi nhưng lòng em lại tĩnh lặng, phải chăng thu đã đi qua và em đã đánh rơi quá nhiều kí ức?

Chúng mình đã đánh rơi những tuổi thanh xuân trên những con đường và những chuyến đi vô định. Thủa ấy trong em là những gì kiêu hãnh của đứa con gái đầy tham vọng. Còn anh, con ngựa bất kham nhưng lại lặng lẽ bên đứa con gái chẳng có một điểm nào cùng gu. Khi em buồn anh cứ lắng nghe. Em cần đi nơi nào anh cũng cho em đến. Kỉ niệm bên anh chỉ là những con đường và những câu chuyện không bao giờ có hồi kết.

blog radio, Chàng trai tháng mười của riêng em

Thời gian chạy nhanh như cơn gió chẳng kịp chờ đợi ai bao giờ. Em và anh đã từng đi qua bao nhiêu con đường để rồi ta lại đi lướt qua nhau. Cái tuổi đôi mươi của đời người nhiều đam mê, nhiều tham vọng cuốn mình theo những vòng xoáy khiến cả em và anh chẳng kịp nhìn lại những con đường và kịp nhớ những câu chuyện thủa ấy, cảm xúc tưởng chừng đã bị đánh rơi vào quên lãng. Người ta vẫn bảo tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào nhưng nếu được ta vẫn sẵn sàng muốn ướt thêm một lần nữa. Mười năm đi qua như một giấc mơ dài để rồi cuối giấc mơ ấy ta lại gặp lại nhau để thêm một lần nữa để yêu thương.

Mùa hè và cơn mưa định mệnh như nhịp cầu nối lại giấc mơ của những ngày đã cũ. Cả em và anh, ta đã đi qua cái thời vụng dại đầu đời ấy bằng những trải nghiệm, có cái ngọt ngào, có cả cái đắng cay mặn chát của dư vị đời để lại. Đôi vai anh không còn cái dáng của chàng công tử bột và đôi mắt của em cũng chẳng còn hồn nhiên không âu lo. Bất giác mình nhận ra nhau giữa những khoảng lãng quên ấy là những nỗi nhớ. Có những người xuất hiện trong cuộc đời khiến ta day dứt cả cuộc đời nhưng cũng có những người đi qua mang đến cho ta cả một trời yêu thương lặng lẽ mà ta vô tình không biết giữ. Có ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau? Có những thứ tình cảm thật đặc biệt và cũng có những người đặc biệt bước vào cuộc sống của ta nhẹ nhàng, thâm trầm mà sâu lắng. Anh đã đến bên em như cơn gió mùa thu, dịu dàng mà cứ chùng chình giữa những cảm xúc mông lung.

Anh đã dạy cho em cách yêu trở lại sau những tổn thương đã giày vò trong kí ức. Anh - chàng trai tháng mười giống như bản tình ca đẹp đẽ mà phảng phất chút buồn dịu dàng, điềm đạm mà mỗi khi ở bên luôn khiến em bình yên. Anh giống như cái nắng tháng mười hiền hoà, nhẹ nhàng mà vẫn đủ sức hanh khô mọi thứ trong trái tim em ngần ấy năm. Để rồi đi cả một quãng đường dài em mới chợt nhận ra anh quan trọng nhường nào. Anh giống như cơn mưa hôm ấy vừa nhẹ nhàng, vừa đủ để gội ướt cả một miền kí ức. Nép vào vào tấm lưng đầy của anh, trốn đi những hạt mưa đủ để em nhận ra ngoài vẻ ngông cuồng là sự dịu dàng đặc biệt, ấm áp đến vô cùng. Giữa những ngày tháng mười se lạnh, cơn mưa anh chính là nhịp thổn thức trong em.

blog radio, Chàng trai tháng mười của riêng em

Đi qua những năm tháng thanh xuân, em cũng đủ hiểu được quy luật của cuộc đời sau rất nhiều những đổ vỡ, có hợp ắt có tan, có gặp nhau ắt có ngày ly biệt. Bên nhau đủ lâu, đoạn đường đi cùng nhau đã đủ dài, và kí ức bị đánh rơi đủ để nuối tiếc rồi cũng đến lúc chúng ta cùng tạo cơ hội để mình bước vào cuộc đời nhau. Chúng ta đều không đoán định trước được, nhưng có một điều chúng ta có thể đó là dũng cảm mở lòng đón nhận nhau, chấp nhận những đổ vỡ trong quá khứ và biết ơn nó đã giúp ta trưởng thành hơn để hạnh phúc trọn vẹn hơn.

Dù cuộc sống vẫn luôn ẩn chứa những bất ngờ, những chắc trở. Dù anh hay em vô tình đánh lỡ tuổi thanh xuân để rồi ta bước vào đời nhau muộn màng đến thế. Dù cuộc gặp gỡ ấy lâu dài hay trong những khoảnh khắc thì những những cảm xúc chân thành xuất phát từ con tim luôn khát khao được yêu thương vẫn đáng được trân trọng.

Giữa những ngày tháng mười, thu đang vội vã dệt nốt chiếc áo vàng mơ của mình trên nhưng con phố. Chút heo may khe khẽ trên những cành lá như thì thầm tiếng yêu của đất trời. Mùa đông dần gõ cửa nhưng em cảm thấy trái tim mình ấm nóng. Bởi anh không chỉ là cơn mưa tắm mát tâm hồn em những ngày hè nắng chói, chàng trai tháng mười mang đến cho em cả những con nắng lung linh không rạo rực nhưng đủ làm ấm những giá lạnh đầu mùa. Cảm ơn anh, chàng trai tháng mười của riêng em. Cảm ơn cuộc đời cho ta gặp lại nhau lần nữa dù muộn màng nhưng đủ để thắp sáng những đam mê.

© Mưa Thu – blogradio.vn

Mưa Thu

Khi bạn hướng về phía mặt trời bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

"Tên tôi là Sulli, 'sul' có nghĩa là tuyết và 'li' có nghĩa là bông hoa lê. Nên tôi có lẽ sẽ được tái sinh thành một bông hoa nhỏ nhưng tràn đầy sức sống mạnh mẽ" – Sulli từng chia sẻ.

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Trên đời này, cái gì cũng đều có hạn sử dụng của nó, một chiếc bánh có thời hạn một tuần, một lon nước ngọt là một năm... Vậy thời hạn của một tình yêu, một cuộc hôn nhân là bao lâu?

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Những cơn gió se lạnh mang theo hương thơm của hoa sữa làm Hà Nội thêm buồn. Con đường này đi rồi cũng phải dừng lại và ngày mai tự hứa với bản thân sẽ sống khác hơn, sẽ thử làm những điều mới mẻ, sẽ yêu bản thân và yêu người ấy nhiều hơn. Phải sống sao cho trọn vẹn thanh xuân. Thì ra cuộc sống nó không hề tẻ nhạt như mình nghĩ đâu.

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Vừa biết vun vén gia đình lại biết cách chia sẻ gánh nặng với người mình yêu thương, quả thực, người có phúc lớn mới lấy được nữ Canh Ngọ làm vợ.

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Hai bạn từng là bạn thân chí cốt hoặc chỉ là những người bạn xã giao. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc và trò chuyện, bạn cảm thấy có điều gì đó nhiều hơn và khác hơn.

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Trong tình yêu, chia tay không phải là điều tồi tệ nhất, mà sớm rời đi để dành cho nhau những cơ hội mới, khi mà chúng ta đã chẳng còn thật sự phù hợp với nhau nữa. Buồn thì hãy cứ buồn, đau thì cứ khóc, nhưng cô nên nhớ rằng, nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng.

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên không phải tìm quên, bởi càng quên càng nhớ

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Mình là kẻ thèm hơi ấm mùa đông thèm cái siết tay, thèm những lần ghì chặt

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có ai đó đã đùa với tôi rằng tuổi 28 giống như một quả đu đủ sắp già. Vỏ vẫn còn xanh nhưng lòng đã chín. Nghe có vẻ buồn cười mà ngẫm thật hay. Nó gom mọi thứ lại vừa đủ giữa lưng chừng.

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Sau này chúng ta sẽ lại là chúng ta như trước đây, không vướng bận và liên quan gì tới cuộc sống của nhau. Đôi khi tôi nghĩ rằng, trong tình yêu đến được với nhau hay không vốn dĩ là chuyện của duyên phận, nhưngrồi tôi nhận ra, bởi lòng người đổi thay nên duyên hóa mỏng, phận bạc màu. Tôi không còn khóc lóc như trước đây, tôi trở nên tĩnh lặng, mặc kệ những đợt sóng lòng cứ ngút ngàn gào thét.

back to top