Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chậm lại để cảm thấy cuộc đời thật khác

2018-11-26 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Có lẽ, khi chúng ta sống chậm, mọi thứ xung quanh đều trở nên rất khác. Ta như người mộng du, lang thang trên những con đường rực rỡ, bỏ ngoài tai những âm thanh ồn ã.

***

Hôm nay tôi về muộn, chính xác là muộn hơn so với thường ngày ba mươi phút. Ba mươi phút, đủ cho thị trấn nhỏ này trở nên khác lạ. Không khí nhộn nhịp lạ thường, hai bên đường là những khu quán sáng rực ánh đèn, không còn kẹt xe, tắc đường, không còn phải chen nhau nhích lên từng centimet. Tôi đeo tai phone, chạy chầm chậm trên đường, cảm nhận từng cơn gió mát lạnh những ngày đầu đông.

Mặc dù không có cái không khí trong lành như sách vở thường miêu tả, nhưng tôi lại cảm nhận được một nét đẹp rất riêng của những con người bận rộn trong một cuộc sống bận rộn. Thế nhưng, vài chiếc xe đi sau bấm còi inh ỏi như tỏ thái độ với sự "hưởng thụ" của tôi. Họ hối hả đi về phía trước, cố gắng chạy đua với thời gian trước ngày tàn. Nhưng cũng có những người như tôi, họ cũng đi từ từ, thong thả, có lẽ họ cũng muốn sống chậm lại một chút, như người ta vẫn thường nói: "Sống chậm lại để yêu thương khác đi".

Chậm lại để cảm thấy cuộc đời thật khác

Chậm hơn hai giây bạn có thể thấy những tờ quảng cáo dán trên cột đèn điện,chậm hơn năm giây, có thể nghe thấy tiếng chuông nhà thờ điểm năm rưỡi, chậm hơn, chậm hơn một chút bạn sẽ ngạc nhiên vì nhũng điều mình vừa thấy, bạn sẽ có thời gian để đánh giá một cửa hàng, suy ngẫm về một phong cách. Và biết đâu, bất chợt trong đầu bạn lại nảy ra một ý tưởng hay ho. Có thể bạn cũng sẽ ngửi được cả những hương vị làm nôn nao lòng người của hàng quán ven đường lẫn giữa mùi khói bụi, hay chỉ là mở âm lượng lớn một chút, để cảm nhận từng chữ trong bài hát thay vì chỉ nghe giai điệu bắt tai như thường ngày. 

Từng bài nhạc cứ theo trình tự của nó, lúc nhanh lúc chậm làm tâm trạng tôi cũng theo đó mà lên xuống trập trùng. Lời bài hát như thước phim quay chậm đưa tôi về những kỉ niệm gọi tên: thanh xuân. Quay về khi tôi còn là cô nữ sinh cấp ba vô ưu vô lo, ngày ngày đến lớp trong tà áo dài trắng, trong nụ cười của bạn bè, trong những lần vi phạm kỉ luật, trong tình yêu đầu tiên và kết thúc trong những giọt nước mắt ngày chia xa. Ở cái tuổi mà người ta gọi là thanh xuân ấy, tôi cũng như bao người. Có nụ cười, có nước mắt, có những suy nghĩ trẻ con ngờ nghệch, cũng có những quyết định còn hối hận đến tận ngày hôm nay. Chưa làm được việc gì to lớn khiến bố mẹ tự hào, chỉ biết ngày ngày trôi qua với nụ cười trên môi, nhìn mọi thứ đều là màu hồng cách tươi đẹp. Đó có thể là những điều bình thường đối với người khác. Nhưng tôi lại phải cảm ơn những người đã cho tôi sống chậm với những ngày bình thường ấy, đầy đủ tuổi thơ cùng với năm tháng thanh xuân hạnh phúc.

Có lẽ, khi chúng ta sống chậm, mọi thứ xung quanh đều trở nên rất khác. Ta như người mộng du, lang thang trên những con đường rực rỡ, bỏ ngoài tai những âm thanh ồn ã, mặc một bộ quần áo thoải mái, đi một đôi giày thể thao, đeo tai nghe và mở bài mình thích, chiếc bóng đổ dài đồng hành trên đường như muốn cùng chia sẻ những hồi ức vụn vặt, dù là vui hay buồn ta cũng cảm thấy rất đẹp. Vì chúng ta - những con người lúc ấy đã dám làm bằng tất cả nhiệt huyết và tuổi xuân. 

© Lan Ngọc – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa

Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.

5 câu nói

5 câu nói "hack não" của người thông minh

Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.

back to top