Cậu cần một người thấu hiểu, tớ có làm được không?
2014-04-03 00:32
Tác giả:
Yêu 24/7 - Tớ vẫn cười, và chúng ta vẫn huyên thuyên như một thói quen không bị thời gian làm phiền. Cậu cần một bờ vai, cần một người thấu hiểu, thực sự tớ làm được không?
Tết Nguyên Đán lạnh, cậu chết khiếp và than thở, quen với Sài Gòn rồi cậu quên cái giá lạnh đó. Nhắc cho cậu nhớ, 18 năm qua, cậu đã tung hoành ở xứ này, đừng bảo là theo nắng mà thăng hoa sức chịu đựng rồi nhé, mới tí gió mà đã kêu.... Để tớ ôm cậu, đây là sẻ chia cho cậu ít ấm áp chứ không phải tớ run đâu nha,hehe. Thế là cậu và nó đã cùng đi qua những con đường gió vào mùa ấy.
Sự thật là cậu càng ngày càng dễ ốm và lạnh. Bàn tay tớ nói như cậu là nhỏ xíu và giá buốt “không kém phần long trọng”, nhưng mà tớ thích cảm giác đó, cảm giác bắt được gió, nắm được mùa đông trong tay.
Nhắn tin quan tâm, tình cảm, không phải lúc nào cũng chọc phá cho nhau nổi khùng, đã nói tớ hiền lành, dễ thương mà.
- Cậu iu tớ rồi phải không? Tớ đi dép trong bụng cậu và bắt thóp cậu rồi, không phải xấu hổ đâu. Cho cậu cơ hội tỏ tình đấy, nhanh còn kịp.
- Iu cậu thì sao?
- Thì chẳng sao, cứ yêu thôi.

Tưởng cậu sẽ như mở cờ trong bụng mà gật đầu cái “ rụp” mà tỏ tình, thế là thành đôi nhưng không, cứ yêu thôi. Chúng ta bên nhau trong những ngày nghỉ ngắn ngủi và hẹn hò như cái kiểu người ta yêu nhau, chỉ là như cái kiểu. Yêu thương trong khoảng trời này thôi, hết kì nghỉ, xa nhau hơn nghìn cây, ai sẽ lại về với bầu trời riêng của mình, đèo Hải Vân thông rồi đâu phải thông luôn được trái tim nhau.
Tớ đã từng thương nhớ, từng quan tâm thật lòng nhưng không hiểu vì sao tình cảm không lớn kịp mùa, và khoảng cách, thời gian đủ làm lòng người xao nhãng. Một mùa kí ức, hai mùa kí ức cũng vẫn mãi dở dang. Đôi khi thấy cảm xúc của mình nhạt nhòa, dè dặt, chẳng dám sống, chẳng dám yêu thương, thậm chí giận hờn cũng chẳng dám. Tự trọng đúng hơn là sự cao ngạo của nó to đùng. Nó ở đâu đó không thật với chính mình, nhưng chẳng bao giờ muốn giải thích, cứ ngang trái mà muốn người ta cảm thông, khó chịu nhưng rồi lại cứ để như thế, nên đáng đời và phải tự gặm nhấm thôi.
Hôm nay, cậu vào trường, tức là sẽ xa hơn nghìn cây số, cậu đang xuống ga tàu, cũng muốn đi tiễn, phải chào tạm biệt chứ, bọn mình thân thiết mà, biết bao giờ mới gặp lại, ít nhất là nửa năm, nhiều đó. Nhưng tại sao cậu không lên gặp tớ trước khi đi chứ, tại sao tớ lại phải xuống tận ga chào cậu, không thích. Giằng co gọi là đấu tranh tư tưởng mãi rồi cũng đi, vội vã đi như cái kiểu trong phim, không ngờ lại xảy ra với mình thật.
“Tàu đang chạy qua đó cháu”…nghĩa là tàu chạy rồi, chỉ cách đó vài giây, định mệnh đó dù chỉ cách một bước chân, chứ đừng nói gì đến vài bước, không quay đầu lại thì vẫn mãi mãi không nhìn thấy nhau. Không kịp, nhìn cái sự chuyển động đó mà không biết phản ứng gì, hụt hẫng. Thế giới của nó không chạm tới cậu nhưng lại chẳng muốn cậu rời xa mà rốt cuộc vẫn phải xa thôi…
Nó cũng trở lại với sự học bộn bề, đúng là bộn đủ mọi bề, và cậu thì cũng mất dạng, ở đâu đó xa nghìn cây, như chưa từng tồn tại. Nó đã đóng cái cảm xúc “nửa mùa” dang dở đó lại. “Thời gian và khoảng cách làm lòng người quên lãng”. Là như vậy sao! Cảm xúc chạm nhẹ đến mức không hề xây xước. Trên đời này có biết bao con đường không biết điểm dừng nơi đâu.
Tớ vẫn cười, và chúng ta vẫn huyên thuyên như một thói quen không bị thời gian làm phiền. Cậu bị đau, đau thật sự, cậu muốn từ bỏ tất cả, cảm giác mong manh và dễ vỡ như tớ từng khóc vào những ngày cậu đau, vì không hiểu, vì không làm gì được vì khoảng cách và vì lòng người quá xa xôi mà lạnh.
Cậu cần một bờ vai, cần một người thấu hiểu, thực sự tớ làm được không?
Trong hoàn cảnh này bắt đầu rồi sẽ tiếp tục ra sao khi chắc chắn một điều: sẽ lại dở dang và lần này chắc chắn không thể không trầy xước…vì cậu và tớ đều đã có con đường của riêng mình, hướng về hai phía không có nhau. Tớ chỉ muốn cậu nhớ rằng, cậu không “loss all” như cậu đã nói. Luôn có một cô bạn hâm hâm, dù đôi tay nhỏ, giá buốt nhưng nụ cười ấm nóng, lắng nghe và sẵn sàng huyên thuyên với cậu những câu chuyện nửa giờ.
• Gửi từ Nhat Trinh hohonh…@...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



