Phát thanh xúc cảm của bạn !

Càng trưởng thành càng cô đơn (Cafe Vlog)

2019-03-09 17:34

Tác giả: Giọng đọc: Cao Trí

blogradio.vn - Trưởng thành và cô đơn, dường như bao giờ cũng gắn liền với nhau. Cô đơn theo một chiều hướng tích cực để giúp chúng ta vượt qua cảm giác chênh vênh trong cuộc sống dễ dàng hơn. Đối với những người trưởng thành, thì nỗi cô đơn được xem là một điều vô cùng đẹp đẽ.

***

Bạn có nhận ra rằng càng trưởng thành chúng ta càng cô đơn nhiều hơn? Ai cũng bị cuốn trong những hối hả của cuộc sống mà một khi ngừng lại, ta sẽ có cảm giác vô cùng lạc lõng. Bạn đã bao giờ không thể hẹn nổi một đứa bạn nào đi uống cà phê vào cuối tuần chưa? Cảm giác lúc đó cứ như thể cả thế giới bận rộn, chỉ có riêng mình rảnh rỗi. Chúng ta phải làm gì để đối mặt với nỗi cô đơn của tuổi trưởng thành. Mời bạn lắng nghe lá thư tâm sự được gửi đến từ bạn đọc ẩn danh.

Khi bước qua cái bóng của thanh xuân, chúng ta phải học cách bước đi trên con đường dành cho những người trưởng thành thật sự. Một ngày dài trôi qua, hòa mình vào đám đông xa lạ, mọi người đều hối hả để lướt qua cuộc đời nhau một cách vội vã như đang chạy đua với thời gian hữu hạn của chính bản thân mình.

Thời gian chẳng bao giờ được gọi là đủ cho cuộc sống bộn bề của một người trưởng thành. Mỗi ngày thức dậy, ý nghĩ đầu tiên mà chúng ta hình dung trong đầu là hôm nay có bao nhiêu công việc đang đợi mình giải quyết. 24 giờ đồng hồ tích tắc trôi qua đi, mọi việc vẫn đang dở dang. Chúng ta cảm thấy mệt mỏi trước những điều đang xảy ra, rằng bản thân đã cố gắng nhưng dường như cuộc sống chưa bao giờ là ổn cả.

Những tiếng thở dài tuyệt vọng, những ánh mắt đăm chiêu nhìn vào những khoảng lặng vô hồn. Có phải chăng, chúng ta đã quá cô đơn trong cuộc sống hiện đại này? Tôi cũng chẳng biết, có nên xem nó là nỗi cô đơn tiêu cực hay không. Những gì tôi thấy, chỉ là những hình ảnh mơ hồ về cuộc sống này, tôi chẳng thể nào lưu giữ những điều khiến mình vui vẻ như lúc trước đây. Tất cả giống như một cuốn phim cũ kỹ đang được tua chậm trong đầu tôi vậy.

Chắc hẳn, chúng ta ai lớn lên mà chẳng thấy cô đơn chênh vênh đến lạ lẫm. Nỗi cô đơn mà chúng ta không thể than vãn với bất kỳ ai, cũng không thể nhờ ai đó giúp đỡ, càng không thể khóc òa lên như một đứa trẻ khi xung quanh đây là thế giới của những người lớn. Họ sẽ chỉ nhìn bạn và cho rằng bạn là một kẻ yếu đuối mà thôi.

Càng trưởng thành càng cô đơn

Khi ngồi một mình lặng lẽ, nhìn thành phố chuyển động và khép mình sống trong nỗi cô đơn của bản thân. Tôi lại nghĩ “Chỉ khi trưởng thành như thế này, chúng ta mới biết đích thực nỗi cô đơn là gì?” Là tự tạo cho mình một vỏ ngoài rất ổn, nhưng sâu thẩm bên trong lại tự phá vỡ từng mảnh ghép tâm hồn chính mình. Áp lực giữa cuộc sống đầy những điều toan tính và ganh đua lẫn nhau, khiến chúng ta càng dễ cô đơn hơn bao giờ hết. Đôi khi cảm thấy sợ hãi, vì không biết trong dòng đời xô bồ và phức tạp như thế này, liệu chúng ta còn là chính mình nữa hay không?

Nhưng càng ngày tôi càng thấy rằng, dường như càng trưởng thành càng khiến tôi thích cảm giác cô đơn này hơn bao giờ hết. Mặc dù bề ngoài chúng ta vẫn nghĩ, tạo ra nỗi cô đơn trong cuộc sống chính mình chẳng hề tốt chút nào. Nhưng trái lại, cô đơn cũng là một cái hay. Bởi vì, chỉ khi cô đơn chúng ta mới biết được rằng, nên lắng nghe cảm xúc bên trong mình nhiều hơn, để có thêm động lực tiếp tục bước tiếp.

Bất kỳ một ai, bước đến tuổi trưởng thành đều cảm nhận được sự cô đơn của bản thân. Nếu như bạn, không nhận ra mình cô đơn đến nhường nào, thì chắc chắn rằng bạn chỉ là đứa trẻ trong cơ thể của một người lớn mà thôi.

Từ khi nào, con người lại cảm thấy mình dễ cô đơn đến thế. Bài hát của ca sĩ Tóc Tiên đoạn điệp khúc cứ như ngân vang mãi trong đầu những người trưởng thành như tôi “Hôm nay sao tôi cô đơn quá” Cô đơn ở đây không được xem là nỗi cô đơn trong tình yêu đôi lứa, mà đó là nỗi cô đơn của những con người trưởng thành. Nhưng nghịch lý là, chúng ta chẳng hiểu vì sao mình lại cô đơn.

Thật ra nỗi cô đơn này, giống như một người bạn thầm lặng tìm đến và an ủi chúng ta vào những lúc tâm trạng bạn trở nên tồi tệ nhất. Thay vì, bâng khuâng suy tư với chính mình, thì chúng ta có một người sẵn sàng lắng nghe và đồng cảm, chính là sự cô đơn. Thậm chí, ngay cả lúc chúng ta vui vẻ cười nói với mọi người, vẫn tưởng mình sẽ rất ổn.

Nhưng chắc rằng, sâu thẳm trong tâm hồn đâu đó chúng ta vẫn thấy mình thật cô đơn. Chẳng biết vì sao, nỗi cô đơn vẫn luôn hiện diện kể cả khi bạn vui vẻ cơ chứ. Bạn có biết vì sao không? Vì nó giúp bạn nhận ra, dù bạn có thể giả dối với bao nhiêu người đi chăng nữa, thì cũng không thể nào giả dối với chính bản thân mình được, thật ra bạn không hề vui như bạn đã nghĩ.

Nếu xét mặt tích cực thì cô đơn một chút cũng không sao. Vì khi cô đơn, bạn sẽ có thời gian hiểu rõ bản thân mình đang nghĩ gì và cần gì. Bạn sẽ biết cách lặng lẽ chiêm nghiệm cuộc sống, theo cách mà mình nghĩ. Điều đó, không phải thú vị hơn so với việc phải hòa mình vào sự hào nhoáng lung linh của cuộc sống hiện đại ngoài kia hay sao.

Dường như khi trưởng thành, chúng ta không chỉ lớn về ngoại hình mà còn lớn về suy nghĩ. Nỗi cô đơn bất chợt, sẽ cho bạn cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc đời này. Thậm chí, khi nhớ về hình ảnh của mình ngày xưa bạn sẽ không khỏi bật cười và nghĩ, thì ra mình cũng đã từng một thời vui tươi và yêu đời đến thế. Vì đó là thanh xuân là tuổi trẻ, bạn có quyền như thế. Nhưng khi trưởng thành, bạn sẽ nhận ra muốn vui vẻ như thời gian trước đó cũng là một điều khó khăn.

Có thể bạn của bây giờ, đã hoàn toàn khác xa bạn của ngày xưa, chín chắn và trưởng thành hơn trong mọi suy nghĩ lẫn hành động. Những thứ ngày xưa bạn từng rất thích, nhưng bây giờ bạn lại vô cùng thờ ơ với nó. Không phải là vì bạn không thích nó nữa, hay cảm thấy nó đã trở nên nhàm chán, mà đơn giản bây giờ nó không còn quan trọng với bạn nữa mà thôi.

Trưởng thành và cô đơn, dường như bao giờ cũng gắn liền với nhau. Cô đơn theo một chiều hướng tích cực để giúp chúng ta vượt qua cảm giác chênh vênh trong cuộc sống dễ dàng hơn. Vì vậy, nếu nỗi cô đơn tìm đến bạn, đừng vội xua đuổi nó mà hãy để nó giúp bạn nghe thấy tiếng nói trong lòng mình. Đối với những người trưởng thành, thì nỗi cô đơn được xem là một điều vô cùng đẹp đẽ.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Cao Trí
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ.

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Con trai đậu đậu của bố ơi, sau này khi con trưởng thành, nếu con hỏi bố, cảm nhận khi được lên chức, cảm giác làm bố thế nào, thì bố sẵn sàng trả lời cho con nghe ngay. Đó là cảm giác nếm trải được sự CHUA XÓT đến tột cùng.

Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ (Cafe Vlog)

Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ (Cafe Vlog)

Khi tách cà phê đắng đã cạn, người ta mới bắt đầu nhận ra: ở đáy ly, vẫn còn những hạt đường ngọt ngào… chỉ là do ta chưa khuấy lên mà thôi.

Này con gái, đừng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng (Cafe Vlog)

Này con gái, đừng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng (Cafe Vlog)

Lá thư dưới đây là những tâm sự từ trong đáy lòng của một ông bố châu Á gửi tới con gái yêu của mình đã khiến nhiều người phải lắng lòng xúc động.

4 câu chuyện hay giúp ta thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh (Cafe Vlog)

4 câu chuyện hay giúp ta thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh (Cafe Vlog)

Nếu muốn được vui vẻ, hạnh phúc, trước tiên bạn hãy mang hạnh phúc đến cho người khác, không lâu sau bạn sẽ nhận thấy bản thân càng ngày càng hạnh phúc.

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời (Cafe Radio)

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời (Cafe Radio)

Tôi 24, nhưng vẫn đang trong thời kỳ trăn trở về cuộc đời mình. Ở một độ tuổi không lớn nhưng cũng chẳng còn nhỏ nữa, tôi sống một cuộc đời không ước mơ, không nghề nghiệp chính thức cũng chẳng có một tình yêu đương như những người khác.

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người (Cafe Vlog)

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người (Cafe Vlog)

Tuổi 25, đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

25 tuổi rồi cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng? (Cafe Vlog)

25 tuổi rồi cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng? (Cafe Vlog)

25 tuổi thì chẳng còn bé bỏng gì nữa. 25 tuổi sẽ phải tự đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời, kể cả cảm giác chông chênh khi chưa nhận thức được tương lai của đời mình.

Trước và sau khi kết hôn là những điểm khác nhau như thế này (Cafe Vlog)

Trước và sau khi kết hôn là những điểm khác nhau như thế này (Cafe Vlog)

Có một câu nói, nghe đâu đó rằng “Chưa câu được cá thì thả mồi, em có thấy ai câu được cá rồi mà vẫn thả mồi không?”

Làm con nhưng bạn có hiểu nỗi lòng này của mẹ (Cafe Vlog)

Làm con nhưng bạn có hiểu nỗi lòng này của mẹ (Cafe Vlog)

Con gái dù bao nhiêu tuổi cũng luôn có đặc quyền của việc làm con gái, họ luôn đòi hỏi cha mẹ cưng chiều mình. Thế nên, trong tất cả những thứ nghề dễ chịu nhất trên đời, chắc nghề “làm con” được nhiều người thích nhất.

back to top