Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì em lỡ thương anh thật rồi (Vlog Radio)

2019-03-08 17:24

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Họ bảo tôi không nên tiếp tục nhưng không bảo tôi dừng thế nào. Lỡ thương thật rồi, nói buông là có thể buông được sao?

Bạn sẽ không còn là chính mình khi bạn nhận ra mình thích một ai đó!

Có những nỗi niềm không thể nào diễn tả hết, bản thân có thể ép buộc mình làm mọi thứ nhưng không thể ép buộc tình cảm. Thương thì cứ thương thôi còn ở bên nhau hay không thì còn phụ thuộc đối phương có muốn bên cạnh mình hay không? Thương một người không thương mình cũng giống như cơn mưa nặng hạt, chỗ nấp mưa thì đầy ra đấy nhưng không có chỗ cho mình chen chân, chỉ biết đứng nhìn và cuối cùng là ướt mưa.

Thanh xuân của tôi đang ở những khoảnh khắc rực rỡ nhất, tôi đang tận hưởng một cuộc sống tuyệt vời khi chẳng yêu ai và cũng chẳng ai yêu. Không có sự bận tâm nào ngoài bản thân và gia đình. Tôi đã thầm cảm ơn cuộc đời rằng đã cho tôi một cuộc sống tuyệt vời đến như vậy, mỗi ngày đều có thứ mình thích để làm và cố gắng cho những ngày trọn vẹn và hoàn hảo nhất có thể. Nhưng rồi, mọi thứ đều phá vỡ cho đến khi gặp họ...

Khi thích một ai đó, cuộc sống cũng tự nhiên vì người đó mà thay đổi. Tôi chưa từng nghĩ bản thân mình có thể làm nhiều đến như thế khi thích một người. Tôi thay đổi cả những lịch trình đã đặt sẵn từ trước để có thời gian gặp họ nhiều hơn, thay đổi cả lối về chỉ để đi ngang qua lối nhà họ, thay đổi cả giờ giấc của mình để online cùng giờ với họ, thay đổi cả cuộc sống bận rộn trước đây chỉ để quỹ thời gian đến những quán cafe họ hay đi, thay đổi cả thói quen và sở thích, từ một đứa không thích mèo và giờ tôi đã có hai con trong phòng vì biết họ cũng nuôi mèo, những bài hát họ hay hát đã thay thế cho list nhạc của tôi... Chẳng ai biết những điều tôi làm vì họ, kể cả họ cũng vậy. Nhiều khi bản thân tôi cũng không biết chính mình nữa là vì có lúc tôi làm những việc trong vô thức để rôi khi nhận ra tôi lại tự cười chính mình.

Vì em lỡ thương anh thật rồi

Crush của tôi – một chàng trai với tôi là toàn diện. Nhưng tôi chẳng thích họ vì cái vẻ bề ngoài hay những thành tích mà họ có. Tôi thích ánh mắt buồn của họ – một đôi mắt biết nói. Ngay từ lần đầu tiên gặp họ, khi họ vừa đàn vừa hát và đôi mắt đó hướng về phía tôi, trái tim tôi đã bắt đầu biết loạn nhịp là gì. Đằng sau nụ cười hiện hữu trên khuôn mặt họ, đằng sau những câu hát nghêu ngao, sau những cái thả hồn cùng câu chữ và nốt nhạc, tôi thấy họ là một người đầy tâm sự và trưởng thành hơn so với cái kiểu trẻ con mà họ phô ra cho mọi người thấy. Họ kín đáo và nội tâm hơn những gì người khác thấy.

Nhưng từ chối lại là điều tôi muốn. Crush thật ra chỉ là từ thích hợp cho mối quan hệ hiện tại của tôi với họ thôi. Hơn nữa tôi không muốn đi xa hơn, không muốn họ đồng ý vì bản thân tôi vẫn chưa đủ tự tin để đi bên cạnh họ. Tôi không xinh đẹp, cũng không tài năng như những cô gái bên cạnh họ. Căn bệnh của tôi nó cũng có thể mang tôi đi bất cứ khi nào, tôi không muốn mình là gánh nặng thêm cho một ai nữa. Mỗi ngày tôi vẫn đọc lại những tin nhắn tôi với họ, vẫn tự cười và tự khóc một mình.

Họ bảo tôi không nên tiếp tục nhưng không bảo tôi dừng thế nào. Lỡ thương thật rồi, nói buông là có thể buông được sao?

“Em thật sự thương anh rất nhiều, nhớ anh rất nhiều. Bản thân không dám hi vọng vì sợ sẽ thất vọng. Em sợ lắm mỗi khi nghĩ tới việc anh sẽ tìm được người mà anh nói là phù hợp. Em không biết cái định nghĩa phù hợp ấy sẽ là như thế nào, em chỉ tin duyên phận thôi, có duyên thì gặp có phận sẽ yêu và còn lại ở bên nhau do em và anh quyết định. Dù bản thân không dám nghĩ sẽ đi xa hơn nhưng tận đáy lòng em vẫn khao khát được yêu thương, được quan tâm.

Em không sai và anh lại càng không, tình yêu làm gì có lỗi đâu anh, chỉ là em gặp không đúng người nên sai người, sai cả thời điểm thôi. Em tin rằng duyên đã định thì có rẻ lối nào em vẫn sẽ gặp anh, vẫn sẽ làm như vậy và vẫn thích anh. Hẹn gặp lại anh ở một thời điểm thích hợp hơn ở một cuộc đời tươi đẹp hơn...”

© Mèo Ú – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ.

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Con trai đậu đậu của bố ơi, sau này khi con trưởng thành, nếu con hỏi bố, cảm nhận khi được lên chức, cảm giác làm bố thế nào, thì bố sẵn sàng trả lời cho con nghe ngay. Đó là cảm giác nếm trải được sự CHUA XÓT đến tột cùng.

Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ (Cafe Vlog)

Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ (Cafe Vlog)

Khi tách cà phê đắng đã cạn, người ta mới bắt đầu nhận ra: ở đáy ly, vẫn còn những hạt đường ngọt ngào… chỉ là do ta chưa khuấy lên mà thôi.

Này con gái, đừng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng (Cafe Vlog)

Này con gái, đừng sống một cuộc đời bình thường và trầm lặng (Cafe Vlog)

Lá thư dưới đây là những tâm sự từ trong đáy lòng của một ông bố châu Á gửi tới con gái yêu của mình đã khiến nhiều người phải lắng lòng xúc động.

4 câu chuyện hay giúp ta thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh (Cafe Vlog)

4 câu chuyện hay giúp ta thức tỉnh và cảm nhận lại trái tim nhân sinh (Cafe Vlog)

Nếu muốn được vui vẻ, hạnh phúc, trước tiên bạn hãy mang hạnh phúc đến cho người khác, không lâu sau bạn sẽ nhận thấy bản thân càng ngày càng hạnh phúc.

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời (Cafe Radio)

Tuổi 24 và những trăn trở về cuộc đời (Cafe Radio)

Tôi 24, nhưng vẫn đang trong thời kỳ trăn trở về cuộc đời mình. Ở một độ tuổi không lớn nhưng cũng chẳng còn nhỏ nữa, tôi sống một cuộc đời không ước mơ, không nghề nghiệp chính thức cũng chẳng có một tình yêu đương như những người khác.

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người (Cafe Vlog)

Tuổi 25 - cái tuổi đẹp nhất đời người (Cafe Vlog)

Tuổi 25, đã chẳng còn bé để vui đùa như lũ trẻ nhưng vẫn chưa thấy đủ trưởng thành để nhận lấy trách nhiệm của cả một gia đình, để yêu thương để chăm sóc.

25 tuổi rồi cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng? (Cafe Vlog)

25 tuổi rồi cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng? (Cafe Vlog)

25 tuổi thì chẳng còn bé bỏng gì nữa. 25 tuổi sẽ phải tự đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời, kể cả cảm giác chông chênh khi chưa nhận thức được tương lai của đời mình.

Trước và sau khi kết hôn là những điểm khác nhau như thế này (Cafe Vlog)

Trước và sau khi kết hôn là những điểm khác nhau như thế này (Cafe Vlog)

Có một câu nói, nghe đâu đó rằng “Chưa câu được cá thì thả mồi, em có thấy ai câu được cá rồi mà vẫn thả mồi không?”

Làm con nhưng bạn có hiểu nỗi lòng này của mẹ (Cafe Vlog)

Làm con nhưng bạn có hiểu nỗi lòng này của mẹ (Cafe Vlog)

Con gái dù bao nhiêu tuổi cũng luôn có đặc quyền của việc làm con gái, họ luôn đòi hỏi cha mẹ cưng chiều mình. Thế nên, trong tất cả những thứ nghề dễ chịu nhất trên đời, chắc nghề “làm con” được nhiều người thích nhất.

back to top