Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn người đã dạy tôi biết thế nào là tình yêu?

2018-12-25 01:24

Tác giả:


blogradio.vn - Người ta thấy tôi buồn như một người bạn thân trong ngày tiễn đưa gã, riêng tôi biết rằng, nếu có ai hỏi người tôi yêu nhất là ai, thì chắc chắn chỉ xuất hiện mỗi hình ảnh gã mà thôi.

***

Nếu không có gã có thể bây giờ tôi vẫn chưa biết tình yêu là gì nữa. Không biết đến tình yêu là gì có nghĩa là tôi sẽ không biết đến những dư vị ngọt ngào, những giận hờn vô cớ, cảm giác ấm áp và cả những nỗi buồn như gió lướt thướt trên sông vào một ngày đông.

Tình yêu đúng là diệu kỳ, nó chính là kết quả của việc sáng hôm nay bạn thức dậy phát hiện ra nhịp tim ngày hôm nay khác hẳn ngày hôm qua. Khi mà đứng giữa cả thế giới bạn lại chỉ nhìn thấy một người, hoặc giữa ồn ào phố xá, bạn vẫn có thể nghe thấy một người nói. Có ai đó nói rằng, xác suất để hai người có thể gặp được nhau là một phần bảy tỷ nhân một phần bảy tỷ. Thế nên gặp được nhau vừa là cái duyên và cũng là cái nợ, mà muốn có cái nợ ấy thì phải gặp nhau đúng lúc, sớm quá hay muộn quá đều là sai thời điểm. Tôi không biết xác suất của tôi và gã là bao nhiêu phần trăm, nhưng chúng tôi đã phải chạy song song suốt một quảng dài cho đến khi tìm thấy giao điểm. Gã không phải là bạch mã hoàng tử và tôi càng không phải là một nàng công chúa. Chúng tôi lớn lên cùng nhau ở một xóm chài nhỏ nghèo, rất nghèo.

Chuyện bắt đầu từ những buổi tối mùa hè thiếu ánh điện ở làng tôi, thường những buổi tối như thế, chúng tôi sẽ kéo nhau ra bờ sông ngồi hóng gió và nói chuyện tầm phào. Chúng tôi sẽ không ngừng than vãn về nồi cơm cắm dở từ lúc hai giờ chiều đến tối vẫn chưa chín, bóng điện chỉ còn leo lét sợi đỏ, và quạt cũng chẳng đủ sức để chạy gió. Ngoài ra thì chúng tôi sẽ nói những chuyện khác. Mười tám tuổi, người ta thường hay nói về học tập, hoặc tình yêu. Hai mươi hai tuổi, nói đến chuyện ra trường và công việc. Hai mươi lăm tuổi lại là công việc và lập gia đình. Vào thời điểm ấy, việc tôi cay cú nhất chính là việc mẹ thường giục giã tôi lấy chồng. Thế đấy, trước hai mươi hai tuổi, trong mắt cha mẹ bạn là công chúa, sau hai mươi hai tuổi, bạn chính là hàng tồn kho mất chìa khóa, nếu có thể thanh lý được cho ai là tốt nhất, hoặc cho không cũng được. Tôi không bận tâm đến chuyện chồng con nhiều cho lắm, dẫu sao thì đứng trước con trai hay con gái tôi cũng chỉ đều có chung một cảm giác mà thôi, nếu không nhờ chút xúc cảm còn đọng lại lúc tôi học lớp tám với một cậu bạn cùng bàn, có lẽ tôi nghĩ mình đang có vấn đề về giới tính. Nhưng thật may, ông trời vẫn để tôi xác định được rõ bản thân là ai. Ông trời công bằng ở chỗ, dẫu không phú cho tôi ngoại hình ưa nhìn nhưng lại cho tôi cái mồm cãi nhau đâu ra đấy.


Gã hiền khô nhưng cũng dễ nổi khùng. Gã hay nói tôi lì, hoặc đôi lúc bực mình không chịu nổi, gã lại nói tôi "già mồm". Kết thúc một cuộc cãi vã, gã thường chốt hạ "Chẳng có đứa con gái nào như bà cả". Lúc đó, tôi cũng không buồn cự cãi nữa vì đang bận suy nghĩ xem gã đang khen hay chê mình. Cãi nhau là thế, nhưng chúng tôi vẫn chơi với nhau, như hai thằng đàn ông. Vào thời điểm ấy, tôi nghĩ gã đang yêu Hoa, Hoa là một cô gái đẹp, Hoa có một đôi mắt long lanh hút hồn, Hoa có một nụ cười răng khểnh đủ làm xiêu lòng bao gã trai si tình. Tất cả con trai trong làng đều mê Hoa, tôi dám chắc như thế.

Gã là một kỹ sư điện và gã thường nói với tôi về mơ ước sẽ chế tạo ra một dòng điện đủ thắp sáng xóm chài nhỏ này. Tôi vờ như không nghe thấy gã nói, mặc kệ gã thao thao về việc chuyển hóa động năng từ sức gió và nước thành điện năng. Tôi sờ trán gã rồi phán một câu lạnh lùng, “Chắc ông bị hoang tưởng hả". Gã điên tiết “ Bà đúng là chẳng biết gì”. Tôi cười đắc thắng, “Nếu cái gì tôi cũng biết thì đã có cách để ông cưa đổ nhỏ Hoa”. Gã cau mày, cái cau mày đầy giận dỗi, tôi từ cảm giác đắc thắng chuyển sang cứng đơ.

Vậy mà gã làm được thật, vào một buổi chiều, trên bầu trời của xóm chài nghèo ấy, xuất hiện những cái quạt gió màu đỏ quay tít trên bầu trời, những cái quạt gió màu đỏ gắn trên những cột sắt như những chiếc angten cũ đang bắt sóng. Gã và lũ trẻ đang đứng ngoài bãi, tôi lượn qua lượn lại mấy vòng, Gã cũng chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái, cái vẻ dương dương tự đắc đến là cao ngạo. Lạ nhỉ, tự nhiên cảm giác khó chịu cứ len lói trong lòng tôi. Vậy là kể từ hôm đó vào những buổi chiều như thế này, trên bầu trời xanh trong của xóm nghèo ấy, không chỉ có những cánh diều trắng của những đứa trẻ nghèo làm từ nứa, giấy trắng và dán bằng cơm nguội nữa.

Nhỏ Hoa lấy chồng, chồng nó giàu lắm, cả xóm nghèo bỗng xôn xao hẳn lên. Bọn trai làng cay cú lắm, nhưng bất lực. Dẫu sao thì hắn cũng xứng với nhỏ Hoa hơn mà. Tôi nghĩ, gã sẽ buồn. Người mình yêu đi lấy chồng không buồn sao được. Dẫu bình thường hay cãi nhau, tôi nghĩ mình cần có trách nhiệm an ủi gã. Tôi tìm thấy gã khi gã đang trên bờ đê, chiều tà với những vệt nắng vàng trải dài trên bãi, có những sợi mây vắt nhẹ trên bầu trời, như những cô gái đỏng đảnh, nữa muốn nữa không. Gã đang thả diều cùng lũ trẻ, uổng công tôi lo lắng đi tìm, cũng có thể gã đang vờ che dấu cảm xúc của mình, giống như kiểu nhìn mặt thì bình yên mà lòng đang gợn sóng. Tôi vờ như thông cảm “Ông buồn thì cứ nói đi, tôi có thể hiểu được”. Gã nhìn tôi như người từ hành tinh nào rớt xuống, nhưng vẫn im lặng không nói gì. Tôi nghĩ, chắc gã rầy, lại tiếp tục an ủi “Thiếu gì con gái, không có đứa này ta lấy đứa khác, lo gì, rồi tôi sẽ kiếm cho ông một đứa hơn đứt nhỏ Hoa luôn”.


Mặc cho tôi thao thao bất tuyệt như một đứa am hiểu sâu sắc về tình trường, gã vẫn giữ thái độ im lặng. Tôi nghĩ chắc gã đang nuốt trọn từng lời của tôi đây mà. Tôi vỗ vai gã như hai thằng đàn ông thực thụ.

- Đi, tôi mời ông đi ăn ốc giải xui.

Chỉ đến đây tôi mới thấy mắt gã sáng lên. Sau khi chén sạch sẽ bốn đĩa ốc xào, gã kêu tôi trả tiền rồi đi về. Tôi bình thường là một đứa mê tiền, hôm nay lại vì gã mà móc hầu bao ra. Cay cú thật.

Đêm bình yên nghe rõ tiếng gió đuổi nhau bên bờ, thỉnh thoảng là tiếng cóc nhái thi nhau kêu ộp ộp. Chỉ vì cảm thấy phải có trách nhiệm với gã nên đến giờ này tôi vẫn phải ngồi đây cùng gã, muỗi nhiều đến nỗi tôi không ngừng vỗ tay độp độp. Sau đêm nay, ngày mai sẽ khác, gã sẽ lại là thằng bạn thân của tôi.

- Nhìn bà cũng đâu đến nỗi, sao tới giờ vẫn chưa có ai yêu?

Lần này thì tôi cứng họng, tự nhiên gã đi hỏi tôi làm chi. Tôi làm sao biết được tại sao nhìn tôi cũng được mà đến giờ tôi vẫn chưa có ai yêu.

- Chắc đàn ông quá đây mà, bà nên dịu dàng hơn chút mới phải.

Tôi tức nổ đom đóm, cho gã ăn no rồi giờ cứ nói tầm bậy tầm bạ. Tôi giơ tay tính đấm gã mấy cái cho bõ tức.

- Hay bà làm bạn gái của tôi đi.

Tôi cứng miệng, chưa kịp nói gì thì một cơn gió mạnh đi qua thổi tung mái tóc rối bù. Ngay lúc ấy, tôi cảm nhận được khuôn mặt gã đang áp sát khuôn mặt mình, dường như sống mũi tôi sắp chạm phải sống mũi cao của gã. Cảm giác như có một luồng máu nóng đang chạy khắp các nơ ron thần kinh trong cơ thể. Chẳng lẽ vừa nói xong gã đã tính làm liều. Tôi nhắm tịt mắt lại, hét lên.

- Ông làm cái gì vậy?

- Thổi dùm tôi đi, bụi bay vào mắt rồi.


Tôi chưa bao giờ ở cạnh một người con trai gần như thế, dẫu cho gã là bạn thân thì trước đây cũng chỉ là bá vai, khoác tay. Vì thế trong lúc này tôi thấy bản thân có chút run rẩy. Còn khóe môi gã dường như đang hiện rõ ý cười.

Cứ tưởng rằng sau đêm nay, ngay mai gã sẽ trở lại vị trí là thằng bạn thân của tôi, nhưng sau đêm đó lại là sự dạt xô bất ngờ của trái tim một người đang ngủ ngoan bỗng giật mình thức giấc.

Tháng 8 ở quê tôi thường là mùa lũ, lũ tràn về cuốn trôi tất cả hoa màu và vật nuôi. Tôi vẫn thường nghe gã nói ước mơ về một bờ đê ngăn lũ, tôi biết chắc rằng sớm hay muộn gã cũng sẽ thực hiện được thôi. Trận lũ năm đó to bất thường, nước lũ ào ạt đổ về nhấn chìm làng chài trong biển nước. Người ta nói lại với tôi rằng, gã bị cuốn trôi khi đang cùng mọi người ngăn lũ, lúc ấy gã dũng cảm lắm, kiên cường lắm. Tôi lặng người khi nghe tiếng sét bên tai, tôi chưa bao giờ nói yêu gã, vậy mà đến lúc đó tôi biết mình cần gã đến mức nào. Người ta thấy tôi buồn như một người bạn thân trong ngày tiễn đưa gã, riêng tôi biết rằng, nếu có ai hỏi người tôi yêu nhất là ai, thì chắc chắn chỉ xuất hiện mỗi hình ảnh gã mà thôi.

© Nguyễn Thị Thoa – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

Những dấu chân không bao giờ mất

Những dấu chân không bao giờ mất

Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.

back to top