Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn thời thanh xuân tươi đẹp nhất

2018-12-13 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Thời thanh xuân của tôi có đã có những lỗi lầm cho sự bồng bột trong hành động, vô tâm trong các mối quan hệ; những trải nghiệm cả tốt và không tốt về cuộc sống và những điều tốt đẹp nhất mình đã làm được cho những người xung quanh mình. Xin lỗi và cũng cảm ơn vì tôi đã có thể dần tìm ra được mục tiêu mà mình muốn hướng đến rõ ràng hơn như từng nấc của bậc thang thành công do mình tạo ra.

***

Xin được phép trích một ý từ một bài viết của Tiến sỹ Lê Thẩm Dương mà tôi tâm đắc: “Tuổi 23, tuổi lưng chừng nhất của một con người, ta cảm thấy mình chênh vênh cực độ khi cái gì cũng chưa đến đâu, tính cách hòa lẫn trẻ con và người lớn, mỗi đêm là những suy nghĩ về tương lai và mỗi đêm ta tự gặm nhắm nỗi buồn của một người đang trưởng thành... Phải, cảm giác ở chính giữa thật khó chịu phải không, trên con đường ta đi phía trước là muôn vàn điều mới lạ và thử thách đang chờ đón ta; ngoảnh mặt lại, ta nhìn thấy những phiên bản của chính chúng ta trong từng khoảnh khắc ở quá khứ, những điều ta đã làm được và những điều ta đã không thể nào có thể có lại được.”

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, điều kiện học tập và sinh hoạt có thể được xem là tốt hơn so với những bạn đồng trang lứa nơi xa xứ. Quả thật đó là điều mà những người bạn của tôi hằng mơ ước, một bàn đạp vững chắc cho tương lai, ấy vậy mà tôi không cảm thấy mình tiến bộ hơn, chỉ biết an phận. Nhìn lại mình khoảng thời gian còn học đại học, tôi thấy mình chỉ là một cậu bé đang đội lốt một người trưởng thành mà thôi, ham chơi, học không mục đích và không hoài bão.


Ngay từ khi còn ngồi ở ghế nhà trường, tôi chỉ xác định con đường mình đi như sau: Học hết trung học, đại học, đi làm, chấm hết. Một giảng viên mà tôi yêu mến đã từng nói với chúng tôi rằng chúng tôi chỉ là những học sinh đang học đến lớp mười ba đến mười sáu mà thôi. Học để đủ điểm rồi lại ra trường, người ta kêu gì làm nấy mà chẳng mảy may tìm hiểu vì sao lại có ngành học này, vì sao người ta lại cần chúng. Ngay khi đó tôi đã tập tìm hiểu thêm và tìm ra câu trả lời vì sao ngành học của mình tồn tại và điểm mạnh của mình nằm ở đâu trong lĩnh vực đấy. Nhưng lúc đó cũng chỉ là vì thầy cô thúc nên mới tìm hiểu thôi, còn nói đến sự đam mê và yêu thích trong nghề thì chỉ là con số không. Đến bây giờ khi ra trường, tôi vẫn chật vật để tìm câu trả lời cho mình rằng liệu thực sự tôi có đam mê và yêu thích ngành nghề mình đang làm không hay vẫn còn mãi vướng bận với những ước muốn “trong những giấc mơ”. Xin lỗi thanh xuân vì đã không thể tìm được hoài bão, tìm được mục tiêu để phấn đấu trong cuộc đời của mình, để tôi của hiện tại vẫn phải chật vật để tìm ra khát vọng của mình. Và tôi cảm ơn khoảng thời gian ấy đã cho tôi gặp được những người bạn mới, những mối quan hệ mà đã động viên, giúp đỡ tôi trên con đường đi tìm hoài bão của chính mình.

Khoảng thời gian đi học đại học là thời điểm tôi dùng để tìm hiểu những điều mà chưa bao giờ mình được biết đến khi còn được sự bảo bọc của gia đình, là khoảng thời gian tôi được tiếp xúc với rất nhiều với các bạn, anh chị đồng trang lứa từ khắp vùng miền đất nước và tìm hiểu những quan điểm và giá trị sống của họ. Bên cạnh đó, tôi dành nhiều thời gian hơn cho các hoạt động trong và bên ngoài trường, một cơ hội tốt để được khám phá bản thân mình và cũng là khoảng thời gian mà tôi đã không dành nhiều thời gian cho gia đình. Thằng em tôi lúc đấy đang học năm cuối cấp trung học cơ sở, tôi không dành nhiều thời gian để động viên và theo dõi việc học tập của nó, thay vào đó tôi thường hay tìm cớ để đi ra ngoài nhiều hơn. Gia đình một phần cũng ủng hộ tôi nên đi tham gia các hoạt động trong và ngoài trường để tôi được khám phá bản thân của mình và có lẽ tôi đã tận dụng điều đó để trốn những công việc ở nhà. Tôi ích kỷ và trẻ con thật!

Tôi cho rằng khoảng thời gian tôi ở bên ngoài tham gia các hoạt động hay không thì tôi cũng tìm đến bạn bè của mình, những người đã đi làm những công việc bán thời gian, người đã được nhận vào một số công ty để thực tập và làm việc với mong muốn rằng mình có thể hiểu rõ hơn về những điều sẽ gặp trong cuộc sống sau khi tốt nghiệp. Tôi ra ngoài nhiều đến nỗi tôi sẽ phải viện cớ để không phải ở nhà, cảm giác như một con chim được tự do trên bầu trời vậy sau một khoảng thời gian dài bị nhốt trong bốn bức tường. Và rồi tôi đã bỏ lỡ những bữa cơm quây quần bên gia đình vào mỗi dịp cuối tuần, tôi đã không màng đến cảm xúc và suy nghĩ của bố mẹ và em trai mình về tôi, tôi chỉ nghĩ đến bản thân mình. Bây giờ khi ngẫm lại, tại sao lúc đó mình lại tốn quá nhiều thời gian để đi ra ngoài một cách vô ý thức như vậy, tôi có thể kiểm soát thời gian và số lượng các hoạt động mình có thể tham gia cơ mà; thay vì tôi dành nhiều cho các cuộc nói chuyện phiếm để giải tỏa cảm xúc của mình sau mỗi tiết học, tôi có thể tham gia các câu lạc bộ phát triển năng khiếu hoặc lớp học nào đấy để tạo bước nhảy cho công việc của mình sau này. Tôi đã có thể dành cho mình những ngày cuối tuần không đi đâu cả, chỉ cần có không khí gia đình để cảm rằng đây là nơi ta cần về sau những ngày học tập và làm việc căng thẳng, có thể hai anh em tôi sẽ gần gũi với nhau nhiều hơn.


Một lần nữa, xin lỗi thanh xuân vì tôi đã không dành thời gian của mình vào đúng việc, tôi đã tự làm bản thân cách xa gia đình của mình và cũng cảm ơn khoảng thời gian đó đã cho tôi nhiều bài học về cuộc sống và nhận thấy rằng mình may mắn hơn rất nhiều người. Khoảng thời gian đó tôi đã tích cóp được khá nhiều trải nghiệm có ích trong cuộc sống và công việc của mình, tôi đã có những mối quan hệ tốt từ khi tôi bước chân vào đại học cho đến khi chúng tôi tốt nghiệp, hi vọng rằng bấy nhiêu đó sẽ đủ để tôi có thể dẫn dắt được thằng nhóc kia bắt đầu chập chững vào đời và tránh những sai lầm mà tôi đã từng, giúp nó tìm ra được mục tiêu và đam mê của nó, để tôi có thể được thể hiện mình là một người anh tốt.

Đôi lúc nghĩ, thanh xuân của mình có vẻ là một cuộc hành trình gắn liền với một chữ: Nợ. Nợ bố mẹ một khoảng thời gian tôi đã không bên cạnh họ những lúc quây quần cuối tuần; nợ thằng em tôi khoảng thời gian nó cần người để động viên nó; nợ ông nội tôi sự chăm sóc, cảm thông tuổi già đến khi ông ra đi, tôi chỉ biết giấu trong lòng câu “Xin lỗi ông”. Nợ thầy cô rất nhiều bài tập về nhà chưa hoàn thành; nợ họ những hoài bão trên con đường học vấn mà ta đã chọn đi cùng nó, nợ bạn bè tôi khá nhiều những lần tôi thất hứa vì không làm được một cuộc hẹn ra trò, không hoàn thành tốt một cuộc thi ngay từ vòng “gửi xe” hay cả những lần nhờ giúp đỡ, tôi cũng không hoàn thành được. Phải, nếu kể ra số “nợ” mà tôi có thì có đến cuối đời cũng chẳng hết.

Và tôi nợ người con gái ấy một thời thanh xuân, một tình yêu và khát vọng cô ấy xứng đáng nhận được. Chúng tôi quen nhau từ hồi năm cuối cấp ba đến khi tôi chuẩn bị tốt nghiệp đại học, một khoảng thời gian khá dài đủ để có thể cùng nhau xây dựng cho mối quan hệ của mình vững chắc hơn, thế mà tôi lại không làm được. Tôi mới thấm thía được thời gian không phải là thước đo của tình yêu, mà là đã cùng nhau tạo nên những gì, có giúp được gì để đối phương phát triển tốt hơn hay không. Phải, nếu không có cô ấy, có lẽ trong thời gian đó tôi sẽ là một thằng mắc bệnh trầm cảm và ù lì mất, nhờ cô ấy mà tôi trở thành con người như bây giờ. Tôi nợ người con gái ấy một lời xin lỗi, thanh xuân đẹp nhất của tôi và cảm ơn người đã giúp tôi trưởng thành và tôi sẽ tiếp tục sống như những gì em đã từng mơ ước, tôi mong em sẽ có một tình yêu tốt đẹp và hạnh phúc.

Thời thanh xuân của tôi có đã có những lỗi lầm cho sự bồng bột trong hành động, vô tâm trong các mối quan hệ; những trải nghiệm cả tốt và không tốt về cuộc sống và những điều tốt đẹp nhất mình đã làm được cho những người xung quanh mình. Xin lỗi và cũng cảm ơn vì tôi đã có thể dần tìm ra được mục tiêu mà mình muốn hướng đến rõ ràng hơn như từng nấc của bậc thang thành công do mình tạo ra. Tôi đã dành hẳn một ngày chỉ dành cho gia đình của mình và tần suất ngày càng nhiều hơn, tôi đã có thể tâm sự với em mình nhiều hơn và tập lắng nghe nó nhiều hơn. Một lần nữa, xin lỗi và cảm ơn thời thanh xuân đẹp nhất.

© Trực Lê – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

back to top