Cảm ơn cậu vì đã ở trong trái tim tôi vào những tháng năm đẹp nhất
2021-04-12 01:30
Tác giả:
Ngọc Trâm
blogradio.vn - Tôi thật sự đã quên được cậu rồi dù sẽ có những đêm, những giây phút nào đó lòng tôi bỗng chùng lại, hình ảnh của cậu lại ùa về trong tôi. Nhưng tôi tin mình có thể làm được. Cảm ơn cậu vì đã đến rồi bước vào trong trái tim tôi ở độ tuổi thật đẹp ấy.
***
Tuổi học trò là độ tuổi có đủ cả những sự ngây ngô, dại khờ của tuổi trẻ, vừa có sự mong muốn được trưởng thành như người lớn. Hẳn là mỗi người đều từng có những giây phút “cảm nắng” với những người cô nàng đáng yêu hay những anh chàng hợp gu nào đó.
Đời người đẹp đẽ nhất là có tình yêu, tình yêu như một thứ gia vị không thể thiếu trong cuộc sống, dẫu đẹp đẽ hay khổ đau thì cuối cùng nó vẫn đáng được trân trọng và gìn giữ.
Khác với sự cuồng nhiệt của tình yêu trưởng thành, tình yêu học trò như những trang giấy trắng, chưa bị vấy bẩn và cũng mong manh dễ rách. Nhưng rất thuần khiết và không hề toan tính thiệt hơn. Chúng ta yêu, chúng ta tin tưởng và cùng người ấy vẽ nên giấc mơ ngọt ngào. Đó là tuổi thanh xuân.
Tuổi học trò là lần đầu tiên chúng ta biết nhớ, biết thương một người và biết đau. Hạnh phúc ở tình yêu tuổi học trò rất đơn giản nhưng đủ ấm áp.
Tôi và cậu là bạn học cùng lớp năm cấp 2. Lứa tuổi ấy thật đẹp, thật dễ để có những rung động đầu đời. Tôi là một học sinh giỏi đúng chuẩn “Con nhà người ta”. Cậu là một học sinh cá biệt luôn làm thầy cô, gia đình đau đầu khi nhắc tới.
Trong những năm đầu khi vào học, tôi còn không biết cậu là ai. Tôi và cậu là hai mảnh ghép thật khác nhau, tưởng chừng hai mảnh ghép ấy sẽ không có gì liên quan cho đến một ngày. Chúng ta bất ngờ biết được thông tin liên lạc của nhau. Qua những lần trò chuyện, những dòng tin nhắn…tôi bất chợt để ý cậu lúc nào không hay. Để ý đến cậu những lần cậu cười, những lần cậu nói, để ý đến những lần câu quan tâm đến người con gái khác.
Tôi đã có những lần thắc mắc mối quan hệ giữa chúng ta là gì ? Liệu cậu có ý gì với tôi hay không? Liệu chúng ta có phải đang “Trên tình bạn, dưới tình yêu” hay không?
Nhưng tôi lại vờ tình cảm đó đi và cho rằng đó chỉ là một chút tình cảm của tuổi học trò. Và rồi tình cảm đó lớn lên trong tôi lúc nào không hay. Tôi bắt đầu thấy khó chịu khi cậu quan tâm đến người khác. Buồn chán khi cậu không nhắn tin với tôi. Bắt đầu chăm chút cho bản thân mình hơn. Mơ mộng về tình yêu giữa cậu và tôi.
Tôi bắt đầu xem những blog làm đẹp. Hay đỏ mặt ngại ngùng khi cậu nhìn tôi. Dịu dàng đến lạ thường mỗi lần nói chuyện với cậu. Hay những hôm đi thật sớm để xếp hàng mua cho cậu bữa sáng. Và cả nỗi buồn khi hè về phải chia xa hoặc khi cậu nghỉ học vì bị ốm. Thật ngốc nghếch khi tôi đem trao đi sự chân thành của mình mà chẳng mong nhận lại bất cứ điều gì.
Tôi đã từng nghe "Chân lý cuối cùng trên cuộc đời vẫn là tình yêu. Yêu là còn sống và còn sống là còn yêu". Phải vậy, tình yêu vẫn luôn là khúc ca ngọt ngào của muôn đời. Chừng nào con người còn hơi thở, còn khao khát thì trái tim sẽ không thôi rung động vì những cảm xúc yêu thương.
“Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu”
Sau bao ngày chờ mong, thương nhớ, tình cảm dâng trào đến mãnh liệt rồi vụt tắt. Sau bao lần nhìn thấy cậu thân thiết với người con gái khác, sau bao lần đắn đo, tự hỏi “Cậu có thích tôi không?”. Và sau bao lần thất vọng, đau khổ, tôi quyết định ngừng thích cậu.
Dừng thích cậu với tôi rất khó khăn, thậm chí là đau khổ và cũng vô cùng tuyệt vọng khi tình cảm trao đi mà không nhận lại. Không một lời oán trách, không một câu thổ lộ nhưng sau những lần cậu gây tổn thương cho tôi. Tôi đã có được câu trả lời cho mình “Cậu không hề thích tôi như tôi vẫn tưởng”.
Việc quên bóng hình một ai đó thật không dễ. Đó là khi vào một ngày mới tôi tự nhủ với bản thân mình rằng “Tôi phải quên cậu đi”. Đó là mỗi đêm khuya tôi kìm nén nỗi nhớ cậu, để không nhắn tin hay gọi điện với cậu. Hay không đem tất cả sự chú ý vào cậu, lên kế hoạch cho mình thật bận rộn với học tập, công việc.
Tôi thật sự đã quên được cậu rồi dù sẽ có những đêm, những giây phút nào đó lòng tôi bỗng chùng lại, hình ảnh của cậu lại ùa về trong tôi. Nhưng tôi tin mình có thể làm được. Cảm ơn cậu vì đã đến rồi bước vào trong trái tim tôi ở độ tuổi thật đẹp ấy.
Có những người bước vào cuộc đời chúng ta trong một thời gian ngắn để dạy cho chúng ta một bài học hoặc cho chúng ta một cách suy nghĩ mới. Chúng ta sẽ tiếp tục hồi tưởng lại những điều tương tự cho đến khi nhận ra được bài học này.
Cho dù bạn yêu một ai đó và cứ tiếp tục như thế, họ có thể sẽ không phải là người duy nhất mà bạn yêu. Giả sử điều đó xảy ra, và điều đó sẽ xảy ra. Bạn không cần phải cầu xin ai đó yêu bạn hoặc chăm sóc cho bạn, theo cách bạn đã làm cho họ. Hãy cho bạn một cơ hội để kết thúc và bắt đầu lại theo một cách tốt hơn những gì bạn đã trải qua trước giờ. Bởi “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ”.
© Ngọc Trâm - blogradio.vn
Xem thêm: Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.





