Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Buông bỏ ánh hoàng hôn

2022-12-21 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Lúc ấy tôi nhận ra vấn đề ở mình, nhưng vẫn chưa có đủ dũng cảm để đương đầu, để vực dậy bản thân. Tôi đã chọn cách trốn tránh vấn đề. Nhưng rồi bây giờ nghĩ lại, tôi nhận thấy rằng nếu cứ đứng mãi thế này, tôi sẽ vĩnh viễn bị bạn bè bỏ lại.

***

Có một chú cá nhỏ được nuôi trong bể kính. Chú ta được chủ nhân hết mực yêu thích, bởi chú đẹp lắm, bộ vảy, đuôi rực rỡ nhiều màu. Chú ta đã lấy đó làm tự hào, hãnh diện, bởi chú nổi trội hơn tất cả những con cá ở đây, bởi chú biết chú là nhất rồi. Năm ấy trời liên tục tạo thiên tai, mưa lớn kéo dài dai dẳng, nước lũ dân cao. Chủ nhân của cá nhỏ đi nơi khác tránh nạn, còn chú thì lại bị cuốn theo dòng nước mà trôi ra sông lớn. Cá nhỏ lạ lẫm với mọi thứ xung quanh, song, cá ta vẫn luôn nghĩ mình là nhất, vẫn vô tư, vẫn kênh kiệu. Dần dần, cá nhỏ lại bơi chậm lại, và nhìn. Chú nhìn thấy những bạn cá khác cùng sống trong bể nay đã bơi được một khoảng rất xa, và họ cũng đã làm quen với cuộc sống nơi này. Nhưng chú thì vẫn chật vật như thế, tại sao vậy? Cá nhỏ ngoi đầu lên khỏi mặt nước, nhìn ánh hoàng hôn, tiếc nuối, bởi nó giống như hào quang trong quá khứ của cá nhỏ vậy

Bạn ơi, bạn nghĩ điều gì khiến cá nhỏ của chúng ta lại chơi vơi, lại tụt hậu so với những chú cá khác cùng hoàn cảnh, cùng vạch xuất phát, thậm chí những con cá ấy lại không bằng cá nhỏ khi ở trong bể kính? Có lẽ, tôi hiểu. Bởi chăng tôi cũng giống như chú cá kia, vẫn mãi luôn sống ở hào quang của quá khứ.

Cuộc đời của mỗi người chúng ta, cũng giống như dòng nước trên sông vậy, trôi mãi, trôi mãi, mặc cho sự biến đổi của thời gian, không gian và dòng người. Điều đó bắt buộc mỗi người chúng ta phải chạy đi, bước tiếp đến tương lai. Nhưng tôi lại không như vậy. Trước đây, khi còn học cấp hai, tôi là một học sinh giỏi, còn tham gia vào đội tuyển học sinh giỏi của trường và giành được giải thưởng khá cao. Tôi còn là một học sinh ngoan, nên có thể nói, tôi khá được thầy cô yêu quý và cũng nổi tiếng trong trường. Thú thật, tôi thích lắm, ai mà không thích ánh hào quang, ai mà không muốn được làm một người đặc biệt. Các bạn cùng lớp với tôi, đều học giỏi, nhưng bạn biết không, tôi đánh giá mình giỏi hơn các bạn ấy. Tôi thật kiêu căng, phải không? Nhưng tôi lúc ấy thật sự nghĩ như vậy. Lúc ấy tôi rất kiêu ngạo, dù không thuộc ban cán sự lớp, nhưng lời nói của tôi luôn có sức nặng nhất định với lớp trưởng, lớp phó. Tôi thi vào một trường nổi tiếng với số điểm khá cao, điều ấy càng làm tôi thêm tự hào, kiêu hãnh. Nhưng bước ngoặt lớn nhất của tôi, hẳn chính là những trải nghiệm trong ba năm học cấp ba này đi.

Khi bước vào những ngày đầu, tôi tự hứa sẽ thật cố gắng, thật chăm chỉ, nhưng tôi lơ đễnh và tuột dốc dần. Ra đến môi trường mới, có rất nhiều bạn giỏi hơn tôi, giỏi hơn nhiều lắm, nhưng tôi không cho là bản thân mình tệ. Tôi chỉ nghĩ do các bạn ấy được học ở thành phố, được tiếp xúc với các môn học ấy sớm hơn, do các bạn ấy vốn thông minh sẵn, nên giỏi hơn mình là đúng rồi. Trong đầu tôi lúc ấy cũng loáng thoáng một suy nghĩ về việc cha mẹ tôi tuy là nông dân, cũng ở nông thôn nhưng đã cố gắng tạo mọi điều kiện học tập tốt nhất cho tôi, nhưng chính bản thân tôi đã bỏ lỡ. Song, tôi gạt ý nghĩ ấy khỏi đầu ngay lập tức, tôi vẫn tin, vẫn những tưởng bản thân mình vẫn còn toả sáng, vẫn hào quang như ngày xưa vậy. Lúc ấy, thay vì cố gắng vươn lên, thì tôi lại cố gắng tìm lí do cho chính mình.

Hết năm học lớp mười một, theo cách tính điểm, tôi đã không còn đủ điểm để duy trì vị trí ở lớp học mũi nhọn của trường như hồi lớp mười, lớp mười một, và thay vì để bị tách ra lớp thường, tôi đã chọn cách chuyển khối, chuyển từ khối A với trọng tâm là ba môn toán, lý, hoá, sang khối D với trọng tâm là ba môn toán, văn, anh. Đương nhiên, một phần cũng vì ý muốn chuyển khối để học những môn tôi yêu thích hơn và để sẵn sàng hành trang thi đại học. Song, tôi không thể phủ nhận một sự thật rằng tôi đã thực sự sợ và không chấp nhận được việc mình thất bại.

Một thử thách khác đã đến với tôi, tôi đã tham gia vào đội tuyển học sinh giỏi của trường. Với thành tích đạt giải khá cao trong quá khứ, tôi tự tin lắm, dường như là tự kiêu luôn ấy. Mà dần dần, luyện đội tuyển cùng với tôi có cả các em lớp mười, mười một, và tôi luôn cố để tỏ ra bản thân giỏi, bản thân là đàn chị. Nhưng rồi các bạn biết không, tôi đã thất bại, tôi trượt hai cuộc thi liền, điều đó làm tôi cảm thấy rất ngại và xấu hổ. Lúc ấy tôi nhận ra vấn đề ở mình, nhưng vẫn chưa có đủ dũng cảm để đương đầu, để vực dậy bản thân. Tôi đã chọn cách trốn tránh vấn đề.

Nhưng rồi bây giờ nghĩ lại, tôi nhận thấy rằng nếu cứ đứng mãi thế này, tôi sẽ vĩnh viễn bị bạn bè bỏ lại. Có rất nhiều những đàn anh đàn chị, thế hệ đi trước đã từng nói rằng, những kiến thức ở trường học chỉ áp dụng được một, hai phần khi bước ra trường đời mà thôi. Vâng! Tôi cũng đồng ý thế. Nhưng trường học cũng thật sự vô cùng quan trọng đấy, cách mà bạn học, những trải nghiệm của bạn chính là hành trang quý báu để bước vào tương lai. Và hành trang của tôi, có lẽ có thêm một bài học về cách trưởng thành và cách buông bỏ.

Những hào quang trong quá khứ của tôi, giống như ánh nắng mặt trời buổi hoàng hôn vậy, đẹp lắm, rất đáng để ngắm nhìn và hoài niệm. Nhưng hoàng hôn sẽ vụt tắt và bầu trời dần bước vào buổi đêm, bao phủ bởi một màn trời tối mịt. Và điều ấy đôi khi khiến chúng ta cảm thấy như thiếu điều gì, cảm thấy tiếc rẻ vẩn vơ, hay đôi chút bơ vơ và lạc lõng. Nhưng bạn ơi, tin tôi, tôi và bạn hãy cứ bước tiếp, đi mãi, cứ dũng cảm tiến về phía trước, nếu có vấp ngã, hãy đứng lên, đến khi thần bóng đêm không thể ngăn được bước chân bạn, đến khi bạn băng ngang màn đêm u tối, bạn sẽ thấy, ánh bình minh hiện lên ở cuối chân trời. Đó chính là hào quang trong tương lai của tôi, của bạn, của chúng ta đó. Thật ấm áp, đúng không?

Đôi lúc tôi nghĩ, có lẽ niềm mong muốn biến bản thân mình thành người đặc biệt, nên con người mới thích sống trong những thành công trong quá khứ chăng? Có lẽ vì không muốn bản thân mình như giọt nước trong ao, vô thanh vô ảnh và thật tầm thường. Nhưng bạn ơi, đừng nghĩ thế. Nếu có ai hỏi tôi: "Tôi là ai?" Thì tôi sẽ trả lời rằng: "Tôi chính là tôi. Là tôi duy nhất trên đời này." Và bạn cũng vậy, không cần cố tỏ ra là mình đặc biệt, vì từ khi sinh ra, bạn đã là cá thể đặc biệt, cá thể duy nhất trên đời này rồi. Tôi lấy bút viết ra hai chữ "Hoàng Hôn", hi vọng hai chữ ấy lưu giữ những hào quang quá khứ ấy của tôi, còn riêng tôi, tôi sẽ cùng bạn, trân trọng hiện tại và hướng về tương lai.

Về cá nhỏ, cá nhỏ của chúng ta lạc lõng giữa màn đêm, dường như mãi mãi sống trong bóng tối bất định vậy. Nhưng rồi bình minh dần hiện lên, chú cá cũng đã tìm được mục tiêu của cuộc đời mình. Nếu đã ra sông, sao không xem đây là một cuộc hành trình, cá nhỏ vui vẻ bơi và khám phá chân trời mới. Tôi và chú cá nhỏ đã tìm ra bình minh trong mắt mình, vậy bạn ơi, bình minh trong mắt bạn hiện ra như thế nào?

© Chế Linh Lê - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

25 tuổi và khủng hoảng 1/4 cuộc đời | Radio Tâm Sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

back to top