Phát thanh xúc cảm của bạn !

Biết nhiều hay là cần biết?

2025-01-09 14:40

Tác giả:


blogradio.vn - Mỗi con người chỉ có một trí óc và trí óc đó chỉ có một dung lượng giới hạn nhất định, không một người hiểu biết xuất chúng nào lại khẳng định rằng mình đã làm chủ được một nửa kho kiến thức khổng lồ của nhân loại.

***

Cuộc đời mà bể tận bao la, là muôn hình vạn trạng, cái gì cũng có, điều dễ tin đã nhiều mà điều khó tin cũng không ít, điều cần phải biết đã nhiều mà điều không cần thiết phải biết lại còn nhiều hơn. Sự hiểu biết chính là một thước đo quan trọng để khẳng định cấp bậc tài năng của con người. Sự hiểu biết tầm thường của một con người tầm thường như là một ngôi sao nhỏ tối đen giữa vũ trụ bao la. Sự hiểu biết bình thường của một con người bình thường như là một ngôi sao nhỏ sáng mờ giữa vũ trụ bao la. Sự hiểu biết sâu rộng của một con người tài năng như là một ngôi sao nhỏ rực sáng giữa vũ trụ bao la. Sự hiểu biết vĩ đại của một con người xuất chúng như là một ngôi sao lớn rực sáng giữa vũ trụ bao la.

Khát vọng hiểu biết của con người là vô cùng lớn lao, hay nói một cách sâu sắc rằng con người từ khi khẳng định mình là chủ nhân cao cấp của Trái Đất xanh thì tham vọng khám phá va hiểu biết mọi thứ là không bao giờ ngừng duy trì và phát triển. Sự khám phá của con người diễn ra liên tục nên kho tàng tri thức của nhân loại ngày càng đồ sộ.

Mỗi con người chỉ có một trí óc và trí óc đó chỉ có một dung lượng giới hạn nhất định, không một người hiểu biết xuất chúng nào lại khẳng định rằng mình đã làm chủ được một nửa kho kiến thức khổng lồ của nhân loại. Họ khẳng định rằng bản thân chỉ học những gì mà họ cho là cần thiết để có thể thực hiện công việc của mình một cách tốt nhất. Hơn nữa, họ cũng cho biết rằng bản thân không tiếp thu nhiều kiến thức mà họ cho là dù thú vị nhưng không cần thiết cho chính mình.

Bản thân tôi khẳng định mình là một kẻ ngu ngốc, lúc nhận ra thì cũng là lúc mà tâm hồn chịu đựng đau đớn chưa từng thấy. Tôi là một kẻ học nhiều và biết nhiều về nhiều mảng kiến thức. Tôi là một kẻ tham vọng, muốn biết được thật nhiều để có thể giải đáp và giải quyết giúp mọi người ở nhiều lĩnh vực. Tôi muốn mọi người phải nhìn tôi bằng con mắt trầm trồ và thán phục, tôi muốn có được cái danh tiếng là người học rộng hiểu sâu, là nhân tài của đất nước. Vì thế mà tôi là một kẻ rất siêng năng, ngày nào tôi cũng miệt mài đèn sách trên dưới 12 tiếng đồng hồ. Tôi là một con mọt sách đúng nghĩa, một sát thủ săn chữ nghĩa, một tên cuồng vọng kiến thức.

Tham vọng của tôi là không thể nào ngăn cản được, nhưng chính vì tham vọng này mà tự khiến tôi không thể kiểm soát nổi bản thân. Những lời khen mật ngọt của rất đông những người xung quanh đã khiến tôi chìm đắm trong hành trình chinh phục kiến thức bao la. Niềm hãnh diện ấy khiến tôi quên mình là một kẻ không thuộc vào loại thông minh xuất chúng và dung lượng trí óc của tôi không thực sự chứa được quá nhiều kiến thức. Điều này đồng nghĩa rằng tôi thỉnh thoảng hay quên, cứ nạp một lượng lớn kiến thức mới thì đổi lại, một lượng kiến thức cũ không nhỏ đã rơi ra khỏi đầu tôi. Nhưng vì để mọi người không thay đổi cái nhìn ấn tượng về tôi, không để cái danh tiếng nhỏ của tôi bị hủy hoại nên tôi đã chấp nhận giảm giờ học chuyên môn để tăng giờ học các mảng kiến thức khác. Tôi nghĩ rằng điều này là hay và không ảnh hưởng gì về sau.

Nhưng rồi cái gì đến phải sẽ phải đến, sau khi tôi tốt nghiệp chuyên môn loại giỏi và bắt đầu bước vào công việc chuyên môn thì tôi mới nhận thấy những điều mình làm trong thời gian qua là một sai lầm chí mạng. Chuyên môn của tôi không thể vận hành công việc một cách trơn tru mà luôn gặp những tình huống khó đỡ. Kĩ năng và kinh nghiệm chuyên môn của tôi dược đánh giá là kém, kiến thức chuyên môn của tôi thì không được nhận bất cứ lời khen nào. Tôi cảm thấy sốc nặng và không còn cảm thấy mình là một con người giỏi giang nữa, mà là một con người tầm thường.

Trong tâm trạng hững hờ, chẳng cần phải đi nghe lén người khác chê bai tôi ra sao mà tôi tự ngẫm rằng biết quá nhiều để làm gì chứ, để được cái gì đáng giá nào. Lỗi lầm của tôi là đã không tập trung trau dồi chuyên môn về mặt kĩ năng và kinh nghiệm, tôi đã không tròn trách nhiệm trong việc biết những thứ cần phải biết. Có quá nhiều thứ tôi dành nhiều tâm lực để chinh phục trong thời gian qua đã không có tác dụng trong công việc hiện tại của tôi cả. Tôi quá ngu ngốc và si mê, tôi đã không làm việc thông mình mà thay vào đó là làm việc chăm chỉ để chỉ lấy được những thứ thừa thãi.

"Biết nhiều là tốt, nhưng phải biết những điều cần biết và cần thiết cho bản thân mình. Tiếp thu kiến thức làm sao để có thể phát triển công việc của mình một cách tốt nhất. Tuyệt đối không tiếp thu những điều không cần phải biết vì đó là thừa thãi và làm nhọc bộ óc vốn có giới hạn nhất định". Lời này tôi tự nói với chính mình để mà luôn ghi nhớ, luôn tự khuyên bản thân mình trong mọi hoàn cảnh. Và lời này tôi nói với mọi người để mọi người thông cảm cho sự ngu ngốc của tôi và tuyệt đối đừng ngu ngốc như tôi.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Trời Nắng Lên, Chúng Ta Sẽ Ổn Thôi | Radio Chữa Lành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top