Âm thầm sống giữa những khủng hoảng cuộc đời
2016-10-31 01:25
Tác giả:
Chưa có khi nào trong cuộc đời, tôi chăm chỉ nhìn lại quá khứ đến vậy. Vì chỉ trong một năm trở lại đây, thế cuộc đời tôi thay đổi quá nhiều. Nay tôi ngồi đây, bên ly cà phê StarBucks, ở trời Tây mơ ước, nghĩ về tôi của một năm về trước, cảm như hai con người xa lạ nhìn nhau.
Tôi của 3 năm trước đây đã nhen nhóm ước mơ bay xa. Tôi nghĩ tới việc tìm cách đi du học, tìm cách đi xuất khẩu lao động. Rôi tôi xin ba mẹ tiền tập trung học Anh văn. Ước mơ đó nhạt nhòa sau bao khó khăn, dường như trở nên vô vọng, bất khả thi. Tôi chuyển hướng qua tìm cách kết hôn. Khó tin, nhưng tôi và cô bé cùng phòng đã cùng ngồi lại, lên kế hoạch cho cuộc hôn nhân này. Chúng tôi bàn đến những nơi có thể gặp người ngoại quốc, làm sao bắt chuyện. Và ngay lúc đó, bất kì ai tôi giao thiệp đến từ Úc, Canada hay Mỹ, tôi đều chủ ý gây dựng tình cảm. Tôi hiểu đó là một nổ lực lớn lao và cần sự kiên trì, vì xây đắp tình cảm với một kẻ ở xa, khác biệt về văn hóa, ngôn ngữ là dường như không tưởng.
Sau này, khi đã làm được nhiều điều không tưởng, tôi tin hơn vào sức mạnh của của ý chí và khát khao. Ai đó có nói rằng, một khi lòng ta thực sự mong muốn thì cả vũ trụ sẽ góp sức cùng ta thực hiện.
Tôi ngày xưa, nhìn thấy mình là chị cả của một đàn em thơ, là con gái đầu của một gia đình không khá giả. Tôi, lúc bấy giờ khát khao một sự nghiệp lớn lao, một cuộc đời hoài bão, để bảo bọc em út, để là chổ dựa cho ba mẹ, để vẫy vùng cho thỏa chí tôi.

Tôi chia tay mối tình hơn 3 năm, tưởng đã viên mãn của mình, vì hết yêu thương, vì chí hướng chẳng thể cùng nhau được nữa. Anh lấy vợ ít lâu sau khi tôi sang Mỹ, vợ anh xinh đẹp và trẻ trung. Tôi mừng khôn xiết. Tôi bên anh lúc tuổi 20 nông nổi, tâm trí sôi động và nhiều dằn vặt vì gia đình rối ren. Anh lại bên tôi ở tuổi 30 dày dạn, dùng hết kiên nhẫn, yêu chiều để che chở, dìu dắt tôi đi qua những năm tháng bất ổn đó. Rồi khi tôi đủ cứng cáp, tôi bay xa, để anh lại với phong ba của riêng đời anh.
Còn tôi tự thấy mình vẫn còn trẻ, vẫn mơ ước yêu thương dào dạt, không bến bờ, không ngập ngừng. Nhưng tôi đành dành tuổi trẻ phóng túng đó, có thể ở một cuộc đời khác, một số phận khác. Tôi quyết định vậy.
Những tháng ngày tiếp sau đó, tình cảm đến rồi đi chớp nhoáng trong tôi. Tôi từng hẹn hò cùng một anh Hàn Quốc, cả người da đen và một anh Việt kiều Canada. Nhiều trong số họ, thương cảm những gánh nặng trên vai tôi, mến mộ tâm hồn sinh động trong tôi hoặc ngưỡng mộ sức sống mạnh mẽ của tôi. Số ít còn lại cũng cho tôi những bài học quý báu. Tôi trân trọng hết thảy, thực tình, tôi ghi nhớ và trân trọng hết cả. Những người quanh tôi, chẳng mấy ai hiểu rõ, họ bận rộn đánh giá tôi, thành ra tôi nhiều tai tiếng.
Với tôi, mỗi người có riêng một quy chuẩn, đa phần tự quy cho tình yêu phải tự nhiên, chung thủy một lòng. Tôi chẳng tin nhiều người có thể làm được. Còn lại phần nhiều ganh ghét, chê bai tôi, nhưng thâm sâu, tôi nghĩ họ cũng phần nào ước ao được như tôi. Còn tôi, tự thấu hiểu, mình khổ sở ra sao, tự cảm nhận, vui sướng ngắn ngủi nhường nào.
Tôi nghĩ thứ gì trên đời một khi đã muốn, phải phấn đấu, chủ động dành lấy, kể cả tình yêu. Tôi yêu bằng trái tim dào dạt, nhưng suy nghĩ bằng cái đầu minh mẫn. Tôi chọn suy nghĩ trước khi yêu. Tôi chọn anh, chồng tôi, hiền lành, lịch thiệp. Tôi quyết phải dẫn dắt tình cảm anh cho bằng được. Bằng hết tâm trí mà tôi có, tôi làm anh say mê, phải về Việt Nam tìm gặp tôi. Dù tôi không có tình cảm, tôi vẫn kiên trì duy trì quan hệ, gợi ý về việc cưới xin và làm giấy tờ bảo lãnh. Như một cơn mơ, mọi việc cứ thế diễn ra cho tới ngày tôi lên máy bay. Tâm hồn tôi như bị xé tan tác giữa bao dằn vặt của những người muốn giữ tôi lại bên họ. Tôi đấu tranh vất vả giữa ước muốn đi xa và ở lại với hạnh phúc giản đơn, giữa lý trí và con tim. Không biết bao nhiêu lần, tôi ôm lấy thân tôi, mặc nước mắt dàn dụa, cố dỗ dành bản thân,. Để hôm sau đó, cười thật tươi, chụp một tấm ảnh xinh xắn, đăng lên mạng, để bao kẻ quen người lạ suýt xoa, ôi cô bé may mắn, người thân, bạn bè vui vẻ, tự hào, chúc mừng tôi quá hạnh phúc.

Thời gian đó, tôi không hề đặt hết tương lai vào giấc mơ Mỹ, tôi vẫn làm việc hăng say. Tôi từ đạt được những thành tích nhất định, thăng tiến trong công việc, đến thất nghiêp, lang thang, vật vả tìm kiếm đam mê, hoài bão của bản thân. Tôi từ những ngày làm việc hơn 12 tiếng, lần đầu gây thất thoát lớn cho công ty và phải làm việc với công an, đến những tháng ngày thong thả với công việc nhẹ nhàng. Tôi tự thấy mình vững vàng hơn mỗi ngày, giàu có hơn sau mỗi biến cố. Trong khi đang say xưa sống, cuộc đời đặt tôi giữa những ngã rẽ. Tôi chọn khép lại những tháng ngày ở quê hương Việt Nam.
Tôi hôm nay đã ở trong giấc mơ mình, tất nhiên hạnh phúc tràn ngập?
Và tôi bây giờ bất ngờ chật vật bắt đầu cuộc sống với những công việc phục vụ, cần cù gầy dựng kiến thức với những bài vở cao đẳng?
Tôi nay hóa ra chỉ như con nhộng trong kén, cuộc đời trói tay chân tôi?
Tôi trở về trắng tay, thơ dại và bơ vơ?
Một lần nữa, chẳng ai biết được, tôi lại sống âm thầm trong cuộc khủng hoảng riêng của cuộc đời tôi.
Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.






