Rồi sẽ có người bước đến bên cuộc đời bạn
2016-10-25 01:15
Tác giả:
Nghe bài hát Cold Water - Justin Bieber
Tôi nghe Cold Water của Justin Bieber vào một ngày mưa ảm đạm. Khi đó, tôi vừa trải qua một vài chuyện buồn. Tôi 22 tuổi và gần như mất phương hướng. Tôi liên tục thất bại trong các cuộc phỏng vấn xin việc. Nhìn bạn bè khoe có việc tôi càng hổ thẹn và càng tự trách bản thân mình vô dụng. Tôi chới với mất một tuần, không thiết tha với những hẹn hò cùng nhóm bạn cũng chẳng buồn bận tâm đến bất cứ cái gì xảy ra xung quanh tôi nữa. Tôi khóa Facebook, Zalo trong suốt tuần đó, bặt vô âm tín với cả thế giới. Tôi giam mình trong phòng ngẫm nghĩ về mọi chuyện vừa xảy đến với tôi, tự thấy bản thân mình thật trơ trọi. Cảm giác đó cứ ám ảnh tôi, cái cảm giác mình chả làm được việc gì thật sự rất tệ. Mấy ngày như thế trôi qua, tôi chẳng làm gì ngoài việc dằn vặt mình.
Trời những ngày tháng này lại cứ mưa liên tù tì, khiến cho nỗi buồn của tôi càng thêm sâu hoắm. Sau những hành hạ bản thân, tôi đành phải tìm quên trong âm nhạc. Tôi chẳng biết tìm đến điều gì để cứu rỗi mình ngoài âm nhạc cả. Và playlist của tôi phát ngẫu nhiên đến bài Cold Water của Justin Bieber. Tôi đã tải nó cách đấy không lâu, nhưng nghe một cách nghiêm túc thì chưa. Vả lại, lúc tâm trạng tôi vui không bao giờ tôi cảm được nhạc. Nghe nhạc những lúc buồn giống như tôi ngấm, tôi thấm từng ca từ trong bản nhạc vậy. Chỉ những lúc ấy, tôi mới thưởng thức được trọn vẹn một ca khúc. Giọng Justin vang lên bên tai tôi:

Everybody gets high sometimes, you know
What else can we do when we’re feeling low?
So take a deep breath and let it go
You shoudn’t be drowning on your own.
And if you feel you’re sinking
I will jump right over into cold, cold water for you
And although time may take us into different places
I will still be patient with you
And I hope you know
I won’t let go
I’ll be your lifeline tonight
I won’t let go
I’ll be your lifeline tonight
Cause we all get lost sometimes, you know
It’s how we learn and how we grow
And I wanna lay with you ‘til I’m old
You shoudn’t be fighting on your own.
Tôi yêu Justin Bieber, yêu giọng hát của cậu ấy vô cùng. Từ khi cậu ấy bước ra khỏi Youtube, tiến lên sân khấu trình diễn trước hàng triệu người hâm mộ với bản hit Baby, tôi đã yêu cậu. Đã 6 năm trôi qua kể từ ngày đó, Justin Bieber hiện giờ đã trở thành một chàng trai phong độ, đốn tim hàng triệu cô gái trên toàn thế giới bằng vẻ nam tính của mình. Dù vướng vào rất nhiều lùm xùm đời tư nhưng giọng hát của Justin vẫn tuyệt vời, các ca khúc của cậu tôi vẫn thuộc nằm lòng. Và một trong số đó hôm ấy đã là “chiếc phao cứu sinh” của tôi trong những giờ khắc tưởng như tôi sắp gục ngã.

Ai mà không đôi lần trong đời rơi vào cơn mê
Chúng ta còn biết làm gì khác khi chúng ta chìm trong bế tắc
Hãy hít một hơi thật sâu và giải phóng nó đi
Em đừng nên chìm đắm một mình nữa em nhé
Và nếu như em cảm thấy mình đang chìm anh sẽ nhảy ngay lập tức
Vào dòng nước lạnh buốt, vì em
Và mặc cho thời gian có chia cách đôi ta ở những nơi khác nhau
Thì anh vẫn mãi kiên trì cùng em.
Anh hy vọng em biết rằng
Anh sẽ không buông đâu
Anh sẽ là sợi dây cứu cánh đời em…
Vì có đôi lúc chúng ta lạc đường, em biết đó
Đó là cách chúng ta học hỏi và trưởng thành
Anh muốn ở bên em đến khi anh già đi
Đừng chiến đấu một mình em nhé
Và nếu như em cảm thấy mình đang chìm anh sẽ nhảy ngay lập tức
Vào dòng nước lạnh buốt, vì em
Và mặc cho thời gian có chia cách đôi ta ở những nơi khác nhau
Thì anh vẫn mãi kiên trì cùng em.
Anh hy vọng em biết rằng
Anh sẽ không buông đâu
Anh sẽ là sợi dây cứu cánh đời em…
Bài hát lúc đó cứ như viết ra dành cho tôi vậy. Tôi nghe như nhịp tim của mình đập nhanh hơn, cảm giác như Justin đang thủ thỉ những lời từ đáy tâm can với tôi. Dù là ảo tưởng nhưng chính cái sự tưởng chừng là ảo tưởng đó đã cứu rỗi linh hồn tôi, vực tôi dậy khỏi vực sâu hun hút mà tôi ngày càng lún chân vào. Đến một lúc nào đấy, khi đã vượt thoát rồi, nghĩ lại sẽ thấy mình thật khờ dại ngốc nghếch khi để một việc không đâu ảnh hưởng, thế nhưng ngay lúc ấy nếu không có cánh tay nào giơ ra níu lấy tôi thì chắc chắn tôi sẽ sa ngã ngay thôi. Cuộc đời vốn dĩ là thế, có những khi vui đến phát khóc lên được và cũng có những lúc đau đớn đến câm lặng. Những lúc đó thật sự rất cần một điều gì đó làm động lực, làm chỗ dựa nắm níu tôi trở lại. Đôi lúc khó khăn sẽ đến thôi nhưng rồi sẽ có một người tình nguyện nhảy vào “dầu sôi lửa bỏng” vì tôi, tôi tin như thế.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







