Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vội vã yêu nhau vội vã rời

2017-08-14 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày em nhận bằng tốt nghiệp ra trường, tôi không thể đến dự. Em thi công chức, tôi không ở bên. Em nhận công tác tại một huyện miền núi, ngày chia tay tôi cũng không về kịp. Có lẽ những lúc em cần tôi nhất, tôi lại không có ở bên cạnh.

***

Cơn gió mùa đông chợt ùa về, mang theo cái se se lạnh. Quấn chặt chiếc khăn choàng qua cổ, tôi dạo bước trên con đường đến cơ quan. Thoáng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đi theo chiều ngược lại. Cũng dáng người nhỏ bé, mái tóc xõa dài trên khuôn mặt, người lúc nào cũng vội vã. Thói quen ấy em dường như không bao giờ bỏ được.

Ngày ấy, trên chuyến tàu từ Quy Nhơn ra Đà Nẵng tôi đã gặp em. Một cô bé nhỏ nhắn, nhưng có cái nhìn đầy cuốn hút. Tàu vừa dừng lại tại ga Tam Kỳ, một vài người thu dọn hành lý để bước xuống sân ga, hòa vào dòng người tấp nập. Lơ đãng đưa mắt nhìn quanh, tôi dừng lại ở giữa sân ga. Một tốp nữ sinh mặc áo dài xanh màu thiên thanh. Họ nói gì mà cười vui vẻ. Tiếng còi táu hú vang báo hiệu nó sắp chuyển mình. Em vội vã chia tay đám bạn. Nhìn chung quanh, em ngồi đối diện với tôi vì còn ghế trống. Con tàu lăn bánh rời đi mang theo tiếng thì thầm của thành phố, mang theo lời dặn dò, mang theo cả tâm hồn của lữ khách.

Em chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt đăm chiêu. Tay lấy ra một cuốn sổ dày, một cây bút kẹp ngang ở giữa. Em cắm cúi viết, đọc rồi lại viết. Tôi ngồi nhìn em “Chắc cô nàng là sinh viên sư phạm”. Thấy em cất cuốn sổ vào lại trong cặp, tôi bắt đầu làm quen.

 Vội vã yêu nhau vội vã rời

Qua câu chuyện, tôi biết được gia đình em là gia đình thuần nông. Nhìn bóng cây, những ngôi nhà cứ bị bỏ lại phía sau, những con đường nối mạch nguồn giao thông chạy ùa qua như cơn gió thoảng. Lơ đãng nhìn qua cửa sổ, em chớp mắt cười chỉ cho tôi những ngôi nhà:

- Sao bé tí thế anh nhỉ? Anh có biết em thấy nó giống gì không?

Tôi lắc đầu nhìn em cười:

- Anh chỉ thấy nó bình yên lạ.

- Em thấy nó giống những hộp diêm lọt giữa bãi cỏ xanh, bình yên và đẹp. Em chỉ mong cuộc sống như thế này thì tốt biết mấy.

Em im lặng như suy nghĩ điều gì. Chúng tôi lại theo đuổi suy nghĩ riêng của mình. Chú kiểm soát đã đến bên kiểm tra vé. Kẹp trong thẻ sinh viên tôi thoáng đọc được em tên Hạnh.

Em lại lấy sổ ra ghi chép cái gì rồi lại cất vào trong cặp. Tôi nhướn mắt nhìn nhưng không nhìn thấy gì cả. Tôi lại bắt chuyện:

- Em là sinh viên sư phạm nhưng là khoa nào?

- Em học sư phạm Văn đó anh.

- Vậy cô giáo dạy văn tương lai học năm mấy rồi?

- Em học năm cuối rồi anh ạ! Chuẩn bị cho chuyến đi thực tập rồi, không biết học sinh có ngoan không nhỉ?

- Anh nghĩ là cô dễ bị học trò bắt nạt quá đi! Mới nhìn tưởng em là học trò cấp ba ấy chứ! Cô giáo gì mà suy dinh dưỡng quá chừng.

Em cúi nhìn xuống đất, nhoẻn miêng cười:

- Em lớn về già mà anh! Nhưng anh đừng nhìn nhầm, nhìn vậy chứ… không phải vậy mô (1)!

Rồi cũng đến ga em phải xuống, tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Em bước xuống rồi quay lại nhoẻn miệng cười. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, phủ đầy mái tóc em. Tôi ước gì khoảng thời gian ấy ngưng trôi để nhìn trọn hình ảnh người con gái đó. Tàu lại chuyển bánh, bất giác tôi cười thầm một mình. Dù đoạn đường ngắn ngủi nhưng tôi đã gặp được em. Một cuộc gặp gỡ tôi không hề biết trước.

***

Đúng là trái đất quay tròn thật. Tôi lại gặp em trong một dịp đi công tác tại Tam Kỳ. Đang uống cà phê với đối tác, nhấm nháp vị đắng và nhìn dòng người xuôi ngược. Đang miên man trong cảm xúc của âm nhạc thì lại giật mình vì tiếng nói trong trẻo vang lên:

- Anh Hải lại đi đánh lẻ nha!

- Mô anh đi uống cà phê với đối tác. Em đi làm ca rồi à!

Tôi quay người giật mình, em nhìn ngạc nhiên. Bạn tôi cũng ngạc nhiên không kém:

- Ủa hai người biết nhau à?

 Vội vã yêu nhau vội vã rời

Tôi im lặng còn em thì cười trừ. Lại nụ cười ấy thôi tôi lại thấy lòng chao đảo.

- Đây là Tuyên đối tác của anh ở Quy Nhơn ra đây. Còn đây là Hạnh em gái kết nghĩa của mình. Em ấy đang là sinh viên sư phạm năm cuối. Muốn giúp cho mẹ nên đã xin vào đây phục vụ quán này.

Em quay sang trách cứ:

- Ủa có ai đi khai hộ khẩu đâu mà anh giới thiệu kỹ rứa (2)! Thôi tới giờ rồi, em xin phép nhé!

Một cuộc hội ngộ đầy bất ngờ “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ”. Hai đứa ngồi trò chuyện một lát. Ngày mai tôi phải vào lại QN nên rủ vừa thằng bạn vừa là đối tác tối đi ăn cơm gà. Thằng bạn cười:

- Tối tao rủ em Hạnh đi nữa nghe. Hai thằng mình đi với nhau, tao có vợ sắp cưới mày đi một mình, không biết chuyện gì nói nhiều hỉ (3).

- Tùy mày thôi.

Tôi ra về, con đường nắng trải đầy, gió khô khốc nhưng tôi lại cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Tối thằng bạn nhờ vợ sắp cưới đi xe đến cho tôi đi nữa và đến kí túc xá chở em đi ăn cơm gà. Tình yêu của tôi bắt đầu như thế đó. Lúc đó, tôi mới hiểu hết chữ duyên là gì.

Chúng tôi cứ thế theo thời gian. Tình yêu xa vượt qua bao nhiêu là thử thách. Chỉ gặp nhau những lúc có thể. Tôi cũng để khoảng thời gian em đi thực tập sao trọn vẹn nhất. Em kể tôi nghe về đám học trò tinh nghịch.

Rồi ngày em nhận bằng tốt nghiệp ra trường, tôi không thể đến dự. Em thi công chức, tôi không ở bên. Em nhận công tác tại một huyện miền núi, ngày chia tay tôi cũng không về kịp. Có lẽ những lúc em cần tôi nhất, tôi lại không có ở bên cạnh. Mới nhận công tác, em viết thư cho tôi thường xuyên. Tôi dự định sẽ sắp xếp công việc để đến thăm em. Nhưng guồng quay của công việc và việc đi công tác ở nước ngoài làm tôi không có thời gian nữa. Rồi cứ thế, khoảng cách của chúng tôi ngày càng nới rộng ra. Không còn lá thư nào trong năm thứ ba em đi dạy. Chắc em đã chờ đợi tôi trong sự mỏi mòn, còn tôi chần chừ. Cái chần chừ ấy làm tôi mất em vĩnh viễn. Gần Tết đó, thằng bạn “đối tác” thông báo em sẽ lấy chồng và lập nghiệp luôn trên vùng đất em đã đặt chân đến. Chồng em là anh lính biên phòng, không đẹp trai lắm nhưng tốt bụng, luôn chăm sóc em tận tình, chu đáo. Em trốn tránh tình cảm của người ấy hơn hai năm, nhưng bằng sự chân tình người ấy đã cưa đổ em.

Tôi cũng được mời dự đám cưới em. Nhưng tôi không đủ can đảm để đối diện với em. Chưa bao giờ tôi đến quê em, chưa bao giờ tôi hiểu hết em được. Chắc em cần bờ vai vững chãi hơn, cần người kề bên những lúc em cần. Tôi buông tay em một cách dễ dàng như vậy.

***

Không ngờ trái đất này tròn thật. Em và tôi lại gặp nhau khi cả hai đều có bến đỗ bình yên. Gặp lại nhưng chẳng nói câu gì. Lặng lẽ nhìn nhau, gật đầu chào như hai người mới quan biết...

© Phạm Thị Mỹ Liên – blogradio.vn

Chú thích:

(1), (2), (3): Từ địa phương
(1) mô - đâu.
(2) rứa - thế.
(3) hỉ - nhỉ.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

back to top