Vội vã yêu nhau vội vã rời
2017-08-14 01:22
Tác giả:
Cơn gió mùa đông chợt ùa về, mang theo cái se se lạnh. Quấn chặt chiếc khăn choàng qua cổ, tôi dạo bước trên con đường đến cơ quan. Thoáng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đi theo chiều ngược lại. Cũng dáng người nhỏ bé, mái tóc xõa dài trên khuôn mặt, người lúc nào cũng vội vã. Thói quen ấy em dường như không bao giờ bỏ được.
Ngày ấy, trên chuyến tàu từ Quy Nhơn ra Đà Nẵng tôi đã gặp em. Một cô bé nhỏ nhắn, nhưng có cái nhìn đầy cuốn hút. Tàu vừa dừng lại tại ga Tam Kỳ, một vài người thu dọn hành lý để bước xuống sân ga, hòa vào dòng người tấp nập. Lơ đãng đưa mắt nhìn quanh, tôi dừng lại ở giữa sân ga. Một tốp nữ sinh mặc áo dài xanh màu thiên thanh. Họ nói gì mà cười vui vẻ. Tiếng còi táu hú vang báo hiệu nó sắp chuyển mình. Em vội vã chia tay đám bạn. Nhìn chung quanh, em ngồi đối diện với tôi vì còn ghế trống. Con tàu lăn bánh rời đi mang theo tiếng thì thầm của thành phố, mang theo lời dặn dò, mang theo cả tâm hồn của lữ khách.
Em chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt đăm chiêu. Tay lấy ra một cuốn sổ dày, một cây bút kẹp ngang ở giữa. Em cắm cúi viết, đọc rồi lại viết. Tôi ngồi nhìn em “Chắc cô nàng là sinh viên sư phạm”. Thấy em cất cuốn sổ vào lại trong cặp, tôi bắt đầu làm quen.

Qua câu chuyện, tôi biết được gia đình em là gia đình thuần nông. Nhìn bóng cây, những ngôi nhà cứ bị bỏ lại phía sau, những con đường nối mạch nguồn giao thông chạy ùa qua như cơn gió thoảng. Lơ đãng nhìn qua cửa sổ, em chớp mắt cười chỉ cho tôi những ngôi nhà:
- Sao bé tí thế anh nhỉ? Anh có biết em thấy nó giống gì không?
Tôi lắc đầu nhìn em cười:
- Anh chỉ thấy nó bình yên lạ.
- Em thấy nó giống những hộp diêm lọt giữa bãi cỏ xanh, bình yên và đẹp. Em chỉ mong cuộc sống như thế này thì tốt biết mấy.
Em im lặng như suy nghĩ điều gì. Chúng tôi lại theo đuổi suy nghĩ riêng của mình. Chú kiểm soát đã đến bên kiểm tra vé. Kẹp trong thẻ sinh viên tôi thoáng đọc được em tên Hạnh.
Em lại lấy sổ ra ghi chép cái gì rồi lại cất vào trong cặp. Tôi nhướn mắt nhìn nhưng không nhìn thấy gì cả. Tôi lại bắt chuyện:
- Em là sinh viên sư phạm nhưng là khoa nào?
- Em học sư phạm Văn đó anh.
- Vậy cô giáo dạy văn tương lai học năm mấy rồi?
- Em học năm cuối rồi anh ạ! Chuẩn bị cho chuyến đi thực tập rồi, không biết học sinh có ngoan không nhỉ?
- Anh nghĩ là cô dễ bị học trò bắt nạt quá đi! Mới nhìn tưởng em là học trò cấp ba ấy chứ! Cô giáo gì mà suy dinh dưỡng quá chừng.
Em cúi nhìn xuống đất, nhoẻn miêng cười:
- Em lớn về già mà anh! Nhưng anh đừng nhìn nhầm, nhìn vậy chứ… không phải vậy mô (1)!
Rồi cũng đến ga em phải xuống, tôi lại tiếp tục cuộc hành trình. Em bước xuống rồi quay lại nhoẻn miệng cười. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, phủ đầy mái tóc em. Tôi ước gì khoảng thời gian ấy ngưng trôi để nhìn trọn hình ảnh người con gái đó. Tàu lại chuyển bánh, bất giác tôi cười thầm một mình. Dù đoạn đường ngắn ngủi nhưng tôi đã gặp được em. Một cuộc gặp gỡ tôi không hề biết trước.
Đúng là trái đất quay tròn thật. Tôi lại gặp em trong một dịp đi công tác tại Tam Kỳ. Đang uống cà phê với đối tác, nhấm nháp vị đắng và nhìn dòng người xuôi ngược. Đang miên man trong cảm xúc của âm nhạc thì lại giật mình vì tiếng nói trong trẻo vang lên:
- Anh Hải lại đi đánh lẻ nha!
- Mô anh đi uống cà phê với đối tác. Em đi làm ca rồi à!
Tôi quay người giật mình, em nhìn ngạc nhiên. Bạn tôi cũng ngạc nhiên không kém:
- Ủa hai người biết nhau à?

Tôi im lặng còn em thì cười trừ. Lại nụ cười ấy thôi tôi lại thấy lòng chao đảo.
- Đây là Tuyên đối tác của anh ở Quy Nhơn ra đây. Còn đây là Hạnh em gái kết nghĩa của mình. Em ấy đang là sinh viên sư phạm năm cuối. Muốn giúp cho mẹ nên đã xin vào đây phục vụ quán này.
Em quay sang trách cứ:
- Ủa có ai đi khai hộ khẩu đâu mà anh giới thiệu kỹ rứa (2)! Thôi tới giờ rồi, em xin phép nhé!
Một cuộc hội ngộ đầy bất ngờ “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ”. Hai đứa ngồi trò chuyện một lát. Ngày mai tôi phải vào lại QN nên rủ vừa thằng bạn vừa là đối tác tối đi ăn cơm gà. Thằng bạn cười:
- Tối tao rủ em Hạnh đi nữa nghe. Hai thằng mình đi với nhau, tao có vợ sắp cưới mày đi một mình, không biết chuyện gì nói nhiều hỉ (3).
- Tùy mày thôi.
Tôi ra về, con đường nắng trải đầy, gió khô khốc nhưng tôi lại cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Tối thằng bạn nhờ vợ sắp cưới đi xe đến cho tôi đi nữa và đến kí túc xá chở em đi ăn cơm gà. Tình yêu của tôi bắt đầu như thế đó. Lúc đó, tôi mới hiểu hết chữ duyên là gì.
Chúng tôi cứ thế theo thời gian. Tình yêu xa vượt qua bao nhiêu là thử thách. Chỉ gặp nhau những lúc có thể. Tôi cũng để khoảng thời gian em đi thực tập sao trọn vẹn nhất. Em kể tôi nghe về đám học trò tinh nghịch.
Rồi ngày em nhận bằng tốt nghiệp ra trường, tôi không thể đến dự. Em thi công chức, tôi không ở bên. Em nhận công tác tại một huyện miền núi, ngày chia tay tôi cũng không về kịp. Có lẽ những lúc em cần tôi nhất, tôi lại không có ở bên cạnh. Mới nhận công tác, em viết thư cho tôi thường xuyên. Tôi dự định sẽ sắp xếp công việc để đến thăm em. Nhưng guồng quay của công việc và việc đi công tác ở nước ngoài làm tôi không có thời gian nữa. Rồi cứ thế, khoảng cách của chúng tôi ngày càng nới rộng ra. Không còn lá thư nào trong năm thứ ba em đi dạy. Chắc em đã chờ đợi tôi trong sự mỏi mòn, còn tôi chần chừ. Cái chần chừ ấy làm tôi mất em vĩnh viễn. Gần Tết đó, thằng bạn “đối tác” thông báo em sẽ lấy chồng và lập nghiệp luôn trên vùng đất em đã đặt chân đến. Chồng em là anh lính biên phòng, không đẹp trai lắm nhưng tốt bụng, luôn chăm sóc em tận tình, chu đáo. Em trốn tránh tình cảm của người ấy hơn hai năm, nhưng bằng sự chân tình người ấy đã cưa đổ em.
Tôi cũng được mời dự đám cưới em. Nhưng tôi không đủ can đảm để đối diện với em. Chưa bao giờ tôi đến quê em, chưa bao giờ tôi hiểu hết em được. Chắc em cần bờ vai vững chãi hơn, cần người kề bên những lúc em cần. Tôi buông tay em một cách dễ dàng như vậy.
Không ngờ trái đất này tròn thật. Em và tôi lại gặp nhau khi cả hai đều có bến đỗ bình yên. Gặp lại nhưng chẳng nói câu gì. Lặng lẽ nhìn nhau, gật đầu chào như hai người mới quan biết...
© Phạm Thị Mỹ Liên – blogradio.vn
Chú thích:
(1), (2), (3): Từ địa phương
(1) mô - đâu.
(2) rứa - thế.
(3) hỉ - nhỉ.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.







