Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì em, vì hoa anh đào nên sẽ tha thứ cho em

2023-06-02 13:05

Tác giả: ĐÔNG MIÊN


blogradio.vn - Anh quyết định đi tìm một bầu trời mới, một tình yêu mới và những rung cảm ban đầu. Anh nhận ra rằng, tha thứ cho người cũng là tha thứ cho chính bản thân mình, cho đi nhân ái, dung bao để nhận lại được những hạnh phúc.

***

Có một mùa anh đào nở rộ, có một mùa mê đắm những cánh hoa rơi, một mùa say đắm trong tuổi trẻ. Sâu trong rừng trong bầu trời trong xanh như chưa từng vướng bụi, nắng dịu dàng từng tán cây, mây nồng nàn giăng biển mỏng và hai người ngồi bên nhau, chôn dấu một bí mật thẳm sâu với sợi chỉ đỏ son và một tình yêu trong sáng. 

Khi ấy tóc em đen huyền còn hương mùi hạt dẻ, mắt to tròn long lanh, môi tràn trề nhựa sống. Em đã nhẹ nhàng đặt vào lòng anh một mảnh tình ngọt như đường mật, làm tôi đắm mê một cô tiên nữ nào đó bị lạc đường xuống trần gian mà như muốn giấu khăn thần để nàng không về trời nữa. Đôi tình lữ hứa uyên ương trọn một đời dưới những cánh hồng bay trong gió nhẹ, ôm vào lòng những ấm áp nên thơ.

Anh đã trao em trọn vẹn trái tim cùng tuổi xanh mơn mởn còn đọng trên hàng cây buổi sớm. Người nói thích hoa anh đào trong gió, ngắm cánh hoa rơi nhẹ tênh như xuân tươi nhuộm hồng cả trời đất. Anh cũng yêu cái nhẹ nhàng man mác lướt qua làn da mỏng như mân mê một bầu xuân huyền diệu, như môi nàng vuốt ve những rung động nên thơ. 

Em đưa tay nắm lấy cánh hoa bay rồi tựa vào vai tôi thỏ thẻ mà ngỡ rằng đã chạm vào đáy hồn, mà giăng tơ chăng sao lòng tôi chẳng thể trốn thoát? Ánh mắt người đẫm màu hoa. Anh đã chết đuối trong biển hoa. Anh đem đời hoa mơn man đến đời cây từng chút.

Em cũng nói em chẳng yêu hoa anh đào là mấy. Em bảo rằng thời khắc đẹp cũng quá mong manh. Hoa anh đào đợi chờ trong bão giông, cố giữ thân mình chỉ chờ khoảnh khắc mãn khai sẽ xòe nở đẹp đẽ. Ấy vậy mà chỉ một cơn gió qua là sẽ lụi tàn, chẳng thể nào tồn tại mãi với thời gian. 

em_12

Nàng chỉ yêu hoa vì cảm thấy chúng mới lạ so với những điều nàng thường thấy. Nàng ngắm hoa rơi trong giây phút mà lòng cũng thấy vui vui, cũng thấy bồi hồi. Còn tôi, tôi không quá bận lòng khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi chỉ sợ hồn không đủ rộng để chứa bao sợi yêu cứ trực trào ra khỏi lồng ngực.

Nhưng người ta có thương mãi cái gì quá cũ phải không em? Hoa anh đào mãn khai rồi cũng tàn lụi, rừng hoa năm xưa bóng em đâu rồi? Có người nói là tôi không đủ khả năng lo cho em, kẻ lại bảo em không đủ kiên nhẫn chờ tôi nên đi theo một bờ vai nào khác. Nhưng tôi đã chờ rất lâu, rất lâu, tôi vẫn cứ ôm ấp niềm tin rồi hoang hoải những bước chân đi tìm một thiên đường qua ô cửa sổ nào khác. 

Và năm tháng cứ trôi đi, bão giông cũng trải, những hồi ức xưa cứ cứa vào cõi lòng mục nát của một kẻ tình si. Em đâu rồi? Đang buồn tiếc thương hay ngủ yên một hơi ấm và một cuộc sống em hằng mong ước? Em có thấy một gã ngốc nghếch vẫn ôm những mối tơ vò dang dở? Có lẽ em quên tôi rồi nhỉ, nhưng tôi vẫn ở đây, bên một căn gác xép cũ đưa mắt đắng trông bóng em hôm nào, nhưng giờ chỉ là những hình ảnh mờ nhạt trong cơn mưa chiều cuối đông lạnh buốt. Nắng bỏ đi nắng không về nữa, để mây buồn, mây khóc suốt màn đêm.

Rồi một ngày kia, sau những lạnh lùng cứa da thịt, sau những con bão mịt mù, có một chàng trai thong thả, bình tâm đi giữa những cánh hoa anh đào rơi, đi lại con đường đã mòn nhưng mặt đã chẳng còn đau thương. Cậu ta cắt đi sợi chỉ đỏ bạc màu trên cành cây, nhẹ nhàng đặt nó về với đất , nhìn lên trời và mỉm cười, một nụ cười khe khẽ. “Hình như hoa anh đào tha thứ cho em rồi”.

Cậu ta ngồi đó, suy tư một hồi thôi, mỉm cười thôi. Cậu ta đứng dậy, phủi áo và rảo bước về phía bình minh. Tia nắng đầu tiên của mùa xuân ló rạng. Và em biết không, ngày đó nắng trời rất đẹp, tươi tắn và tràn đầy sức sống.

em_3

Phải, anh tha thứ cho em, anh cũng không muốn bận lòng đợi chờ và tìm kiếm nữa! Anh muốn chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới, một của sống tươi đẹp hơn, bình yên hơn nữa em à.

Gã si tình ngày nào giờ cũng thoát khỏi nỗi cô liêu với màn đêm, ăn năn với quá khứ. Vác trên vai mình đám mây đen đầy sấm sét mệt lắm, đáng sợ lắm, chi bằng cứ thả về bầu trời rồi ngắm nhìn những đám mây trắng phau phau rồi nếm trọn sự yên bình ấy. Để con dao cắm sâu vào trái tim chi bằng vứt bỏ đi rồi băng bó vết thương và nhanh bình phục. 

Anh quyết định đi tìm một bầu trời mới, một tình yêu mới và những rung cảm ban đầu. Anh nhận ra rằng, tha thứ cho người cũng là tha thứ cho chính bản thân mình, cho đi nhân ái, dung bao để nhận lại được những hạnh phúc.

Hoa anh đào của tôi giờ đây còn có cả nỗi se lạnh của hồn đông bên hiên trời rét mướt. Nhưng tôi đã chọn thức dậy để gió thôi còn cắt vào làn da, để thu vào tầm mắt những nắng vào rực rỡ, những nụ cười và một tương lai tươi sáng như những cánh hoa khoe sắc ngoài kia, nó đã chấp nhận tha thứ cho tạo hóa (bởi hoa anh đào chỉ nở được vào mùa xuân và và chỉ tồn tại khoảng từ 7 đến 12 ngày) và xòe nở tươi đẹp, khiến cho ai cũng phải ngắm nhìn.

© ĐÔNG MIÊN - blogradio.vn

Xem thêm: Em Chỉ Là Người Tình

ĐÔNG MIÊN

Sống với con chữ để trút bầu tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một đêm tối

Một đêm tối

Một ý nghĩa anh gọi là tan chảy Một nhớ nhung biết gửi gió cùng mây Một ái ân vội vã giữa hồn say Một mặt trời vẽ vào trong tư tưởng

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

back to top