Vì em, vì hoa anh đào nên sẽ tha thứ cho em
2023-06-02 13:05
Tác giả:
ĐÔNG MIÊN
blogradio.vn - Anh quyết định đi tìm một bầu trời mới, một tình yêu mới và những rung cảm ban đầu. Anh nhận ra rằng, tha thứ cho người cũng là tha thứ cho chính bản thân mình, cho đi nhân ái, dung bao để nhận lại được những hạnh phúc.
***
Có một mùa anh đào nở rộ, có một mùa mê đắm những cánh hoa rơi, một mùa say đắm trong tuổi trẻ. Sâu trong rừng trong bầu trời trong xanh như chưa từng vướng bụi, nắng dịu dàng từng tán cây, mây nồng nàn giăng biển mỏng và hai người ngồi bên nhau, chôn dấu một bí mật thẳm sâu với sợi chỉ đỏ son và một tình yêu trong sáng.
Khi ấy tóc em đen huyền còn hương mùi hạt dẻ, mắt to tròn long lanh, môi tràn trề nhựa sống. Em đã nhẹ nhàng đặt vào lòng anh một mảnh tình ngọt như đường mật, làm tôi đắm mê một cô tiên nữ nào đó bị lạc đường xuống trần gian mà như muốn giấu khăn thần để nàng không về trời nữa. Đôi tình lữ hứa uyên ương trọn một đời dưới những cánh hồng bay trong gió nhẹ, ôm vào lòng những ấm áp nên thơ.
Anh đã trao em trọn vẹn trái tim cùng tuổi xanh mơn mởn còn đọng trên hàng cây buổi sớm. Người nói thích hoa anh đào trong gió, ngắm cánh hoa rơi nhẹ tênh như xuân tươi nhuộm hồng cả trời đất. Anh cũng yêu cái nhẹ nhàng man mác lướt qua làn da mỏng như mân mê một bầu xuân huyền diệu, như môi nàng vuốt ve những rung động nên thơ.
Em đưa tay nắm lấy cánh hoa bay rồi tựa vào vai tôi thỏ thẻ mà ngỡ rằng đã chạm vào đáy hồn, mà giăng tơ chăng sao lòng tôi chẳng thể trốn thoát? Ánh mắt người đẫm màu hoa. Anh đã chết đuối trong biển hoa. Anh đem đời hoa mơn man đến đời cây từng chút.
Em cũng nói em chẳng yêu hoa anh đào là mấy. Em bảo rằng thời khắc đẹp cũng quá mong manh. Hoa anh đào đợi chờ trong bão giông, cố giữ thân mình chỉ chờ khoảnh khắc mãn khai sẽ xòe nở đẹp đẽ. Ấy vậy mà chỉ một cơn gió qua là sẽ lụi tàn, chẳng thể nào tồn tại mãi với thời gian.
Nàng chỉ yêu hoa vì cảm thấy chúng mới lạ so với những điều nàng thường thấy. Nàng ngắm hoa rơi trong giây phút mà lòng cũng thấy vui vui, cũng thấy bồi hồi. Còn tôi, tôi không quá bận lòng khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi chỉ sợ hồn không đủ rộng để chứa bao sợi yêu cứ trực trào ra khỏi lồng ngực.
Nhưng người ta có thương mãi cái gì quá cũ phải không em? Hoa anh đào mãn khai rồi cũng tàn lụi, rừng hoa năm xưa bóng em đâu rồi? Có người nói là tôi không đủ khả năng lo cho em, kẻ lại bảo em không đủ kiên nhẫn chờ tôi nên đi theo một bờ vai nào khác. Nhưng tôi đã chờ rất lâu, rất lâu, tôi vẫn cứ ôm ấp niềm tin rồi hoang hoải những bước chân đi tìm một thiên đường qua ô cửa sổ nào khác.
Và năm tháng cứ trôi đi, bão giông cũng trải, những hồi ức xưa cứ cứa vào cõi lòng mục nát của một kẻ tình si. Em đâu rồi? Đang buồn tiếc thương hay ngủ yên một hơi ấm và một cuộc sống em hằng mong ước? Em có thấy một gã ngốc nghếch vẫn ôm những mối tơ vò dang dở? Có lẽ em quên tôi rồi nhỉ, nhưng tôi vẫn ở đây, bên một căn gác xép cũ đưa mắt đắng trông bóng em hôm nào, nhưng giờ chỉ là những hình ảnh mờ nhạt trong cơn mưa chiều cuối đông lạnh buốt. Nắng bỏ đi nắng không về nữa, để mây buồn, mây khóc suốt màn đêm.
Rồi một ngày kia, sau những lạnh lùng cứa da thịt, sau những con bão mịt mù, có một chàng trai thong thả, bình tâm đi giữa những cánh hoa anh đào rơi, đi lại con đường đã mòn nhưng mặt đã chẳng còn đau thương. Cậu ta cắt đi sợi chỉ đỏ bạc màu trên cành cây, nhẹ nhàng đặt nó về với đất , nhìn lên trời và mỉm cười, một nụ cười khe khẽ. “Hình như hoa anh đào tha thứ cho em rồi”.
Cậu ta ngồi đó, suy tư một hồi thôi, mỉm cười thôi. Cậu ta đứng dậy, phủi áo và rảo bước về phía bình minh. Tia nắng đầu tiên của mùa xuân ló rạng. Và em biết không, ngày đó nắng trời rất đẹp, tươi tắn và tràn đầy sức sống.
Phải, anh tha thứ cho em, anh cũng không muốn bận lòng đợi chờ và tìm kiếm nữa! Anh muốn chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới, một của sống tươi đẹp hơn, bình yên hơn nữa em à.
Gã si tình ngày nào giờ cũng thoát khỏi nỗi cô liêu với màn đêm, ăn năn với quá khứ. Vác trên vai mình đám mây đen đầy sấm sét mệt lắm, đáng sợ lắm, chi bằng cứ thả về bầu trời rồi ngắm nhìn những đám mây trắng phau phau rồi nếm trọn sự yên bình ấy. Để con dao cắm sâu vào trái tim chi bằng vứt bỏ đi rồi băng bó vết thương và nhanh bình phục.
Anh quyết định đi tìm một bầu trời mới, một tình yêu mới và những rung cảm ban đầu. Anh nhận ra rằng, tha thứ cho người cũng là tha thứ cho chính bản thân mình, cho đi nhân ái, dung bao để nhận lại được những hạnh phúc.
Hoa anh đào của tôi giờ đây còn có cả nỗi se lạnh của hồn đông bên hiên trời rét mướt. Nhưng tôi đã chọn thức dậy để gió thôi còn cắt vào làn da, để thu vào tầm mắt những nắng vào rực rỡ, những nụ cười và một tương lai tươi sáng như những cánh hoa khoe sắc ngoài kia, nó đã chấp nhận tha thứ cho tạo hóa (bởi hoa anh đào chỉ nở được vào mùa xuân và và chỉ tồn tại khoảng từ 7 đến 12 ngày) và xòe nở tươi đẹp, khiến cho ai cũng phải ngắm nhìn.
© ĐÔNG MIÊN - blogradio.vn
Xem thêm: Em Chỉ Là Người Tình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức
Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.