Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì biển chưa bao giờ thật xa

2021-09-19 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Đã bao lần tôi nói cùng biển, biển còn nhớ không giữa vô vàn những thì thầm to nhỏ của muôn người muốn gửi gắm cho biển, và chỉ muốn mỗi biển biết mà thôi

***

Tôi là đứa con trai duy nhất của ba mẹ tôi, tôi giống ba tôi ở cái tính cực kỳ ít nói, và giống mẹ tôi ở cái tính cầu toàn trong mọi việc, và hay nhút nhát trước đám đông, trước mọi người

Chắc cũng giống như các bạn khác, tôi gần gũi mẹ nhiều hơn, mẹ sát bên chăm sóc tôi từng chút một, từ chuyện ăn uống nghỉ ngơi sinh hoạt cho đến kèm bài vở mỗi tối cho tôi

Tôi học được nên ba mẹ tôi yên lòng

Bắt đầu từ những năm cấp hai, rồi lên cấp ba, tôi tự đạp xe một mình đến trường, không còn mẹ đưa đón nữa, nên tôi cảm thấy tôi đã lớn lên nhiều, nhất là vào cái ngày tôi tự tập xe và đã đi thật vững, tôi đã reo lên

“Mẹ ơi, con biết đi xe đạp rồi”

Mẹ tôi đứng ngay cổng nhà nhìn theo tôi đang trên chiếc xe đạp, tôi biết mẹ đang cười

Những năm tôi học cấp ba, suốt ngày gần như tôi quần quật với việc học, học ở trường, học ở nhà thầy cô, nhất là năm cuối cấp, còn mẹ tôi cũng quần quật với công việc ở chỗ làm của mẹ. Ba tôi thì đi làm xa, nhưng thường xuyên gọi về hỏi han tình hình học tập và sức khỏe của tôi, còn mẹ tôi thì luôn bảo

“Với mẹ, sức khỏe con là quan trọng nhất, việc học chỉ đứng thứ hai”

Hai mẹ con tôi luôn tranh thủ những lúc có thể, như lúc ăn tối cùng nhau, để nói chuyện cùng nhau

Những ngày tháng cận kề mùa thi, mẹ đi công tác, tôi tự đi chụp hình, tự đăng ký nguyện vọng thi. Trên bàn học của tôi những ngày ấy là muôn vàn các đề thi toán lý hóa, là khối thi tôi đã chọn cho đam mê của tôi

Tôi thi đậu vào đúng ngôi trường tôi mơ ước

Tạm biệt mẹ, tôi lên đường cho một bước ngoặt mới

Tôi nhớ trong một lần gọi điện cho tôi, mẹ tôi hỏi

“Con có nhớ biển không?”

Tôi chợt giật mình, tôi đã lãng quên biển từ lúc nào, vì mỗi ngày bao nhiêu điều cần phải học, bao nhiêu trải nghiệm mới mẻ của cuộc sống sinh viên cứ cuốn tôi đi

Thầy cô mới, bạn bè mới, những không gian mới, đã làm tôi xoay tròn

“Con nhớ, con mong được về để được đạp xe trên đường biển mỗi buổi chiều”

Lúc nhỏ ba tôi hay dắt tôi ra biển thả diều, vì nhà tôi đi ra biển có thể đi bộ được, không xa lắm, ba còn tập tôi bơi, hai ba con được tắm biển cùng nhau bao nhiêu lần, nhưng không có mẹ

Ba mẹ tôi hay chở tôi đi chơi biển vào những buổi tối, tôi nhớ

Tôi về lại với biển vào một ngày gần tết âm lịch, kết thúc học kỳ đầu tiên là chỉ mới sơ khởi mà tôi đã sút đi tám ký, mẹ tôi xót xa, còn tôi chỉ cười, ăn tô phở nóng mẹ mua ngon ơi là ngon rồi bay lên cái giường quen thuộc đánh một giấc đã đời

Buổi chiều, ăn thêm chén chè đậu xanh mẹ nấu, rồi tôi mới lọ mọ chăm chút cho chiếc xe đạp đang buồn thiu chờ tôi bao ngày tháng rồi. Tôi lau xe, bơm hai bánh xe rồi nói với mẹ

- Con đi chơi biển đây mẹ

Mẹ luôn rất thích và hay khuyến khích tôi

- Ừ, con đạp xe cẩn thận, chắc biển cũng rất mong gặp con đó

Thành phố biển quê tôi vẫn lặng lẽ mà sôi nổi như ngày nào, tôi muốn căng lồng ngực ra để tận hưởng những cơn gió mát trong lành của biển. Chiếc xe đạp như reo vui trên từng bước chân đạp đều đặn của tôi. Cảm ơn người bạn này đã đồng hành cùng tôi bao năm, cảm ơn biển đã luôn chào đón tôi dù với những tia nắng muộn màng cuối cùng, và những đợt sóng cứ tấp vào bờ cát phía xa xa mà có lúc tôi nhìn được có lúc lại bị khuất sau những hàng cây to, sau những tòa nhà

Tôi nhận ra, biển gần bên tôi lắm, và tôi cũng chẳng lãng quên biển bao giờ, chỉ là biển ngủ yên trong trái tim tôi hơi bị lâu và chưa kịp thức giấc cùng nỗi nhớ trong tôi mà thôi

Rồi có một ngày, có một lần duy nhất, ba mẹ tôi bảo sẽ xây một ngôi nhà nhỏ ở vùng quê gần nhà nội tôi, chúng tôi sẽ dời về đó, còn ngôi nhà thân thương này sẽ được cho thuê. Tôi đã lập tức phản đối gay gắt

- Con không thích, con thích được ở gần biển, con thích biển

Tôi nói mà cứ nhìn chăm chăm vào mẹ. Mẹ tôi cười tươi, như chỉ chờ tôi nói vậy

- Mẹ đồng ý, mẹ cũng thích ở đây, con yên tâm, đó là dự định thôi, con không thích là ba mẹ không thích

Nói vậy thôi chứ tôi biết đó là ý muốn của ba tôi, nhưng nghe tôi nói rất quả quyết và cứng rắn nên ba tôi cũng cười

- Được rồi con, cả nhà mình sẽ cùng ở đây, ba mẹ không nhắc chuyện này nữa

Tôi vui lại ngay sau đó, sao tôi lại xa nơi đây được, vì tôi biết rất rõ, cho dù tôi có ở đâu thì tôi vẫn là đứa con được sinh ra ở biển. Tôi thích vị mặn mặn của nước biển, thích những hạt cát trắng tinh bé xíu cứ bịn rịn dính mãi vào chân tôi

Tôi muốn tận dụng tối đa những khoảnh khắc được gần bên biển. Tôi không xa nơi đây đâu, ba mẹ tôi biết điều đó từ lâu mà. Tôi sống và học tập ở một thành phố lớn đã mấy năm rồi, nhưng biển luôn gần tôi lắm, qua những cuộc gọi của mẹ tôi, qua những lần tôi tự ngắm biển một mình, trong lap, trong những bước đi bộ từ ký túc qua trường, là những giây phút hiếm hoi mà biển xao động thật nhiều trong tôi giữa ngổn ngang những bài vở những kiến thức cần phải thuộc cần phải nhớ

Tôi biết, biển đang rất vắng lặng những ngày tháng này, vì tất cả đang tập trung đẩy lùi dịch bệnh. Biển cũng đang chung tay chung sức cùng người dân của thành phố quê tôi, nhưng cho dù là một mình thì tôi biết nắng trên biển vẫn vàng tươi, mặt trời vẫn lấp lánh và rực rỡ phủ lên biển muôn nghìn tia nhìn óng ánh tựa như những hạt kim cương

Trong sáng và kiêu sa

Đã bao lần tôi nói cùng biển, biển còn nhớ không giữa vô vàn những thì thầm to nhỏ của muôn người muốn gửi gắm cho biển, và chỉ muốn mỗi biển biết mà thôi

Biển chưa bao giờ thật xa tôi

Đã qua đi một ngày, đã qua đi một tháng, đã qua đi một năm, và rồi nhiều năm sau nữa, tôi có đi xa cũng sẽ lại về bên biển, vì ba mẹ tôi ở bên biển, vì giọng nói tôi thấm đậm mùi vị của biển từ thưở ấu thơ, vì biển chứa đựng mênh mông những thăng trầm của cuộc đời. Biển không trẻ, không già, vẫn là biển của quá khứ mà tôi biết, rồi có rất nhiều ngày mai nữa thì biển vẫn ở đó, không bỏ bất cứ ai, không xa ai cả

Biển chưa bao giờ thật xa tôi

Vì sao

Vì tôi rất xa hay rất gần bên biển, thì mãi mãi tôi không thể làm được điều này

Ôm được biển vào lòng dù chỉ một lần

Năm nay, tôi là một chàng trai đang lớn, đang tự học để trưởng thành, và đang luôn trong niềm thương yêu của ba mẹ tôi, và của biển

Tôi không hát được như mẹ tôi, tôi chỉ muốn gửi đến biển câu này

Tôi mãi mãi là của biển.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 520: Đi qua sóng gió để tìm thấy bình yên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu không phải tình

Tình đầu không phải tình

Lần đầu tiên nghe câu nói “Anh không còn yêu em nữa” - thật đau, và thật tệ. Dường như không có gì đau đớn bằng khi nghe mối tình đầu nói với bạn rằng bạn không còn là của họ nữa.

Trò cá ngựa và những tự suy

Trò cá ngựa và những tự suy

Những con ngựa chạy đua sát nhau, ta cười hả hê vì vừa loại bỏ được một đối thủ, niềm vui chưa trọn thì đã chẳng thấy quân mình còn trên đường đua ấy nữa, luật hoa quả đến nhanh quá chẳng kịp trở tay.

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

COVID-19 đã gây tổn thất nặng nề tới nền kinh tế nhưng nó cũng mang lại cho chúng ta những bài học ý nghĩa về cách quản lý tài chính cá nhân.

Hôm nay con nhớ nhà

Hôm nay con nhớ nhà

Giờ nơi phương xa con thầm ước Mong cho cha mẹ được bình an Ngày mai nắng ấm về thôn xóm Con lại trở về đón xuân sang.

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Trong mỗi người đều tồn tại một đứa trẻ. Đôi khi, giữa những áp lực và mệt mỏi của cuộc sống, chúng ta chỉ ước giá như có ai đó sẵn sàng chiều theo mọi mong muốn của bản thân để mình được cảm thấy an ủi và bảo bọc khỏi những khó khăn của cuộc đời.

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con cảm ơn hai 25 năm trước bằng trái tim ấm áp và lòng bao dung, ba đã chinh phục mẹ con và bằng sự kiên cường cùng đức hy sinh ấy, đã có con ngày hôm nay. Thân thể này là món quà vô giá của ba mẹ cho con. Trái tim này là tài sản mà con được thừa hưởng. Cả hai góp phần tạo nên con. Con sẽ giữ gìn và thật trân quý.

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Hôm nay ở đây vẫn mưa ướt một trời, lác đác chút phiền muộn trong tâm trí. Tôi không còn ngồi một góc mà đợi mưa qua nữa, cứ mặc chúng trải dài bốn bể. Năm nào cũng vậy, năm nào cũng có một mùa mưa. Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

Cánh đồng hoa vừng

Cánh đồng hoa vừng

Tôi đã từng đi ngắm những vườn hoa ở Nhật Tân, vườn hoa cải ven sông Hồng hay cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang nhưng trong tôi cánh đồng hoa vừng quê tôi vẫn là đẹp nhất, cánh đồng nằm ven bờ sông, trải dài đến vô tận trong tầm mắt.

 Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Chuyện chúng mình giờ là màu đục xám Chỉ còn trong mớ kí ức mơ hồ Anh hãy đi và tìm một bến đỗ Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên.

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Làm thế nào để quản lý chi tiêu tốt hơn và có kế hoạch tiết kiệm hiệu quả sau những biến động của đại dịch? Hãy cùng nhau khám phá 5 bí kíp dưới đây.

back to top