Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tương tư nhẹ tựa gió thoảng

2023-02-21 01:25

Tác giả: Thanh Thủy


blogradio.vn - Tương tư hoá ra có thể vừa dữ dội như bão quét, lại vừa dịu dàng như gió thoảng. Cậu vừa là mặt trời chói loá, rực rỡ lại thiêu đốt tim tôi, vừa là ánh trăng sáng, dịu dàng chữa lành tâm khảm lỗ chỗ vết thương.

***

Tương tư, hóa ra có thể vừa dữ dội như bão quét, lại có thể nhẹ tựa gió thoảng.

Dưới ráng chiều tà đỏ quạch, những hạt bụi li ti theo lối nắng phủ lên mái tóc chàng trai ấy sáng bừng lên và rối loạn xạ. Vài con người tỉ tê với nhau vài câu, rồi vang lên trong khắc tĩnh mịch đấy tiếng cười khúc khích nhè nhẹ, hoà vào không khí, rồi tan biến đi. Cậu có lẽ đang say giấc mộng dài, tiếng thở đều trông dửng dưng lắm. Nắng đậu trên khuôn mặt ấy khiến phần đó ửng hồng lên. Có lẽ cậu không biết, hoặc cậu đã hay, song cậu trông không mấy bận tâm lắm. Bờ mi cậu rũ xuống, phủi hết bụi và nắng đậu trên gò má, rơi nhẹ xuống trang giấy có vài nét xanh nghệch ngoạc. Tôi thơ thẩn một hồi lâu, rồi lại quay mắt đi viết tiếp, nhưng trong đầu lại một khoảng trống rỗng. Kể rằng, tiết Văn hôm đó, có một người mải ngắm một người.

Hoàng hôn vẫn thả ánh đỏ loè nhoè ấy dọc lối đi, bóng tôi và cậu ấy hằn một vệt đen thật dài. Dẫu khoảng cách có mấy mươi xăng ti, tôi và cậu vẫn chẳng nói với nhau một lời. Cậu nhìn phía trước, tôi nhìn cậu. Nắng sắp tàn, khoảng độ 6 giờ chiều, tôi nhìn dòng người vội vã đạp lên chút nắng ấy, cùng tiếng lọc xọc của bút sách va vào nhau. Một vài cái tên được xướng lên thật rõ từ phía tầng lầu. Tôi thấy vài bóng người chạy thật vội, có lẽ phía chân cầu thang có người mà họ muốn gặp. Họ cười đùa, nói những gì, sao mà xôn xao quá. Mọi người dường như đã về hết, mọi thứ trả về với vẻ lặng im vốn có, đôi khi có tiếng xào xạc nhè nhẹ của vài tán lá khô quằn, dế lặng lẽ ươm mình trong đám cỏ, lạo xạo vài tiếng be bé rồi lại chui rúc nơi nao.

Chúng tôi đi một đoạn không ngắn cũng chẳng dài, đại để khoảng chừng dăm bảy phút là đến bãi đỗ xe. Chúng tôi ậm ừ nhau vài câu rồi để mặc xe lăn bánh rời đi. Phía sau yên xe, trái tim tôi run lên từng nhịp mê mẩn. Gió cuốn hôm đấy thật láu cá, chúng vui vẻ quấn quýt bên người tôi thương, rồi lại trả về dư vị ấy cho tôi, cho bầu trời chúng tôi đã bỏ lại phía sau. Gió mang hương thơm của cậu đến nơi, cùng mùa thu cập bến, đậu nhịp nhàng trên vai tôi. Mùi mồ hôi chưa kịp khô, mùi nắng chưa kịp vãng. Tình yêu của tôi có mùi thật lạ. Tôi thường gọi nó là mùi của tình đầu.

Tình đầu của tôi có tiếng cười thật sảng khoái, có tiếng rấm rứt ỉ ê mỗi đêm dài, có những ngày dài lê thê đầy ảo não, có ngày ngắn ngủi chớp mắt là màn đêm đen. Tình yêu đầu của tôi còn là thanh âm cười nhẹ bẫng của cậu, hoà cùng tiếng gió vương vít khắp cơ thể tôi, rồi ôm lấy trái tim tôi dứt chẳng rời. Gió ngày đấy thổi thật nhẹ, cơ hồ chẳng đủ mạnh để đẩy mây kia trôi. Tôi cứ ngỡ thời gian ngưng đọng trong phút chốc cậu cười.

Tương tư hoá ra có thể vừa dữ dội như bão quét, lại vừa dịu dàng như gió thoảng. Cậu vừa là mặt trời chói loá, rực rỡ lại thiêu đốt tim tôi, vừa là ánh trăng sáng, dịu dàng chữa lành tâm khảm lỗ chỗ vết thương. Tôi muốn nói thích cậu, cơ chừng lại không muốn nói. Lời yêu suy cho cùng nói ra cũng khó khăn tựa lời chán ghét.

Năm tháng đó, những điều tôi và cậu làm cho nhau chẳng nhiều. Cậu trao tôi một ánh nhìn, tôi trả cậu rung động đầu đời.

© Thanh Thủy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Yêu một người không nên yêu | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

back to top