Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi học trò đâu biết ngày chia tay ấy bỗng thành mãi mãi

2018-04-09 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Ký ức nằm lại, kỉ niệm vui buồn nằm lại, những xúc cảm ngây ngô, tà áo trắng bâng quơ trong gió, góc trường xưa, góc sân cùng chiếc ghế đá, góc phòng cũ v, tất cả đã nằm lại với hoài niệm cả rồi. Tôi không đủ sức lực để lôi chúng lên, níu kéo chút gì đó còn sót lại.

***

 Tuổi học trò đâu biết ngày chia tay ấy bỗng thành mãi mãi

Bản chất của con người vốn dĩ là thay đổi, hơn thua nhau là ở khoảng thời gian ngắn dài ra sao, thay đổi ít nhiều cỡ nào. Những cái chạm tay vội để trở về chuẩn bị thật kĩ cho kì thi quan trọng nhất cuộc đời, những lời nói vội để ngăn dòng cảm xúc ngược ngạo đang sôi sục trong lòng ngực, không một cái ôm vì thực chất bản thân đâu tin những điều đang xảy ra đều là sự thật, một sự không thừa nhận trong âm thầm, nói đúng hơn là không thể chấp nhận rằng mình đã đi qua những năm tháng học trò mơ mộng.

Một lời hứa hẹn sẽ gặp lại nhau một ngày nào đó, không có; một lời cám ơn vì những điều tốt đẹp đã cùng nhau trải qua, cũng không; có chăng chỉ là những lời chúc trên khuôn miệng đắng chát, nhất định phải đậu được vào đại học. Rồi cứ thế mỗi đứa một ngã rẽ, mỗi người một hướng đi, đến một bức ảnh chung cuối cùng với nhau cũng không có, cũng chẳng thấy đứa nào rơi nước mắt, cũng chẳng thấy đứa nào lưu luyến một vòng ôm tạm biệt. Trong lòng mỗi đứa đều nghĩ rồi sẽ gặp lại nhau thôi, cần gì phải khóc lóc ngày chia tay như thế, nhà gần thế mà, cho dù có đi đến đâu cũng chỉ quẩn quanh cạnh nhau thôi mà, có gì đâu phải sợ không thể gặp lại.

Nhưng nào có ai biết, ngay khoảnh khắc chia xa ngày hôm đó đã bất đắc dĩ trở thành cuộc gặp mặt cuối cùng. Những dự định riêng cho tương lai, những con đường dành riêng cho tuổi trẻ, những ngã rẽ bắt buộc phải có của cuộc đời khiến người ta quá đỗi bận rộn. Chao ôi nhiều quá, và đoạn đường duy nhất tìm về với những kí ức ngày xưa, với lũ bạn thời cắp sách đến trường đã vô tình bị lạc mất.

Đóa hoa phượng nằm im lìm dưới góc sân, rũ rượi úa tàn từng chút một ngày chia ly, thì ra tuổi học trò cũng tương tự như vậy. Trên đời này, cái gì cũng có thể đổi thay, nhưng tình bạn thì tôi lại không dám nghĩ có ngày cũng thế. Thì ra trong cuộc sống này không có điều gì là ngoại lệ thoát khỏi được sự vô tình của thời gian, thời gian có thể làm nhạt phai tất cả, cũng làm thay đổi tất cả.

 Tuổi học trò đâu biết ngày chia tay ấy bỗng thành mãi mãi

Nếu có thể quay trở về ngày chia tay hôm ấy, chắc tôi sẽ không cứng đầu cứng cổ mà ngang bướng phủ nhận sự chia ly, sẽ thành thật với những cảm xúc của chính mình, ôm nhau thật chặt, nắm tay nhau thật lâu, khóc thật to như con nít. Sẽ ghi lưu bút, sẽ kí tên lên áo nhau, sẽ nhắc nhở nhau không được thay số điện thoại, sẽ lưu lại những khoảnh khắc tuyệt vời bằng những bức ảnh vô tri, sẽ không yếu đuối mà ngoảnh mặt bỏ về trước. Sẽ cố gắng hết mức có thể để kéo dài thêm khoảng thời gian còn được ngồi cạnh nhau. Sẽ mạnh dạn nói cho nhau nghe những lời hứa, những câu hẹn về một ngày gặp lại và tuyệt đối nhất định giữ đúng lời hứa ở nơi đó, ngày đó, tháng đó, năm đó hội ngộ.

Tôi ngột ngạt trong chính những cảm xúc hỗn độn của mình, bây giờ có khóc, có nuối tiếc muốn quay trở lại ngày hôm ấy cũng không thể nữa rồi. Ký ức nằm lại, kỉ niệm vui buồn nằm lại, những xúc cảm ngây ngô, tà áo trắng bâng quơ trong gió, góc trường xưa, góc sân cùng chiếc ghế đá, góc phòng cũ v, tất cả đã nằm lại với hoài niệm cả rồi. Tôi không đủ sức lực để lôi chúng lên, níu kéo chút gì đó còn sót lại. Chỉ mong họ vẫn còn nhớ, chỉ mong họ không được quên, chỉ mong họ sẽ tìm đến tôi để cùng nhau ôn lại những chuyện đã từng trong quá khứ, dù chỉ là nhớ về, dù chỉ là tưởng niệm.

© Mộc Hiên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top