Phát thanh xúc cảm của bạn !

Từ cửa sổ của hai nhà đối diện

2016-11-30 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Phong thích cắn vào trái nho lung lay trên giàn, ngọt ngào như khi hôn lên môi Xuân vậy. Riêng Xuân lại thích dựa vào vai nó để cảm nhận hơi ấm cùng nhịp thở gấp của chàng trai mà cô bé yêu thương. Hai bạn trẻ quấn quít mối tình đầu trong màu xanh của lá, của tiếng chim sẻ, chim quyên trên cành.

***

...Dưới chân núi đá chồng, chạy dọc theo con đường liên thôn là những vườn nho bạt ngàn của dân xóm Chùa. Con đường ngang bốn mét vừa mở cắt đôi khu vườn liền kề của hai gia đình hàng xóm là ông bà "Chín đàn "và ông bà "Năm xị" thành hai nhà vườn đối diện nhau. Họ được gọi tên theo thứ tự sinh ra trong nhà kèm theo một đặc điểm nào đấy, như ông Chín đàn Guitar cực hay. Nghe đồn vì tài này mà ông lấy được vợ. Còn ông Năm, tửu lượng cao nổi tiếng vùng này vì không bao giờ về nhà sau khi uống chưa đủ say, nên giới ăn nhậu tặng luôn biệt danh này.

Con bé Xuân là con gái một của bác Chín và thằng Phong là con trai đầu của bác Năm. Chúng cùng tuổi, học tiểu học cùng lớp, lại ở gần nhà nhau nên chơi thân với nhau lắm. Với trẻ con vùng này, niềm vui là tắm sông, bắn bi, nhảy dây và hái trộm xoài, ổi của nhà chùa. Mỗi sáng, con bé Xuân luôn là người sang nhà thằng Phong gọi nó đi học cùng. Thỉnh thoảng mới có dịp để thằng Phong qua gọi bạn vì nó lười học hơn Xuân. Thế nhưng với thân hình to cao hơn chúng bạn, Phong là "thần hộ mệnh" luôn che chở, bảo vệ cho Xuân trước sự ăn hiếp của đứa khác. Nó hay tuyên bố một câu "sặc mùi phim ảnh":

- Đứa nào đánh Xuân tức là đánh tao đấy!

Cứ như thế, hai đứa trẻ ở hai nhà đối diện qua một con đường nhỏ thân thiết với nhau nhiều hơn qua thời gian. Khi học đến lớp năm, con Xuân đã biết ăn mặc hơn hẳn, đồng phục là ủi thẳng băng, chải chuốt tóc điệu đà và biết mắc cỡ khi thằng Phong nắm tay. Còn Phong bắt đầu cao hơn, tiếng nói khàn khàn vỡ giọng. Trong lòng nó cảm thấy thích thú khi được cùng ngồi vắt vẻo trên cây xoài cùng Xuân để vừa ăn vừa nói chuyện. Bây giờ, mỗi khi ra tắm sông, Phong hay nhìn Xuân qua lớp áo ướt khiến nó thẹn thùng đỏ mặt. Khi đó con bé lấy tay che ngực hét lên:

- Sao nhìn người ta dữ vậy?

 Từ cửa sổ của hai nhà đối diện

Hết mùa hè là đến ngày tựu trường. Năm nay hai đứa bạn lên lớp sáu nhưng học khác trường. Tuy vậy, chúng vẫn chung một đường ra thị xã mỗi buổi trưa. Đoạn đường dài bảy cây số đủ cho Phong kể chuyện trên trời dưới đất cho Xuân nghe. Lên cấp hai, con bé Xuân dậy thì, thật xinh trong chiếc áo dài trắng. Phong cũng chỉn chu hơn, tóc chải đường ngôi và áo trắng bỏ vào quần xanh. Vẻ ngoài đã nghiêm túc chứ không như lúc học trường làng, cậu ấy tóc bù xù, áo quần dính đầy mực.

Thế rồi nhiều mùa phượng vỹ rơi đỏ sân trường mùa hè, những cây bàng trút lá mùa đông, hai đứa trẻ ngây thơ đã trở thành hai học sinh lớp 12. Chúng vẫn rủ nhau đi học, vẫn qua nhà nhau chơi nhưng không còn leo cây hai trộm trái nữa. Chúng đã có một địa điểm gặp gỡ riêng của nhau, đó là vườn nho của hai gia đình. Mượn cớ chỉ dẫn nhau ôn tập để thi tốt nghiệp, chúng ngồi cùng nhau nơi ghế đá dưới bóng giàn nho trĩu nặng những chùm nho căng mọng. Phong thích cắn vào trái nho lung lay trên giàn, ngọt ngào như khi hôn lên môi Xuân vậy. Riêng Xuân lại thích dựa vào vai nó để cảm nhận hơi ấm cùng nhịp thở gấp của chàng trai mà cô bé yêu thương. Hai bạn trẻ quấn quít mối tình đầu trong màu xanh của lá, của tiếng chim sẻ, chim quyên trên cành. Họ thường giao kết:

- Chúng mình sẽ không bao giờ được quên nhau. Đây là lời thề nơi vườn nho nên có ông Thần nông chứng giám đó nha!

Nhưng cuộc đời có bao giờ êm đềm mãi đâu.

Ba Xuân bị bệnh nặng rồi mất. Trước khi nhắm mắt, ông di ngôn phải gả con gái cho gia đình một người bạn thân của ông buôn bán khá giả ngoài chợ thi xã và chỉ để tang ông một năm. Hết tang sẽ tổ chức cưới liền cho Xuân. Thật ra, ông Chín đàn không phải người xấu. Trái lại, ông là người cha rất có trách nhiệm và thương con. Ông muốn cuộc đời đứa con gái cưng duy nhất của ông về làm dâu nhà khá giả cho được sung sướng. Hơn nữa, ông không muốn con gái mình lấy Phong vì ba cậu ta say xỉn tối ngày, nhà lại khó khăn vì có đến năm đứa con.

Thế là ngày Phong ngồi học năm thứ nhất đại học Sài Gòn là lúc Xuân lên xe hoa về nhà chồng. Phong nhận được thiệp hồng nhưng không đủ sức chịu đựng để về chia vui trong ngày người mình thương vu quy với kẻ khác. Nỗi đau này khiến Phong mạnh mẽ hơn. Chàng quyết giành kết quả tốt nhất để thành công trong cuộc sống, cho gia đình Xuân nhận ra phán xét của họ là sai! Nơi miền quê, Xuân nước mắt đầm đìa, lòng chua xót khi chẳng thấy bóng dáng Phong trong tiệc cưới. Vậy là nàng hiểu Phong không thể tha thứ.

 Từ cửa sổ của hai nhà đối diện

Bảy năm sau...

Vẫn hai ngôi nhà đối diện nhau qua con đường liên thôn, nhưng đã có nhiều đổi thay xảy ra với người sống trong đó. Phong trở thành một kỹ sư cơ khi có bằng loại giỏi. Sau khi ra trường, chàng đi làm cho một công ty sản xuất máy móc. Sau ba năm làm việc cật lực, Phong có trong tay một số vốn cùng kiến thức thực tế. Chàng về quê, mở công ty sản xuất máy nông cụ ngay tại nhà. Ba Phong sau khi nhận ra vì mình mà con mất người yêu, ông đã bỏ rượu. Công ty của giám đốc Phong làm ăn ngày càng phát triển nhưng anh không vui. Bởi vì bên nhà đối diện, Xuân đã ly hôn với chồng sau bảy năm lấy nhau không có con. Mặc dù bác sỹ kết luận là lỗi của người đàn ông nhưng nhà chồng bảo thủ và mê tín không tin.Họ khăng khăng tin lời thầy bói phán: Xuân mang nghiệp chướng nên "gái độc không con"! Vậy là Xuân trở về nhà với nỗi mất mát quá lớn.

Phong vẫn còn yêu Xuân, rất yêu nữa là đằng khác khi mỗi ngày chứng kiến hai mẹ con nàng sống khép kín trong ngôi nhà cũ kỹ. Rất nhiều lần chàng muốn bước sang để lại được cầm tay Xuân, hôn lên đôi môi người con gái mở trái tim yêu thương đầu đời của chàng. Nhưng chàng lại sợ Xuân nhầm đó là sự thương hại, hoặc vì mặc cảm không còn xứng đáng nên nàng từ chối. Có hai người biết tâm trạng của Phong, đó là cha mẹ chàng khi nhiều lần nhìn thấy con trai mình đứng nhìn theo bóng Xuân vất vả cùng mẹ mang nho ra chợ bán. Họ còn nghe Phong trong lúc say vì đi xã giao hợp đồng về, đã gọi tên Xuân rất nhớ nhung. Hai ông bà cùng bàn bạc với nhau sẽ bí mật sang nói chuyện với mẹ con Xuân, mong hai nhà vượt qua mọi định kiến và thị phi để kết duyên cho hai đứa.

Xuân biết tình cảm của Phong dành cho nàng như ngày xưa. Nàng vẫn khóc khi nhớ đến câu hứa hẹn ngây thơ dưới giàn nho của hai đứa. Nhưng nếu mọi chuyện không bắt đầu lại từ phía gia đình Phong thì nàng chẳng bao giờ can đảm đến bên chàng.

Từ cửa sổ hai căn nhà đối diện, có hai đôi mắt của hai kẻ từng yêu, đang yêu, mãi yêu vẫn đau đáu nhìn về phía nhau...

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

back to top