Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Từ chối gục ngã để đứng lên

2020-03-13 01:20

Tác giả: Thái Châu Quỳnh Như


blogradio.vn - Cuộc đời của chúng ta chính là một cuộc thi chạy marathon, chỉ có kiên cường mới có thể đến đích.

***

Thân gửi những con người đang bơi ngược dòng sông, những chiếc máy bay đang cất cánh ngược chiều gió. Có bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi? Có bao giờ bạn muốn gục ngã? Có bao giờ bạn muốn bỏ cuộc? Tất cả nỗi tự ti bao trùm lấy bạn. Có bao giờ bạn tự hỏi bản thân tại sao lại vô dụng đến vậy? Có bao giờ bạn cảm thấy bản thân mình thừa thãi? Và có bao giờ bạn chỉ có thể câm lặng trước cuộc đời như một người khiếm thị, khiếm thính?

Sẽ hơn một lần.

Trong cuộc sống bộn bề những lo toan, tất bật vì những nhu cầu thiết yếu, tình yêu là vỏ bọc hoàn hảo của sự dối trá, công việc là màng chắn cho sự tham ô, còn cuộc đời là con đường duy nhất để trưởng thành. Trên con đường trưởng thành ấy, bạn nhận ra mình là ai, mình cần gì, mình như thế nào, bạn thấy được tầm quan trọng của bạn bè, của người thân, của tri kỷ, của trí tuệ, bạn biết bạn đang sống ở nơi nào, giữa nhũng còn người ra sao... Và con đường ấy là con đường trải đầy dây hoa hồng, nghe thì hoa lệ, nhưng chỉ những người thật sự bước lên mới biết cảm giác đó như thế nào.

Từ chối gục ngã để đứng lên

Và trên con đường ấy, đã bao lần bạn gục ngã trước những hoa lệ của hoa hồng vì dẫm phải gai của chúng. Cảm giác đó thế nào? Sẽ đau đớn lắm, nhưng bất giác bạn sẽ cảm thấy phấn khích, cảm giác muốn chinh phục sẽ từ từ bám vào bạn. Vô thức đi trên con đường ấy, bạn sẽ rõ.

Nhưng, hãy nhớ rằng, có những người gục ngã, có những người chùn chân trước thất bại, nhưng lại có vô số người đứng lên từ vũng lầy mang tên cuộc đời. Bạn không có ý chí sẽ lo sợ, tự ti, sẽ luôn bị vây hãm trong thất bại. Ấy là bạn hoàn toàn gục ngã. Nếu bạn khôn ngoan hơn, bạn sẽ tìm mọi cách để có thể đứng dậy và tiếp tục.

Nghe có vẻ sáo rỗng, đúng không?

Vậy hãy tưởng tượng bạn đang trong một cuộc thi việt dã 42km, bạn đang chạy giữa đường, chân bạn bỗng nhói lên, hơi thở bạn không còn đều nữa, bạn cảm giác bản thân không thể chạy được nữa. Vậy, bạn sẽ bước tiếp hay bỏ cuộc khi hai bên đường là những tiếng cỗ vũ của bạn bè? Giờ thì, bạn còn muốn dừng lại không? 

Đó là bức chân dung cuộc đời của vô số người trong chúng ta. Những lúc chúng ta cảm thấy đau nhói, khó thở trong đường chạy chính là những khó khăn, thất bại, những sự phản bội, lừa dối mà ta nhận được trên đường đời. Còn lúc chùn chân, không muốn bước tiếp là lúc chúng ta gục ngã trên đường đời đầy khắc nghiệt. Những lời cỗ vũ, động viên chính là những bàn tay nâng chúng ta dậy, tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta. Và khi bạn bước tiếp, nghĩa là bạn đã đứng lên từ thất bại, vượt qua được bản thân và thoát khỏi sự gục ngã. 

Từ chối gục ngã để đứng lên

Thế nên những người lo chân mình đau, phổi mình có vấn đề, nghĩ mình có về đích thì cũng chẳng lấy được huy chương. Họ đã hoàn toàn gục ngã. Còn lại sẽ có vài người cũng đau chân, cũng mệt, nhưng không bỏ cuộc mà vẫn chạy về đích. Họ đã bước qua được vũng nước đục sâu thẩm mà người vô dụng nào cũng đắm chìm.

Dù là tình yêu, hay có là công việc đi chăng nữa, thất bại cũng là điều hiển nhiên. Đừng bao giờ tự hỏi tại sao bản thân chuẩn bị rất tốt cho việc đó nhưng lại thất bại, bởi vì bạn thiếu kinh nghiệm, hay đơn giản là do bạn làm chưa tốt. Điều đó chẳng có gì để bạn gục ngã.

“Bạn thân phản bội, bị lừa dối? Tại sao chứ, tôi đôi xử với họ rất tốt mà!”. Ôi, bạn sao rồi, bạn với người ta là bạn, nhưng người ta chắc gì đã nghĩ như vậy! Thế thì chỉ có thể trách bản thân vì không có mắt nhìn người thôi. Việc gì lại phải gục ngã?

Các bạn có bạn bè, người thân, tri kỷ, các bạn được họ nâng đỡ. Nhưng còn chúng tôi, những người cô độc thì sao? Chẳng ai bên cạnh, chẳng ai lắng nghe, dần dần chẳng thể chia sẽ, không một ai động viên, thưa dần những người có thể nói chuyện. Đó là sự cô độc chúng tôi tự tạo nên, nhưng là rào chắn đó mọi người xung quanh xây lấp.

Nhưng các bạn nên biết, người cô độc mà tôi nói tới là người đi ngược chiều gió, là người đầu tiên từng bảo “ trái đất và các hành tinh quay quanh mặt trời”, đôi khi là những con người bị xã hội ruồng bỏ, chứ không phải những con người xa lánh xã hội.

Vậy họ đứng lên bằng cách nào? Họ dựa vào ý chí của bản thân. Cách tốt nhất để đưa con người ta về với chiến thắng đó chính là nghĩ đến thành tích mình đạt được, là biết khi mình thất bại thì bản thân sẽ chẳng còn gì, là biết mục đích hướng tới của bản thân, là biết tự cổ vũ chính mình.

Từ chối gục ngã để đứng lên

Mỗi lần như thế, hãy tự nói cho bản thân biết là sẽ không có ai bên cạnh nâng đỡ mình. Hãy cho con tim mình biết là mày gục ngã thì mày đau, còn họ cười. Hãy cho lý trí của bạn biết là bạn đang đi đúng hướng, bây giờ chỉ cần bước đều về phía trước. Nhớ rằng “bản thân chiến thắng sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng mình thất bại, cho dù họ có thắng hay không, thì họ cũng muốn đạp lên người mình một cái” là cách tốt nhất để không ngã khụy trước sóng gió cuộc đời.

Bạn cũng đừng nghĩ là mình thực sự cô độc, vì còn rất nhiều người cô độc giống như bạn  ngoài xã hội, các bạn chỉ cần tìm đến nhau, và các bạn sẽ tự nâng đỡ nhau. Điều đó là tự nhiên, bởi, chúng ta giống nhau. Thật ra, những người cô độc cũng nên phá bỏ bức tường mà xã hội xây lên để nhốt bạn, đó cũng là “hành trình để trưởng thành”

Nhưng dù thế nào đi nữa, hãy học cách tự mình đứng lên, tự mình kiên cường. Vì đâu phải trong mọi trường hợp, bạn đều được một bàn tay ấm áp nào đó nâng lên! Tốt hơn hết là từ chối gục ngã, tự mình đứng lên.

Trong tình yêu, người đến sau luôn là người tốt nhất. Trong cuộc sống, những con đường bạn chưa từng đi không có nghĩa là nó không tồn tại. Vì vậy, dù trải qua bao nhiêu khó khăn thất bại cũng phải đứng dậy sau gục ngã giữa cuộc đời bởi vì điều bạn chọn lựa là sự giao hoà giữa tình yêu và cuộc sống.

Con người không ai không vấp ngã, điều quan trọng là bạn có đứng lên được hay không. Phía cuối con đường là một ẩn số, nhưng chùn chân gục ngã trên con đường ấy, thì đến cuối cùng, nơi đó sẽ mãi mãi là ẩn số. Là con người, cứ bước về phía trước để rồi vấp ngã, chứ đừng đứng yên đó chấp nhận gục ngã.

© Thái Châu Quỳnh Nhi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nỗi cô đơn tháng ba

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Thái Châu Quỳnh Như

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Người ta nói, yêu đơn phương thì rất là ngu ngốc. Nhưng tôi lại cảm thấy, dám đơn phương một người đã là một điều vô cùng dũng cảm và đáng khích lệ. Vì ít nhất, đối phương còn biết bạn thích, bạn yêu người ta. Ít nhất bạn đã dũng cảm nói ra thứ cảm xúc chân thật nhất nơi tận đáy lòng.

Chờ nhau nhé

Chờ nhau nhé

Nếu duyên số đã đủ, Trời tự có an bài.

Thấu cảm

Thấu cảm

Đồng cảm có lẽ là dễ, nhưng để thấu cảm được, ta phải gãy chân thì mới hiểu được cảm giác của người từng gãy chân thế nào. Những sự nhức nhói mỗi khi gió chuyển mùa, có lẽ không một từ nào có thể diễn tả được.

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Người hiểu chuyện là ngươi mang chính những trải nghiệm, những mất mát đau thương họ từng nhận lấy ở quá khứ, bởi lẽ quá hiểu cho những nỗi đau ấy, họ sợ mang điều đấy đến những người xung quanh mình.

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

back to top